Người không thèm để ý đang ở một phía khác của quán trà, trong quán trà hiện giờ đã phân chia rõ ràng làm hai nơi, thương nhân giàu có bản xứ thân ở một bên, còn có một bên thì là võ phu ăn mặc giả dạng. Những người luyện võ này bất kể tuổi tác lớn nhỏ, bất kể giả dạng thế nào, đều có chỗ chung, đều có vẻ rất mạnh mẽ, không có hình thể mảnh mai gì, không phải cường tráng chính là to béo, cũng cảm giác được sức mạnh trên thân mình, ai nấy đều rất cảnh giác, bất cứ lúc nào cũng đưa ra ứng đối.
Những người tập võ này có kẻ ăn mặc bình thường, thoạt nhìn không khác biệt quá lớn với lao dịch bán sức lực bình thường, cũng chỉ có bọn họ đang uống nước trà, còn có kẻ ăn mặc tơ lụa, vải tốt, có vẻ có chút giàu sang, nhưng so với một mảnh thương gia giàu có kia, nhìn thế nào cũng có chút chẳng ra cái gì cả, còn có mấy vị ăn mặc chỉ nói được hết sức khuôn phép nhưng so với mấy người đồng bọn thậm chí so với bọn người giàu có ở cửa sông Thanh Giang kia, đều nhiều thêm mấy phần ung dung điềm tĩnh. Người có nhãn lực liền phán đoán ra được ngay, đây nhất định là kẻ xuất thân từ nhà đại phú đại quý.
- Tin tức này các ngươi từng nghe thấy hay chưa, nói Từ Châu có bí pháp làm ra vải. Nhân công giống nhau, Tùng Giang và nơi khác làm ra một thước vải, Từ Châu làm ra được tám thước thậm chí mười hai thước, trách không được những người ở Tùng Giang kia ép giá ác như vậy, Từ Châu vẫn vững vàng ứng phó.
- Từng có người đi qua nói rồi, Từ Châu và Tế Ninh đều có xưởng dệt lớn, nhìn thợ dệt ra ra vào vào, thế nào cũng dệt không ra nhiều như vậy. Nhưng có người mua chuộc thợ dệt nói bên trong có mấy chỗ trông giữ nghiêm mật, khuôn phép giống như tửu phường Từ Châu năm đó.
- Ngươi nhỏ giọng một chút, dám nghe lén chuyện của Ma Vương Từ Châu kia, chán sống rồi sao.
Giữa bọn thương gia giàu có gom cùng một chỗ, liền bắt đầu bàn luận không ngừng, làm cho trong quán trà rất ồn ào, rước lấy bọn người luyện võ một phía khác không ngừng nhìn sang. Bọn họ ngược lại rất trầm lặng, e sợ đàm tiếu nói chuyện hỏng mất khuôn phép, chưa từng ngờ rằng bọn người giàu có này lại không bỏ mặc, líu ra líu ríu giống như nữ nhân nông thôn họp chợ. Chẳng lẽ những người này không nên có chút kiêu ngạo sao? Tùy tiện lấy ra một người cũng trấn ép được đại tộc các nơi cúi đầu, sao không coi trọng như vậy?
Mà ngay cả mấy vị võ phu xuất thân nhà cao cửa rộng kia cũng cả mặt kinh ngạc khó hiểu, điệu bộ của bọn người giàu có bọn họ cũng thấy rất nhiều, giới buôn bán nơi cửa sông Thanh Giang này đã truyền thừa hai trăm năm rồi, sớm đã không còn thói quen nhà giàu mới nổi gì nữa, mọi việc hướng tới dòng dõi quan to quý tộc nương nhờ. Như thế nào cứ không coi trọng như vậy? Để mắt sang còn sẽ nhận ra thương nhân phú quý có một số người còn là giữ vẻ trầm ổn, nhưng có một số người chính là tâm hoảng ý loạn, hệt như nói chuyện này chính là để chuyển dời đi sức chú ý.
- Từ Châu rốt cuộc có bị trận đại hồng thủy kia gây hại hay không. Ta nghe nói Từ Châu bị nhấn chìm rồi, Bi Châu bị ngập, ngay cả ở bãi cỏ hoang của bọn chúng chính là thôn trang khu bắc Hoài An cũng bị ngập. Nhưng cũng không có nhìn ra tổn hại gì, tuy nói Từ Châu có thủ đoạn thần dị, nhưng cũng thật sự xảy ra lũ lụt, hay là cứng cỏi chống đỡ.
