Về phần người luyện võ trẻ tuổi Từ Châu? Hiện tại người luyện võ trẻ tuổi ở Từ Châu ngoài Triệu Tự Doanh ra đã không có chỗ khác nữa, đám người lớn hơn bọn họ khoảng mười tuổi được mang tới nghĩa dũng Từ Châu, càng lớn hơn một tí nữa vốn chính là trưởng bối bọn người luyện võ gia đinh đoàn luyện Triệu Tự Doanh và các cấp, hoặc là lần này được cho thẳng vào võ quán Từ Châu giảng dạy, muốn rãnh rỗi hơn, còn có tuần đinh và hộ vệ hiệu buôn, đường ra có rất nhiều, cũng không cần phải lo âu gì cả.
Nhưng thật ra trước sau ngày mười một tháng bảy, rất nhiều người Từ Châu nhìn thấy Triệu Tiến suất lĩnh đội nhân mã nhằm hướng đông mà đi. Từ số lượng đoàn người đi theo phán đoán, cái này không phải đơn giản là xuất hành. Bởi vì đội nhân mã trên dưới ba trăm, còn có khoảng bốn trăm gia đinh hộ vệ lấy mấy chiếc xe ngựa, rõ ràng cho thấy có mang theo nữ quyến. Có người nhiều chuyện còn cho rằng đã đoán được đích ngắm tới, Tiến gia không ngờ mang theo nữ quyến xuất hành, vậy khẳng định là đi đến vùng cửa sông Thanh Giang rồi, Bi Châu và bãi cỏ hoang bên kia cũng không có gì đáng để đi cả.
Người Từ Châu bên này lại không ngờ được, khi trên đường đi vào Bi Châu thanh thế càng lớn hơn nữa, những người luyện võ tinh nhuệ Khương gia và Thành gia đều đến đây tụ hợp, trùng trùng điệp điệp tiếp tục đi về phía đông, cũng là ở hồ Lạc Mã bên trấn Ngung Đầu dừng lại.
Triệu Tiến dẫn nhiều nhân mã như vậy đi vào trấn Ngung Đầu, trên trấn lúc này là gà bay chó sủa một phen, cung ứng lương thực vật tư rất đơn giản, bên này vốn có rất nhiều đồ đạc tồn trữ, hộ thương nhân trấn Ngung Đầu muốn mượn cơ hội này cầu kiến Triệu Tiến. Mặc dù Vân Sơn Hành Triệu Tự Doanh làm việc rất công bằng, khiến cho bọn họ rất an lòng làm giàu, nhưng gặp mặt một lần Triệu Bảo Chính Triệu Thiên Vương, tóm lại càng yên tâm hơn một chút, nói ra cũng đáng được khoe, tuy nhiên Triệu Tiến một mực không gặp ai cả, hơn nữa trong cùng ngày toàn bộ Ngung Đầu trấn bị khống chế, mọi người không được ra vào, gia đinh cưỡi ngựa chạy lòng vòng bên ngoài, sau đó bọn gia đinh đoàn luyện trông coi đầu đường, sau đó nghiêm mật giám sát bến thuyền. Hàng hoá chất dỡ, thương lữ lui tới tuy rằng không bị cấm cản, mỗi người mỗi cái động tác đều bị nhìn chặt chẽ.
Điệu bộ này cũng là dọa trấn Ngung Đầu sợ quá mức, còn tưởng rằng sắp có chuyện sát phạt lớn xảy ra, tuy nhiên lập tức nhận ra, nghiêm thì nghiêm, nhưng không có vào nhà tra soát, cũng không có bắt nhốt người nào, điều này làm cho tất cả mọi người cũng đoán không được đầu cua tai nheo.
