Trần tú tài kia rống to nói.- Mọi người xông vào đi, quyết tử một trận với những tặc tử kia! Vẻ mặt gã đều là cứng cỏi hẳn phải chết, nhưng còn chưa đợi cất bước tiến lên, liền bị người đằng sau liều chết bám trụ, có người tận tình khuyên bảo nói.- Trần tú tài, sống thật tốt khẩn yếu hơn, đi chịu chết làm gì!
Còn có người nói rất chua ngoa.- Lão Trần, hôm nay là cầu không được thanh danh rồi, đoán chừng chết cũng là chết vô ích. Chúng ta vẫn là sống yên ổn một chút!
Trần tú tài kia tức giận quát to, lại không dám buông bài vị trong tay xuống, chỉ ở nơi đó hô to, tuy nhiên bị người ôm lấy kéo cứng, những thứ này đều uổng công.
Đúng lúc này, lại nhìn thấy mấy gã đại hán đeo đao đi tới hướng bên này, bộ mặt ai nấy âm trầm, đều là ăn vận phục sức của Triệu Tự Doanh. Vừa nhìn thấy bọn họ đi tới, một đám người níu kéo, ôm lấy Trần tú tài kia đều buông tay lui về sau. Trần tú tài kia đang gắng sức giẫy dụa xông tới trước, bên này vừa buông tay, tức thì lao đảo mấy bước xông tới, bài vị giữ khư khư trong tay kia cũng tuột khỏi tay.
Không có bài vị này, Trần tú tài cả người trong nháy mắt kiệt sức, giống như tất cả tinh khí thần đều ký thác ở trên bài vị kia, nằm thẳng luôn ra đất.
Về phần những kẻ sĩ trốn ở sau lưng Trần tú tài kia càng là không chịu nổi, nhìn thấy bài vị Tiên Sư Chí Thánh kia bay đi, chỉ cảm thấy lá chắn trước mình biến mất, lập tức đồng loạt tản ra, lại không ai đi quản Trần tú tài hồn bay phách lạc kia.
Nhìn thấy bài vị kia bay tới, gã đại hán cầm đầu kia giơ tay đón được, nhưng không có khinh mạn, chỉ là dùng một cánh tay trái nắm lấy đi tới trước mặt Trần tú tài kia cười nói.- Các người giằng dai như thế thật sự là bôi nhọ bài vị này. Có mấy lời muốn hỏi người, đi theo chúng ta nào!
- Các ngươi là muốn cắt đứt thể thống văn nhã của thiên hạ này, ta... Trần tú tài kia cắn răng ngẩng đầu vừa muốn nói mấy lời dõng dạc, một người bên cạnh đã trở tay rút đao, lưỡi đao chuẩn xác gác ở trên cổ của gã, Trần tú tài lập tức cả người cứng đờ, sắc mặt trắng bệch, khí phách xả thân giữ lấy đại nghĩa gì đều mất ráo.
Lúc này toàn trường vô cùng hỗn loạn, người đã dần dần tan đi, đầy đất đều là kẻ bị thương, có một số người không nhúc nhích, chỉ sợ kết cục càng thêm thê thảm. Không ai để ý tới trên lầu các phân điếm Vân Sơn Hành, đang có ba người đang nhìn ra phía ngoài.
Ba người trên lầu các, một người là Mã Xung Hạo, trên mặt y mang nét tươi cười rất có chút ý tứ khoan khoái thoải mái, còn Lý Xán đứng ở bên cạnh y thì cả mặt không khỏe. Bên dưới chết bị thương thê thảm, máu chảy khắp nơi, hơn nữa bắt đầu chen lấn không chịu nổi, đột nhiên bộc phát ra đánh nhau, công kích này cũng khiến gã chịu không nổi. Về phần người thứ ba này thì là kẻ trẻ tuổi nhanh nhẹn, nhìn phong trần mệt mỏi, hoàn toàn là dáng vẻ của thương lái.
Mã Xung Hạo cười đánh giá một câu.- Các huynh đệ đều biết rõ gốc rễ. Sau khi nói xong, xoay người nhìn về phía người trẻ tuổi kia nói.- Kế tiếp chính là hỏi kẻ sau lưng sai khiến rồi. Nếu như có kết quả nhất định sẽ dùng khoái mã hồi báo Tiến gia.
