- Chuyện này phải nhanh một chút đưa tin đi Từ Châu, các ngươi đi nói chuyện với đám quan sai kia, xem rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra? Trang chủ trầm giọng nói, vài người phía dưới lập tức đồng ý.
Mà những người Khổng phủ lại đi rất nhanh, mọi người thấp giọng tức giận mắng rủa, bước chân cũng không ngừng, sợ đi chậm vài bước, bị người phía sau đuổi theo, mấy người mới vừa rồi đã ra mặt càng cảm thấy bị mất mặt, không ngừng ở nơi đó lẩm bẩm.- Bọn này nhất định là phản tặc dư nghiệt, phải nhanh một chút báo về trong phủ, xin công gia gửi công văn đi đến bên Tuần phủ, phái binh tiêu diệt nơi này, giết sạch hết.
Còn có người tức giận mắng.- Quan sai nơi này nhất định có cấu kết với bọn lưu tặc, đến lúc đó cũng phải xử luôn bọn chúng.
Lầm bầm cằn nhằn không ngừng, người trung niên cưỡi ngựa kia lại siết ngừng lại vật cưỡi, ở trên ngựa ôn hòa nói.- Các ngươi đi về trước, ta đi xem một chút bên Vận Hà.
Vài đầu mục người nhà trao đổi ánh mắt với nhau, đều là vẻ mặt cố nén nhẫn nhịn, một người khom người nói.- Cửu gia, bên này rối loạn lắm đấy, thôn trang kia chính là hang ổ của cường đạo. Cửu gia ngài như vậy qua đó…
Người trung niên kia ôn hòa giải thích nói.- Không sao, đoạn đường này lại đây, trên mặt đất rất là thái bình. Ta cùng với lão Trương hai người qua đó, bọn họ cũng sẽ không làm gì đâu.
Gã vừa nói như vậy, những đầu mục tôi tớ Khổng phủ này lập tức gật đầu, chậm rãi nói một câu.- Cửu gia cẩn thận. Tự mình đi về phía thành trì, đi không bao xa trong đội ngũ còn có âm thanh loáng thoáng.- Một tên vô danh vô phận ngoại viện, còn thật sự cho mình là lão gia sao.
- Nhỏ giọng chút, nghe nói đây là… của công gia.
Giọng nói không lớn, nhưng cách xa như vậy cũng loang thoáng nghe được, thấy được bên kia cũng coi vị cửu gia này không ra gì cả, trên mặt của vị lão Trương dẫn ngựa kia đã lộ ra vẻ phẫn nộ, nghiến răng nghiến lợi nói.- Đám chết tiệt này.
- Tức giận với bọn họ làm chi, nói cho cùng bọn họ cũng không có nói sai gì đâu. Người trung niên cười nói, vừa nói vừa xoay người xuống ngựa, với vị lão Trương dẫn ngựa kia sóng vai mà đi.
Cứ như vậy đi đến chỗ lúc đầu, không bao lâu là đi ngang qua Sư gia trang kia, trang đinh Sư gia trang khi nhìn thấy cũng cảm thấy buồn bực, có hai người thôi thì làm được gì, tuy nhiên người trung niên được Khổng gia gọi là cửu gia kia mỉm cười phất tay, hướng thôn trang bên chào hỏi, sau đó lại tiếp tục hướng bờ sông đi tới.
Lão Trương dẫn ngựa rất là bồn chồn, Khổng Cửu cười cười an ủi vài câu.- Ngươi không cần sợ hãi, đám người này nhìn thì càn rỡ, nhưng làm việc thật ra có khuôn phép cả.
Sư gia trang cách Vận Hà rất gần, hai người bọn họ rất nhanh là đi tới bên Vận Hà, cách đó không xa chính là một cái bến cảng sơ sài, đang có tào thuyền ở nơi đó dỡ hàng, trang đinh trong trang khiêng gánh hàng vào trang, cũng có người bảo hộ, sau khi nhìn thấy chủ tớ Khổng Cửu cũng không thèm để mắt đến.
Trên Vận Hà nhiều tào thuyền qua lại, rất là náo nhiệt, đầu năm nay lại có động đất, lại có hạn hán, nhưng sau khi Văn Hương giáo đại loạn tiết trời lại một lần nữa thay đổi tốt trở lại, mưa xuống đầy đủ, lượng nước Vận Hà cũng tăng nhiều lên, tào thuyền đi lại càng thêm dễ dàng hơn. Rất nhiều người đều nói rằng, Sơn Đông bên này quá khổ, tích lũy quá nhiều oán khí, cho nên hàng năm thiên tai sát kiếp. Văn Hương Giáo lần này đại loạn, chính là đem những oán khí này bộc phát ra, kiếp số tiêu tan, mùa màng tất nhiên thay đổi tốt hơn.