Hôm nay ngày mười bốn tháng bảy, trên bến thuyền sớm đã bắt đầu làm việc, tuy nhiên các nhà đò và thương gia bên ngoài tới đây lại không hài lòng lắm, bởi vì trên bến tàu chất dỡ hàng hoá lên xuống thật sự là không có lớp lang, không chỉ chậm hơn mà còn rất loạn. Có người không nhịn được càu nhàu, phàm là chỗ nơi dựa vào bên bờ Vận Hà phát tài, so với bên này có khuôn phép hơn, tình hình như thế nếu tiếp tục nữa, sớm muộn gì cũng bị sụp đổ mất. Hơn nữa khiến một số người buồn bực là, rõ ràng có hẹn với thương buôn ở trên bến thuyền gặp mặt, kết cuộc đã đến giữa trưa còn không thấy được bóng người. Chỉ đành tự mình đi vào trong trấn tìm, như vậy đâu phải kiểu cách muốn làm ăn buôn bán đâu. Nhìn chưởng quầy quản sự Vân Sơn Hành, tiệm buôn Tôn gia này, một đám người sớm đã tới rồi, trách không được người ta buôn bán làm ăn lớn phát tài như vậy, phần chịu khó này thì là người khác khó sánh bằng, nhưng cũng có người đã tới vài lần thì cảm thấy kỳ lạ, người làm công trên bến thuyền này đều là gương mặt lạ hoắc, hơn nữa thương gia bản địa rõ ràng rất chịu khó, tuy nhiên chuyện buồn bực cũng dấu trong miệng, hộ vệ tuần tra thuyền trên đất này của hãng buôn lương thực Vân Sơn ngày hôm nay thật sự vô cùng nghiêm khắc.
Trên bến thuyền loạn thành một bầy, hiềm rằng còn có nhiễu loạn, không biết mấy thuyền chất dỡ hàng hoá đằng trước xảy ra chuyện bất trắc gì hay là tránh né thuyền đánh cá qua sông, không ngờ ngay tại chỗ cuối trên đường sông, hơn mười thuyền xếp chồng tại bên đó, ngăn chặn lại đường sông, một đám người chèo thuyền thủy thủ ở bên kia hổn hển chửi loạn, song nhìn cái kiểu này, không mấy canh giờ sợ là không có cách nào thông tàu thuyền.
Tuy nói đường sông bị ngăn chặn, nhưng cũng không có chật chội nhiều lắm, bởi vì hồ Lạc Mã này vốn là trong đó có một chỗ bỏ neo dừng chân, mọi người đến bên này đều là nghỉ ngơi thêm lương thực nước uống, nếu không có cách nào đi khỏi, thì dừng lại thêm một lát cũng được.
Không ai để mắt thấy Triệu Tiến đã ở trên bến thuyền, Lưu Dũng, Lôi Tài, Mã Xung Hạo cũng đều ở bên này, bọn họ đang ngồi trong một quán trà ngay góc bến thuyền. Trong quán trà vào lúc này một tấm bình phong rất là khéo léo được dựng lên, sau tấm bình phong cũng có người ngồi. Ở trong ngoài quán trà, tất cả đều là các gia đinh bến thuyền có cách ăn mặc khác nhau, vào lúc này, những người trên bến thuyền đều là gia đinh đoàn luyện rồi, mà bọn nghĩa dũng giỏi bơi lộ bản xứ Từ Châu, Bi Châu thì lại tới gần mép nước, nếu có người quen biết Triệu Tự Doanh, nhìn thấy Thái Thanh của Thái gia Hoàng Hà đang nằm ở trên boong thuyền của một con thuyền, giống như mỏi mệt chợp mắt nghỉ ngơi vậy.
Nghe được tiếng vó ngựa dồn dập ở cách đó không xa dừng lại, có tiếng bước chân nhanh chóng tới gần chỗ quán trà này, có gia đinh đi ra ngoài đón chào, rất nhanh là trở về ngay, đến bên chỗ ngồi Triệu Tiến bẩm báo nói.- Đã gần tới rồi, dọc theo bên hồ đã thấy được.
Khi người này bẩm báo xong, không khí trong quán trà đột nhiên khẩn trương lên, mỗi người theo bản năng ngóng nhìn về phía bắc, lúc này lại có một gã gia đinh bước nhanh vào, thấp giọng bẩm báo nói.- Lão gia, Chu bả tổng muốn cầu kiến.
Triệu Tiến gật gật đầu, không bao lâu một gã thanh niên trai tráng mặc vạt áo ngắn bằng vải đi tới, nhìn thấy Triệu Tiến vội vàng chắp tay làm lễ, cười hì hì nói.- Bái kiến Tiến gia.
Bên này Triệu Tiến cười gật đầu ra hiệu, đưa tay ra hiệu Chu bả tổng kia ngồi xuống, Chu bả tổng tạ ơn, ngồi xuống bên Triệu Tiến, tên này luôn luôn là người thích bày ra vẻ bề ngoài, sau khi ngồi xuống cười nói.
- Việc nhỏ như vậy sao còn làm phiền đến Tiến gia đích thân tới đây, kêu thuộc hạ ra tay không phải là được sao.
