Mà một tầng bậc Chỉ huy của Từ Châu vệ và Từ Châu tả vệ, đều chọn lựa như nhau, sau khi nghe được tin tức, đều dẫn cả nhà chuyển đến bên Hà Gia Trang, không phải bọn họ kịp thời phán đoán tình thế mà là không đưa ra lựa chọn này không được. Trước tiên bọn họ theo Triệu Tiến làm ăn phát tài, tội theo giặc này chạy không thoát được, ngoài ra bây giờ Tam vệ Từ Châu có quá nhiều người đứng về phía Triệu Tự Doanh, không cần Triệu Tiến phân phó gì, liền có rất nhiều người theo dõi động tĩnh cấp bậc Chỉ huy Vệ Sở, nếu thực sự làm sai, chỉ e không cần Triệu Tiến ra lệnh, lập tức cả nhà liền bị giết sạch sẽ rồi.
Điều khiến người ta không ngờ tới nhất là rất nhiều thương hộ của trong chợ muối và chợ búa, căn cơ bọn họ không ở chỗ này, lại bằng lòng quyên góp gia tài, thậm chí cho con cháu trong nhà gia nhập Triệu Tự Doanh hoặc là giúp đỡ. Sở dĩ bọn họ làm vậy nguyên nhân rất đơn giản, Triệu Tiến ở cửa sông Thanh Giang gặp chuyện ám sát bọn họ đều biết, ông chủ hoặc chủ nhân nhà mình tham dự không ít, nếu thành còn dễ nói, bây giờ không thành thì phải đợi bị tính sổ mất đầu, chủ nhà mà chết, thì cục diện nhỏ ở Từ CHâu này liền trở thành sản nghiệp riêng của mình, đương nhiên tất cả điều này đều phải Triệu Tự Doanh thắng lợi mới được, nếu từ người làm thuê trở mình thành ông chủ, vì sao không ủng hộ chứ.
Kinh hoảng và hỗn loạn ở Từ Châu Bi Châu chỉ kéo dài không đến một ngày, lập tức lòng dân sôi trào, cường hào thân sĩ, lại viên sai dịch, thân thuộc của gia đinh còn có dân chúng nông dân, có tiền đồng ý chi tiền, có sức nguyện góp sức, rất nhiều võ phu không đủ điều kiện thành gia đinh và nghĩa dũng đều xách vũ khí trong nhà mình đến, cường hào thân sĩ lấy lương thực và vật tư trong nhà mình, động viên thanh tráng nhà mình, bọn thân sĩ cường hào càm ra lương thực và đồ đạc của nhà mình, điều động tránh niên của nhà mình, lại viên sai dịch lại hối thúc trên dưới, khiến cho đồ vật quan phủ nơi Từ Châu đều thành sở hữu của Triệu Tự Doanh, khiến cho các phương diện bị quan gia không chế của Từ Châu đều không còn đối địch với Triệu Tự Doanh, mà thân thuộc gia đinh thì là để con trai thứ hai, thứ ba của mình đi báo danh.
Không cần nói là tục gia, đến hòa thượng Vân Sơn Tự đều huy động đến, có người đang tu sửa bản tự Vân Sơn Tự, sửa soạn dùng làm pháo đài doanh trại Triệu Tự Doanh, có người cổ động tăng nhân tráng niên dốc sức cho Triệu Tự Doanh, tất cả tâm ý của mọi người, tất cả hành động của mọi người đều đang thể hiện một mục đích, bảo vệ Từ Châu! Bảo vệ Từ Châu!
Sau khi nhiệt tình kích phát, khiến cho nông khẩn, mậu dịch và thợ thủ công cùng với các lữ các đoàn Triệu Tự Doanh vốn bận rộn đâu đấy trở nên rối ren, lòng người thế này tất nhiên không giội nước lã được, nhưng hiện tại cũng không phải là lúc dụ dỗ mà lên, chỉ đành tăng giờ làm tăng điểm đăng ký danh sách hoặc dựa theo quê hương biên luyện thành đội, sẵn sàng điều động bất cứ lúc nào.
Đến tận lúc này, rất nhiều người mới biết Vương Triệu Tĩnh đã về được mấy ngày, tất cả đều vận chuyển có lớp lang, sở dĩ Triệu Tiến không vội về là vì hắn phải chủ trì chiến sự bên phía cửa sông Thanh Giang.
Tiêu doanh Tuần phủ Phượng Dương, binh mã Phó tướng Lang Sơn, quân trú đóng Phượng Dương Trung Đô, cộng lại tính ra hơn một nghìn hai trăm kỵ binh, Thái giám trấn thủ Nam Kinh lại phái ba trăm thân binh của mình đi, cộng lại hơn một nghìn năm trăm kỵ binh, do Tuần phủ mới nhậm chức Tần Đại Ninh dẫn quân, chạy thẳng đến cửa sông Thanh Giang.
