Du kích Nhạc Thiên Hổ nghiến răng nói.- Chúng ta hiện giờ cách Túc Châu còn có hơn một ngày lộ trình, bảo các huynh đệ mau chóng hành quân chạy gấp, đoạt nơi Từ Châu vào thành, chúng ta cũng không đi ra ngoài, liền chiếm cứ lấy trong thành. Ta cũng không tin kỵ binh tặc Từ Châu mở được thành. Huynh đệ trong thành cũng được vui vẻ thoải mái, nín nhịn tới lúc có tin tức lại làm tiếp. Trong tay chúng ta có tiền vốn, thì không sợ truy cứu.
Mọi người đều tự gật đầu, Du kích Nhạc Thiên Hổ là võ tướng thân tín của Thái giám Thôi Văn Thăng, từ trong doanh Bắc Kinh mang theo ra ngoài, vốn hẳn nên một mực trung thành lại nghĩ ra chủ ý qua cầu rút ván này, thật thấy được bị bức tới không còn cách nào khác rồi. Ngẫm lại thành Túc Châu kia những năm qua được xưng an ổn riêng một góc trời, là nơi chốn phồn vinh phủ Phượng Dương, đi sang đó đóng quân khẳng định không phải việc khổ sai. Nghĩ tới điều này, tất cả mọi người đều trở nên hưng phấn.
- Các huynh đệ đều nghe theo chủ tướng!
- Nếu mọi người nói như vậy, bổn tướng cũng lập ra khuôn phép, nếu như ai lâm trận bỏ chạy, quân pháp thật không tha người được!
- Chủ tướng yên tâm, đến lúc đó không cần chủ tướng động thủ, thuộc hạ trước tiên chém đầu kẻ không có mắt đó!
Mệnh lệnh nhanh chóng được truyền tới trong đội ngũ, các đội quan quân vốn còn có chút lề lối lập tức trở nên hỗn loạn, tuy nhiên lại không có tan tác gì. vừa nghe được đi trong thành Túc Châu đóng quân, mà không phải đi Từ Châu đánh nhau, sĩ khí của bọn quân lính cũng đột nhiên dâng trào, ai nấy anh dũng tranh lên trước, bước tiến hành quân của đại quân đột nhiên nhanh hơn.
Tuy nhiên ai cũng không để ý tới Nhạc Thiên Hổ gọi thân binh, thân vệ của mình lại một chỗ, thấp giọng dặn dò nói.- Ngươi về nơi Phượng Dương báo tin, nếu như trong thành không tốt, ngươi tới cũng không cần đi vào chạy thẳng trở lại. Nếu như vô sự, ngươi lén đi gặp Thôi công công, nói rõ chỗ khó của chúng ta. Lão nhân gia ông ta hiểu rõ mấu chốt sẽ không làm khó.
Bên đó vâng dạ rời đi, Du kích Nhạc Thiên Hổ lại nói với một phía khác.- Ngươi mang theo mấy người, lấy một ít y phục bá tánh bình thường không dính máu, bọn huynh đệ thân cận thế nào cũng phải một người một bộ. Đừng đi cướp đoạt thôn trang, bỏ tiền mua, hiểu không?
- Ngươi giữ kỹ ngân lượng bên mình của chúng ta. Không có lời của ta, Thiên vương lão tử tới khao thưởng này cũng không phát ra.
Mệnh lệnh phát ra, bộ tốt quan quân dù không chịu nổi thế nào, cũng biết thế cục có chút không ổn, vả lại sau khi lên đường mọi nười vẫn còn kinh hồn táng đảm. Năm đó bên ngoài phủ Phượng Dương lưu dân náo loạn, quan phủ cường hào phái binh đinh đi ra ngoài bắt lưu dân làm nông nô, không ít quân tốt đều là nếm qua đau khổ của Triệu Tự Doanh Từ Châu, những năm qua uy danh của Từ Châu càng lúc càng lớn hơn, mọi người càng không bằng lòng đi chọc mông đít của cọp.
Có bất an và sợ hãi xua đuổi, cảm thấy sau khi tiến vào thành trì, nguy hiểm sẽ nhỏ đi rất nhiều, cộng thêm sung sướng trong thành Túc Châu dụ hoặc, bốn ngàn quan quân Phượng Dương bước tiến hàng quân nhanh hơn. Khiến cho Du kích Nhạc Thiên Hổ vui mừng chính là, các đội quân lại không có tán loạn, cũng không có mấy binh tốt chạy trốn. Phải biết các đội quân Đại Minh hành quân, tùy tiện tăng nhanh, chậm lại cũng là cực kỳ hung hiểm, hơi có chút không ổn sẽ doanh trại ùn ùn tán loạn.
Cứ như vậy ầm ầm huyên náo đi được một ngày, thậm chí ngủ trễ dậy sớm khó có khi nào có được, có chút đồ dùng nặng nề hẳn không cần cũng không cần nữa. Chính ngọ mồng năm tháng giêng năm thứ tư Thiên Khải, bốn ngàn binh mã Phượng Dương chạy tới dưới chân thành Túc Châu.