- Thiên tai lớn như vậy, nhiễu loạn lớn như vậy, trong chốc lát là bình yên trở lại, ngươi xem trên mặt sông này, một chút loạn xạ cũng đâu có thấy được, qua mấy tháng sau, ai lại còn nhớ tới trận đại loạn này nữa. Khổng Cửu chắp tay sau lưng nhìn trên sông, thản nhiên tự tại, lúc này tiết trời đã nóng bức, đứng ở bên bờ sông, trên mặt sông có gió thổi tới, làm cho người ta cảm thấy thoải mái lạ thường.
- Cửu gia, lần này lấy không được thôn trang, khi quay về ăn nói không được việc này, chỉ sợ sẽ có phiền phức. Hiện tại công gia đã bệnh nặng, mấy vị thiếu gia lại nhìn ngó ngài chằm chằm đến như vậy, lần này… Lão Trương dắt ngựa kia vẫn như cũ rất là lo lắng.
Cảm giác được vẻ lo lắng của lão Trương, Khổng Cửu lại không thèm để ý chút nào cười cười, thoải mái nói.- Nếu là người khác đều làm được còn ta thì làm không xong, tất nhiên là một cái lỗi, nhưng tất cả mọi người đều làm không được, lấy cái gì mà đi trách ta, ngươi cho là các nơi khác thu đất mua ruộng sẽ rất dễ dàng như ý sao?
Lão Trương cũng có lí do thoái thác của chính mình.- Bên cạnh Vận Hà này đều là điêu dân, có lẽ thật sự là dư nghiệt lưu tặc, các nơi khác đều là thôn đân nghèo mạt rệp không kiến văn, làm thế nào đỡ nổi uy phong trong phủ chúng ta.
Vị Khổng Cửu gia này cười ha hả ra tiếng, dẫn đến trang đinh đang vận chuyển đồ đạc bên kia đều nhìn về phía bên này, bên này cười xong mới mở miệng nói.- Làm sao được, ta nói cho ngươi nghe, những người trong phủ chúng ta kiêu ngạo quá lâu rồi, không biết cục diện ở Sơn Đông, tự cho là dưới Lỗ Vương chính là nhà chúng ta, chỉ sợ có không ít người còn cảm thấy Khổng phủ chúng ta so với Lỗ Vương còn quý trọng hơn. Có cái suy nghĩ này, không nói đến lười hỏi thăm bên ngoài, cho dù là đã biết cái gì, cũng sẽ lơ đễnh, nghĩ thầm rằng người kế thừa của Thánh Nhân này, ai cũng sẽ nể mặt.
Lão Trương lấy xuống cái túi treo ở bên cạnh yên ngựa, sau khi mở ra thả trên mặt đất, cho con ngựa ăn, cũng theo lời nói của chủ nhân nhà mình mà gật gật đầu. Ông ta ở Khổng phủ làm người hầu đã lâu, tự nhiên nghe qua lời nói như vậy, cái gì " Khổng gia chúng ta hai ngàn năm phú qúy, Chu gia hắn mới có hai trăm năm" vân vân, tuy nhiên lão Trương này biết chắc thế lực Diễn Thánh Công phủ ở Sơn Đông, quan viên khắp chốn đôi khi còn đối chọi với Lỗ Phiên liên quan, được xưng là vì dân chờ lệnh đối chọi cứng cỏi với thân phiên, nhưng không có đối chọi qua với Diễn Thánh Công phủ. Khổng phủ muốn cái gì, tất cả mọi người sẽ liên thủ, con cháu Nho gia tự nhiên phải khách sáo đối với hậu duệ Nho gia thánh hiền. Theo suy nghĩ của lão Trương, lần này Lỗ Vương bị giết, Khổng phủ đi ra thu đất mua ruộng các nơi, nhất định là vô cùng thuận lợi, có quan phủ phối hợp, ai dám không nghe.
Xui xẻo là chủ nhân nhà mình ở trong phủ là bếp lạnh, luôn luôn bị người vô cùng xa lánh, không chừng lần này lại bị người ta gài bẫy, sắp xếp đến nơi chốn phiền phức nhất, các nơi khác nghĩ chắc là không gặp phải chuyện khốn khiếp như vậy.
Bên này mặc dù không có nói chuyện, nhưng chủ tớ ở chung quá lâu, nhìn thấy thần sắc của lão Trương, Khổng Cửu cũng đoán được đang nghĩ về gì, gã tiếp tục cười nói.- Lão Trương, đoạn đường này chúng ta xem như tốt lắm rồi, cũng may là từ trên xuống dưới đều toàn thân trở ra, các nơi khác nói không chừng sẽ có chết chóc, ngươi nói đến lúc đó chúng ta có tội hay không?