Ai cũng không trông mong hơn nghìn kỵ binh này đánh xuống cửa sông Thanh Giang, Lữ thứ ba của Triệu Tự Doanh đã có gần năm nghìn binh mã, còn tính cả tuần đinh nghĩa dũng gì nữa vào, cũng đến con số hơn vạn người tụ tập, hơn nghìn kỵ binh này nhất định không đụng đầu vào được, nhưng nghìn binh mã này đang vờn xung quanh cửa sông Thanh Giang, giữ chân binh mã Từ Châu ở cửa sông Thanh Giang cũng không phải là vấn đề gì. Đội ngựa kỵ binh linh hoạt nhanh nhẹn, chỉ cần lúc nào cũng duy trì uy hiếp với cửa sông Thanh Giang, binh mã Từ Châu sẽ không có cách nào nhúc nhích, đợi đến lúc đại quân tập kết bắc tiến, thì thế cục sẽ hoàn toàn khác rồi.
Du kích tiêu doanh Tần Đại Ninh là từ Giang Tây bên đó điều sang, y vẫn rất buồn bực, thiên hạ Đại Minh, đất trời sáng lạn, còn là địa giới chính giữa đất nước như Trực Lệ, làm sao mà dung chứa được phản tặc ngay trước mắt, hơn nữa còn chiếm cứ cửa sông Thanh Giang đầu mối then chốt của Vận Hà, giàu có bao trùm thiên hạ.
Về phần những tin đồn từng nghe đó Tần Đại Ninh càng không tin, chỉ vỏn vẹn là hương dũng đoàn luyện, làm sao mà đánh cho quan quân thê thảm đến thế, còn cái gì mà duyệt binh trong mưa dọa lui ba nghìn thiết kỵ, điều này thực sự là trò cười, chẳng qua là mọi người ở nơi phú quý này lâu rồi, cho nên không dám đánh, không muốn đánh.
Cho nên lần này mệnh lệnh của Tuần phủ vừa hạ xuống, Tần Đại Ninh lập tức tập trung quân tinh nhuệ tiêu doanh và các nhánh binh mã khác hội họp, vội vàng gánh vác. Từ phụ cận Dương Châu đến cửa sông Thanh Giang, tiết trời mùa đông ngựa chạy nhanh cũng không đến hai ngày, đủ giết đối phương trở tay không kịp. Tần Đại Ninh thậm chí từng nghĩ xông thẳng vào doanh trại đối phương đánh bại phá nát bọn phản tặc này đi, như vậy nhất định là kỳ công.
Nhưng Tần Đại Ninh cũng chú ý thấy, binh mã mấy nơi tập trung đến, có không ít người tâm tình rất kém, đến binh mã tiêu doanh của mình cũng thế, nhưng kỵ binh bên phía Nam Kinh đến tâm khí rất cao, vẫn đang nghị luận xem đến cửa sông Thanh Giang buông thả sung sướng thế nào.
Cứ như vậy chạy gấp đến nửa đêm, nơi ban đêm dừng chân hạ trại sớm đã được bố trí xong, ở nơi khác cung ứng lương thảo đồ đạc cho nghìn kỵ binh này rất khổ, ở nơi đất Dương Châu phủ chỉ cần thương nhân muối chịu chi tiền, thì không có chuyện gì lớn. Tần Đại Ninh mãi tới lúc này vẫn là học cách làm của quân phản tặc Từ Châu, lợi dụng trang viên làm binh trạm và doanh trại, không thừa nhận không được, cách này ở trong địa phận Đại Minh rất hữu dụng, nhưng trong cuộc giao chiến giữa cửu trấn và giặc Thát thì không được.
Nghỉ ngơi một đêm, lẽ ra sáng sớm ngày hôm sau lên đường, chiều là đến được cửa sông Thanh Giang, liền gặp được quân tiền tiêu của giặc Từ Châu rồi. Tần Đại Ninh khuyến khích động viên người bên dưới, để mọi người nhanh chóng thúc ngựa, nhưng ngoài dự đoán là, đến khoảng cách này, tất cả mọi người đều ngầm ước hẹn chậm lại, mấy Thiên tổng đều cứng mồm nói trước tiên phải ổn trọng. Nhất là kỵ binh Phó tướng Lang Sơn phái đến, một bộ dạng cùng lắm thì sống mái với nhau, mà người bên phía Trung Đô Phượng Dương cử đến, tuy nói trước khi đi được nghiêm lệnh của Thái giám Thủ bị, nhưng cũng hết sức không sẵn lòng.
Cứ dùng dằng như thế một canh giờ, lúc khiến cho tâm tình Tề Đại Ninh thấp thỏm không yên lại có khoái mã cửa sông Thanh Giang đuổi đến, hơn nữa còn có ám hiệu và khẩu lệnh thông tri trước đó của Tuần phủ, khoái mã đưa tin này mang đến là một tin tức, Triệu Tiến đã bị dụ vào sát cục, giặc Từ Châu sắp bị một mẻ lưới bắt gọn, binh mã Từ Châu ở cửa sông Thanh Giang lập tức sắp như rắn mất đầu, bá tánh nghĩa dân cửa sông Thanh Giang giết gà mổ heo, nghênh đón quân nhà vua đến cửa sông Thanh Giang.