- Can hệ quá lớn, bên đó tiền của lại quá nhiều, nếu ta không tới, sợ có người thấy hơi tiền nổi máu tham, hỏng hết chuyện của ta. Triệu Tiến gật đầu nói, lời lẽ thẳng thắn này lại làm cho sắc mặt Chu tổng quản hơi hơi xấu hổ, tươi cười cũng biến thành cười nhẹ lại.
Cứ yên tĩnh như vậy chốc lát, Chu bả tổng mới lên tiếng.- Tiến gia dặn dò, ai dám không nghe. Người không nghe đó không phải kẻ điên cũng là người ngu.
Lúc này chỉ có gió nhẹ gợn lên, tàu thuyền ở trên mặt hồ đi lại chậm hơn, tin tức đã báo tới, đội thuyền còn phải một lát nữa mới đến. Chu bả tổng kia sau khi bắt chuyện qua, tự giác ngồi ở bên có chút lúng túng, sau đó không lâu đứng dậy cáo từ.
Triệu Tiến ở nơi này trầm giọng nói.- Mọi người có lòng trung thành, cũng sẽ biết kính sợ, nhưng những người này cũng không phải tuyệt đối, chỉ cần cám dỗ đầy đủ, hoặc chưa hẳn là đầy đủ, bọn họ cũng sẽ thay đổi. Bọn người trên tào vận vì tiền bạc báo cho chúng ta biết tin tức này, bọn họ cũng vì tiền bạc giấu diếm chúng ta một số việc.
Còn có một số lời chưa nói ra, tuy nhiên mọi người cũng đều biết rằng vì sao. Đoàn thứ hai và đại đội thứ ba gần nhất, nhưng Nội Vệ cùng với người trên giang hồ có cấu kết với nhau, bọn họ không am hiểu, hơn nữa đoàn đội gia đinh cử động thanh thế quá lớn, rất dễ dàng rút dây động rừng. Triệu Tiến suất lĩnh bộ hạ rất nhanh tới đây mới là cách ổn thỏa nhất, trấn trụ được toàn trường, lại có đầy đủ người đi làm. Một nguyên nhân khẩn yếu nhất chính là, chuyện này can hệ quá lớn, nhất định phải Triệu Tiến ra mặt.- Tới rồi. Không lâu sau, bên ngoài lại có tin tức truyền tới. Triệu Tiến và tất cả mọi người ở đây đã đứng dậy, đội lên nón tre che nắng, tuy nhiên cái nón này là để che khuất nửa bên mặt thôi.
Vào lúc này, trên bến thuyền của hồ Lạc Mã và trấn Ngung Đầu nhìn rất là bình thường, chỉ có người quen thuộc thật sự mới nhận ra được một chút kỳ lạ. Nhưng tự ai nấy quét tuyết trước cửa nhà, người ở trên thuyền, xa cách lẫn nhau, nhà mình cũng không có đụng phải tai họa gì, không ai nhiều chuyện đi nhắc nhở người khác, tất cả mọi người yên lặng tự bận rộn công việc của mình.
Đội thuyền lớn mười sáu chiếc xuất hiện trong tầm mắt, nói là tào thuyền, nhìn hình dạng trên boong thuyền cùng loại với thuyền hoa, lâu thuyền không khác biệt lắm. Phía bắc đi hướng Hoài Dương và Giang Nam, nếu như là kẻ có tiền có thời gian rảnh rỗi, thường thường sẽ chọn con đường Vận Hà này, ở phía trên đó thảnh thơi xuôi nam, một đường không cần phải chịu nỗi khổ bị dằn xóc, còn ngắm nhìn được phong cảnh ven bờ cho đã mắt. Còn tào thuyền sau khi lên Bắc, thường thường khi xuôi nam thì trống không, cũng bằng lòng chuyên chở các người khách giàu có đó. Bọn họ ra tay rất hào phóng, còn có rất nhiều hàng hóa mang hộ vận chuyển về, cho nên tào thuyền sẽ chuyên môn vì người bậc này sửa đổi lại một tí, khiến con thuyền chuyên chở hàng hoá thích hợp đón khách.
Đội thuyền kia nhìn không có ý định bỏ neo, nếu trên thuyền lương thảo đầy đủ, ở bên trấn Ngung Đầu cũng không nhất định phải ngừng lại, tuy nhiên có thuyền nhỏ "tốt bụng nhiều chuyện" nhích tới gần, hét to nói.- Phía trước đường sông đã bị chặn lại rồi, các khách quan hay là neo vào trên bến thuyền uống chút trà nghỉ chân chút đi.