Trong Tháng giêng này là lúc phòng thành lơi lỏng nhất, thân sĩ dân chúng trong thành ngoài thành đều phải chúc tết lẫn nhau, quan lại sai dịch và binh lính cũng phải ăn mừng năm mới nghỉ ngơi, cộng thêm tiết trời rét lạnh của tháng giêng này, trộm cướp mã tặc vân vân cũng đều nghỉ ngơi, cho nên thì giờ cổng thành này mở ra tương đối dài, hơn nữa phòng bị rất lơi lỏng.
Du kích Nhạc Thiên Hổ đương nhiên biết thái độ quan phủ địa phương đối với quan quân, y và thân tín cùng với quân tướng các doanh bên dưới đều làm ra sắp xếp, sau khi tới Túc Châu trước tiên không cần giải quyết việc chung, mà là khoái mã khống chế cổng thành, nếu không nơi này rất có khả năng đóng cổng thành chặn lại quan quân không cho vào, ai cũng biết quan quân vào thành, chuyện đốt giết đánh cướp không phải chưa từng làm qua, thân sĩ dân chúng đều phải gặp nạn.
Lẽ ra giữa buổi trưa lại đây, cổng thành kia thế nào cũng phải mở ra đấy, chưa từng nghĩ tới đây rồi mới nhìn thấy, cổng thành Túc Châu đóng chặt, những người rải rác ngoài thành kia cũng không thấy một tí hơi người, vô cùng lạnh lẽo.
Chẳng lẽ thành Túc Châu này bị giặc Từ Châu nắm giữ rồi hả? Bằng không tại sao giữa ban ngày lại không mở cổng thành, tiến lên khống chế cổng thành đã không làm được, nhưng nhất định phải sai trinh kỵ tới gần nhìn xem, kết quả trinh kỵ sau khi đi qua rất nhanh trở về, bẩm báo nói, thủ vệ đầu thành chính là hương dũng dân tráng bản xứ, vài tên đầu mục Binh phòng Túc Châu ở phía trên áp trận, sau khi hỏi kỹ đích xác không có tặc Từ Châu gì lại đây.
Vừa nghe xong, dũng khí Du kích Nhạc Thiên Hổ tăng lên không ít, vội vàng bảo thân vệ trương lên cờ xi, hô hơn trăm người cưỡi ngựa vây quanh chính mình đi đến bên phía cổng nam Túc Châu, nếu không có cách nào xông tới cướp, cũng chỉ đành vào thành giải quyết công cán.
Sau khi đến dưới thành, thân vệ đầu tiên là dựng đứng thuẫn bài ở trước mặt Nhạc Thiên Hổ, cẩn thận làm đầu, đầu thành nếu có cái gì chẳng may còn kịp thời bỏ chạy. Tuy nhiên Nhạc Thiên Hổ ngước nhìn bọn người trên đầu thành, cũng không cảm thấy có lừa gạt, mặc dù không quen biết lẫn nhau, nhưng y vẫn nhìn ra những người đầu thành này chính là quan lại sai dịch Túc Châu và dân tráng bản xứ, nếu như là Triệu Tự Doanh gì đó, chắc có lẽ không buông lỏng, lười biếng như vậy.
- Bổn quan là thuộc hạ Thái giám Trấn thủ Trung Đô Thôi công công Du kích tiêu doanh Nhạc Thiên Hổ, suất quân tiến đến tiêu diệt Từ Châu, phải vào thành chỉnh đốn nghỉ ngơi, mau mau mở cổng thành ra, thả chúng ta đi vào! Nhạc Thiên Hổ trung khí đầy đủ hô lớn, lấy thân phận của ông ta, lời này hẳn là thân vệ đến thét to, nhưng vào lúc này đang khẩn cấp, cũng bất chấp cái gì hết.
Chỉ bằng hô gọi tất nhiên không có cách nào làm cho người ta tin tưởng, tuy nhiên cờ nhận biết Du kích và các màu cờ xí và tiêu doanh, đây là không làm giả được, trang bị võ tướng cùng với kỵ binh Trung đô Phượng Dương cũng còn xem như rất chỉnh tề, người khác muốn giả mạo cũng giả mạo không được, hơn nữa theo tiếng hô hoán này, mấy ngàn quan quân đằng sau kia đã chạy tới, thanh thế này bản thân nó thay mặt cho một loại lực lượng, càng tỏ rõ lời của Nhạc Thiên Hổ không giả.
Nhưng khiến quan quân dưới thành không nghĩ tới chính là, người trên đầu thành nhìn xuống phía dưới ngó nghiêng thì cứ việc ngó nghiêng, nhưng không ai để ý tới, tuy nói tường thành cao mấy trượng, giọng nói của Nhạc Thiên Hổ nhất định nghe được rõ ràng, bọn người quan quân bên dưới thậm chí còn nhìn thấy được đầu thành có người dùng tay ra hiệu, ra hiệu mọi người không cần để ý đến.