Thái độ Mã Xung Hạo nói chuyện rất là lễ độ, người trẻ tuổi kia rất là cung kính trả lời.- Tiến gia ở Cát Câu Điếm đặt doanh trại. Tin tức ở Tế Ninh đưa tới nơi đó thì tốt rồi. Nếu như nơi Tế Ninh này đã chiếu theo ý của Tiến gia làm, thuộc hạ đây liền mau chóng trở về phục mệnh.
- Tiến gia bên đó cần Tế Ninh bên này hiệp trợ cái gì hay không?
- Tiến gia nếu không có chỉ bảo, đó chính là không cần. Mã đoàn trưởng, Lý chủ quản thuộc hạ cáo từ trước!
Người trẻ tuổi kia đối đáp mấy câu đơn giản, liền lập tức bước nhanh rời đi.
Người trẻ tuổi đó trở mình lên ngựa, lại có ba gã tuần đinh cưỡi ngựa vội vàng từ trong trận bình loạn đi ra, hộ tống người trẻ tuổi kia rời khỏi.
Lý Xán ở trên lầu các nhìn người trẻ tuổi này đi xa, theo đó tự mình nhẹ nhàng thở ra sau khi xoay người như gặp được đại xá nói với Mã Xung Hạo.- Mã đại ca, lần này cũng may huynh có quyết đoán. Nếu như để mặc cho những kẻ hủ nho này náo loạn, thật không biết gây ra bao nhiêu tai họa lớn. Hơn nữa Tiến gia cũng là muốn cứng rắn bình loạn, nếu chúng ta động thủ chậm, khẳng định phải bị trách tội trách cứ.
Mã Xung Hạo lắc đầu cười nói.- Chuyện bên trong, Lý chủ quản đừng nói những lời khách khí này. Tuy nhiên kế tiếp mọi người đều phải cẩn thận. Chuyện náo loạn một vòng nối tiếp một vòng bên này, mấy cái thôn trang nơi Nghi Châu và Nghi Thủy kia bị đánh phá huyết tẩy, sau lưng đó là có người đang giở trò a!
- Nói như vậy thật đúng. Ai sao mà dám to gan như vậy? Trước mắt trên mặt đất Sơn Đông còn có người dám gây bất lợi với Từ Châu chúng ta! Lý Xán tức giận nói, sau khi nói xong cũng là kịp tỉnh táo, sắc mặt âm trầm lại nói thêm.- Rốt cuộc có bao nhiêu người nhìn chằm chằm chúng ta. Nảy ra tin tức vỡ đập lũ lụt liền nhiều người như thế theo đó động đậy.
****************
Người từng qua Cát Câu Điếm trước kia đều sẽ cảm thấy nơi này thay đổi to lớn, đừng nói là người ngoài chính ngay cả hộ gia đình của chính Cát Câu Điếm này đều cảm thấy đại biến đổi. Tuy nhiên bọn họ cũng không có cách nào nói cảm tưởng này với người ngoài. Lúc sắp vào tháng mười một, đại đội nhân mã tới đây, cả thôn trấn đều phong tỏa, mọi người ra vào đều bị hạn chế, cho dù phải đi ra ngoài cắt cỏ đốn củi cũng phải đi theo người trông coi, nếu như có kẻ chạy trốn, giết không cần hỏi.
Xe ngựa, xe trâu chất đầy đồ đạc tới từ hướng nam, chỗ đất trống các nơi trong Cát Câu Điếm chất đầy đồ vật, không nói những lương thảo đồ đạc đó chính là từng chiếc xe trâu, xe ngựa và ngựa khỏe, trâu mạnh dùng kéo chở này cũng đủ khiến người ta líu lưỡi rồi. Gia súc lớn nhiều như vậy phải tiêu tốn bao nhiêu cỏ khô nuôi dưỡng, tạo ra nhiều xe ngựa như vậy phải tiêu tốn bao nhiêu ngân lượng củi gỗ. Không ngờ điều dụng giống như nước chảy thế này. Mấy tiệm xe ngựa trên đất này thường thường giao thiệp với bọn khách thương từ nam chí bắc, nghe ra được khẩu âm của xa phu và những võ phu kia chính là tới từ một vùng Nghi Châu phủ Duyện Châu, có kẻ thì là nơi Từ Châu, Bi Châu càng xa về phía nam.