- Nhà bọn chúng gốc rễ dày, năm đó đánh phá nhiều thôn trang nhà quyền quý như vậy, không biết vơ vét ra được bao nhiêu vàng bạc. Năm ngoái biến loạn của Văn Hương Giáo chỉ sợ cũng là phát tài lớn, hơn nữa địa bàn trong tay hắn thật không chỉ một chỗ Từ Châu này...
Điều này cũng có người bàn tán, tuy nhiên người phụ họa không nhiều lắm cũng không ít người dựng thẳng lỗ tai lắng nghe, cho thấy là dáng vẻ rất hứng thú.
Đúng vào lúc này, từ bến thuyền Vận Hà bên đó có người chạy về hướng bên này, tới cửa quán trà thở hổn hển thét to nói.- Tiến gia sắp sửa sang sông rồi.
Nghe thấy tin tức, trong quán trà ầm vang một tiếng, kẻ bàn tán hay không bàn tán, đều đang sửa sang lại y phục dáng vẻ, ngay cả người luyện võ bên đó cũng nhìn xem cách ăn mặc phục sức của mình. Người có lòng liền nhận ra được, người luyện võ bên đó mặc kệ là ti tiện, giàu có, một thân y phục này đều rất chỉnh chu, ít nhất là giặt sạch, chải phẳng. Phải biết gia đình giàu có còn coi trọng một chút, rất nhiều võ phu rất là bê bối, đây đều là sửa soạn để nghênh đón Triệu Tiến.
Đường sông một vùng Từ Châu tới Túc huyện bị đóng băng, đi thuyền có chút bất tiện, cho nên bọn Triệu Tiến đi thẳng đường bộ chạy tới đây. Tuy nhiên tới cửa sông Thanh Giang cũng phải vượt qua Vận Hà, không thiếu được phải dùng thuyền lớn chở nhân mã, thì giờ tiêu hao không ít. Mọi người từ trong quán trà ra ngoài, tới được chỗ cách bến thuyền hai trăm bước chờ đợi. Ở trong gió rét lại qua hơn nửa canh giờ, mới có người sang báo tin nói Triệu Tiến lên bờ các vị sang nghênh đón.
Đơn giản nhất ngồi thuyền qua sông rất nhanh, tuy nhiên Triệu Tiến bên này muốn bọn gia đinh trước hết tới bờ bên kia, gần như sau khi có hơn hai trăm người Triệu Tiến mới sẽ sang. Bao nhiêu đó sẽ chậm trễ thì giờ, bọn thương gia giàu có vừa rồi ở trong quán trà bàn tán râm ran thời khắc này không hề có một câu oán giận, mà một đội võ phu kia lại có người nhịn không được nói lời mát mẻ.- Quận vương nhà của chúng ta xuất hành cũng không có điệu bộ này, người trẻ tuổi bày vẻ phô trương cái gì!
- Không phải nói trên mình có một cái chức Bảo Chính gì kia sao? Thế nào phô bày lớn như vậy?
- Sợ người xem thường sao?
Chê cười, đùa cợt mọi người vẫn là sải bước tiến lên, bọn gia đinh bên đó đều đã lên ngựa, có người vẫy ra cờ xí của Triệu Tự Doanh, cứ như vậy hướng về phía đội ngũ nghênh đón mà tới. Tuy nói đội nhân mã hộ vệ này chạy không nhanh, nhưng trên mình gia đinh đều mặc giáp sắt, trên ngựa cũng trùm chăm lông, trường thương, trường kích đều cầm trong tay. Một con ngựa trang bị đầy đủ phân lượng không nhẹ, huống chi đây chính là hai trăm người cưỡi ngựa. Thanh thế chậm rãi nhích tới gần cũng có chút kinh người, áo giáp va chạm, tiếng chân như sấm khiến người ta cảm giác mặt đất đều đang hơi chấn động.
Người giàu có cửa sông Thanh Giang ngưng thần nín thở. Bọn họ đã quen thói ở trước mặt Triệu Tiến tỏ vẻ phục tùng và kính sợ, mà bọn người luyện võ vừa mới rồi trong lòng còn có châm biếm và bất mãn cũng theo đó trầm lắng xuống. Thậm chí có không ít người bắt đầu nhìn xung quanh, bắt đầu cả người căng thẳng, bởi vì bọn người luyện võ biết rõ ràng uy lực của kỵ binh mặc giáp sắt này.
Người giàu có cửa sông Thanh Giang chỉ cảm thấy đội nhân mã hộ vệ Triệu Tiến thanh thế kinh người, đối với bọn họ mà nói, nhìn những gia đinh cưỡi ngựa mặc giáp sắt này không có gì khác biệt với thúc ngựa chạy như điên trên mặt phố, biết chắn ở trước mặt sẽ bị đâm chết không hơn mà thôi. Còn bọn người luyện võ thì khác, mặc kệ có từng trải qua đánh nhau với kỵ binh giáp sắt này hay không, dựa vào bản năng của bọn họ cũng nhận ra được đáng sợ của kỵ binh mặc giáp sắt này. Áo giáp phòng hộ, nhân mã hợp nhất tấn công, binh khí dài đâm thọc, hàng đội liên thủ vân vân và vân vân.
Bọn người luyện võ đều biết rằng lúc đối mặt những kỵ binh giáp sắt đó, nhất là chiến đấu trên đất bằng, bản thân không có chút xíu phần thắng, thậm chí muốn chạy cũng khó, chỉ có một kết cục bị tàn sát. Nhà ai có được mấy chục khinh kỵ đã đủ để hoành hành, nếu như có được ba năm kẻ cưỡi ngựa mặc giáp như thế cho dù quan phủ cũng phải lễ độ mấy phần, còn bên này lấy ngay ra hai trăm người cưỡi ngựa.
Có nhiều thứ bọn họ nhìn ra được, có một số thứ bọn họ chỉ là có cảm giác được. Chẳng hạn như hàng đội chỉnh tề của gia đinh cưỡi ngựa hộ vệ ở bên cạnh Triệu Tiến, hàng ngũ như thế dường như không chỉ là làm cho đẹp mắt, càng thay mặt cho sức mạnh.
Đội nhân mã kia cứ như vậy đi tới trước mặt, gia đinh cầm đầu cầm cờ vừa giơ đại kỳ, toàn bộ đội nhân mã đi theo dừng lại, vốn dĩ là rền vang tiến lên, trong lúc đột nhiên dừng gấp lại như vậy, cửa sông Thanh Giang rất nhiều thương gia giàu có theo đó cầm ra khăn tay muốn bịt mồm miệng tránh bụi, sau đó ngượng ngùng thu trở về. Còn người luyện võ bên đó không ít người đều là thân mình rung lên, theo đó muốn làm ra ứng đối.
Người phòng mậu dịch nơi cửa sông Thanh Giang sang bẩm báo nói.- Bên này là kẻ uy vọng của cửa sông Thanh Giang, nơi này là tinh anh giỏi võ nghệ tham gia đại hội tỷ võ.
Nghe người này giới thiệu xong, chư vị bên dưới nhất tề khom người chắp tay, mở miệng nói.
- Chúng tôi bái kiến Tiến gia.
Người luyện võ dù bướng bỉnh không chịu thuần phục đi nữa lúc nhìn thấy thanh thế gia đinh cưỡi ngựa này cũng đều tâm phục khẩu phục, đều theo đó chắp tay thi lễ, đều muốn nhìn xem Triệu Tiến là người như thế nào. Theo bọn họ nghĩ tới, trước mắt nhiều thương gia giàu có nhà cao cửa rộng như vậy, Triệu Tiến dù sao dũng phải xuống ngựa hồi lễ, vị xuống ngựa kia chính là Triệu Tiến rồi. Nhưng không ngờ rằng hàng thứ nhất của đội ngũ có người đi ra xốc lên giáp mặt, ngồi ở trên ngựa ôm quyền nói.- Làm phiến các vị nghênh đón từ xa, mọi người khổ cực rồi. Đợi Triệu mỗ an bài ổn thỏa mọi chuyện tiếp tới lại cùng các vị tương hội.
*****************