Từng chiếc xe ngựa ở nơi này dỡ xuống đồ đạc, có kẻ bước trên đường trở về, có kẻ thì lưu lại, mỗi ngày đều vận chuyển đồ đạc về phương bắc. Hạng người có vai vế Cát Câu Điếm còn nhớ rõ vài ngày trước đột nhiên từng có ngàn người cưỡi ngựa đứng ở chỗ cách thôn trấn hơn mười dặm. Vốn dĩ mọi người vô cùng hoảng sợ không biết như thế nào cho phải, không ngờ tới ngày hôm sau hơn ngàn người cưỡi ngựa kia liền bắc tiến, sau đó nữa đội xe ngựa đó liền tới. Càng có người đầu óc linh hoạt nghĩ tới, mấy thôn trang ở nơi Từ Châu đó nghe nói bị thổ bị diệt sạch, chết rất nhiều người, không biết có can hệ tới điều này hay không.
Tới gần núi Ngưu Đầu ở Nghi Thủy, giống như đại đa số núi vùng Mông Sơn, Nghi Sơn, đó là một Thạch Đầu Sơn thấp bé, giữa sườn núi có một toà sơn trại, trong sơn trại có ba trăm tráng đinh, là một ổ trộm cướp lớn giữa hai huyện Nghi Thủy và Mông Âm rồi. Tuy nói ở trên núi, kỳ thật đi ra rất dễ dàng, cứ vòng qua triền núi dài ra đường lớn. Thạch Đầu Sơn tuy rằng cũng ở trong núi, nhưng địa hình giữa núi bằng phẳng rộng lớn, nhân mã ra vào đều rất tiện lợi. Hơn nữa bên ngoài cách một toà núi, mới đầu tới nơi này rất khó phát giác, chỉ có người quen thuộc mới biết rất gần.
Nhưng một lần kéo ra ngoài hơn ba trăm tráng đinh, tầm vóc này cho dù quan phủ cũng phải nể mặt, chớ nói chi là thôn trại khắp nơi, lúc bình thường không vào nhà cướp của chỉ vì là các nơi gom lại gánh vác cung phụng, đúng hạn thu lấy, kẻ không giao mới sẽ động đao binh. Sơn trại như vậy nghề chân chính kiếm được tiền chính là ra ngoài địa phận huyện đánh cướp hoặc là thu tiền thay người khác liều mạng. Đây mới là chuyện làm ăn, một cái trại uy phong lẫm liệt một phương như vậy, trong hôm nay lại vô cùng hoảng hốt, trong trại kêu loạn la hoảng, loạn thành một cục.
Đêm qua còn vô sự, đại đương gia lấy ra hơn mười mấy vò rượu ngon, nói là rượu thổ sản và danh tửu Từ Châu đổi ra được, mấy con dê từ dưới chân núi thu được, nói là khao thưởng mấy ngày trước vất vả, mọi người ăn uống rượu thịt no đủ. Nhưng ngày hôm sau trời vừa mới tảng sáng liền bị trạm canh gác trên tường trại làm bừng tỉnh. Vừa nhìn ra, không biết lúc nào, dưới núi đã nhiều thêm mấy ngàn nhân mã, nhìn dáng vẻ chỉnh tề lành lạnh đó dường như là quan quân, nhưng lại tinh nhuệ hơn rất nhiều so với quan quân. Không nói cái khác, mấy nơi huyện Nghi Châu, huyện Mông Âm, Cử Châu này, quân binh cường hào nhà ai gom ra được hơn ngàn người cưỡi ngựa như thế. Khoan đã sao còn mặc giáp sắt!
- Đại đương gia, đường núi mặt sau cũng bị phá hỏng rồi! Có người vội vàng sang bẩm báo, tin tức này khiến người trong thôn trại một trận hoảng loạn. Đại đương gia này là xuất thân đào binh Sơn Đông, lẽ ra năm đó còn là Tổng binh, sử một thanh phác đao tốt, người tặng cho biệt hiệu "Phiêu Thiên Hổ" (hổ lật trời). Vào lúc này cũng chỉ có gã mới có mấy phần điềm nhiên.
Nhìn mấy người thân tín giống như ruồi bọ không đầu bên cạnh, gã một cước đá văng ra một người, hung tợn mắng.- Sợ cái thá gì, người còn không lên núi. Chúng ta mấy trăm người này từ cao đánh xuống, tử thủ trại cũng không dễ dàng gì đánh hạ được. Lại nói, đánh không lại tốn tiền tiễn người đi. Không cần từng tên lấy ra dáng vẻ đưa tang như vậy, mau đi chỉnh đốn tất cả bọn huynh đệ của mình. Ai hoảng loạn nữa, lão tử trước hết một đao bổ hắn!