- Lên ngựa, liên thứ ba đi hậu đội, liên thứ tư chia ra năm đội đi tuần xung quanh, còn lại theo ta xông vào cổng chính! Triệu Tiến cất giọng nói, mọi người ầm ầm vâng dạ, ai nấy đều xoay mình lên ngựa, khôi giáp của bọn họ cả đêm cũng không cởi ra.
Vị hán tử độc thân trong thôn kia cũng ở trên ngựa, y bị ngựa xóc nảy quá dữ, nhưng vẻ mặt sụp đổ không phải là vì điều này. Lã gia trang canh phòng nghiêm ngặt y biết rõ, còn nghe quan quân ở cổng thành nói qua, cho dù là hai nghìn quan binh cũng không hạ được thôn trang này. Mà đám người cưỡi ngựa này cứ như vậy mà xông tới, tuy nói là chưa từng thấy qua đánh trận, nhưng ngựa này cũng xông không qua lũy làng kia, lần này ra mặt vốn định kiếm chút lợi, nhưng ngàn vạn lần đừng để Lã gia ghi hận.
Không nhắc tới tới hán tử đọc thân này nghĩ ngợi lung tung, Triệu Tiến dẫn đầu đội nhân mã đi ngang qua như vậy, tuy rằng không phi nhanh như điên, nhưng thanh thế vẫn không nhỏ như trước. Người trấn giữ trên công sự vây quanh Lã gia trang kia rất nhanh cũng phát giác, đội ngũ mấy trăm người cưỡi ngựa như vậy không ai dám khinh thường, ai nấy khẩn trương chú ý, đợi phát hiện là hướng tới nhà mình bên này, lập tức gõ chiêng hét to cảnh báo.
Sau khi nghe thấy tiếng chiêng, làm hán tử độc thân dẫn đường kia thiếu chút nữa trở mình nhảy xuống dưới, nhưng lúc này đã không động đậy được rồi, chỉ đành vẻ mặt đau khổ cùng nhau đi về phía trước. Khi cách xa xa khoảng hơn trăm bước, liền nhìn thấy trên tường đất đường đầy người, đang có người xông ra bên ngoài hô lớn.- Lộ huynh đệ ở bên ngoài kia, muốn tiền, lương thực, muốn ăn uống đều thương lượng được, không cần tổn thương hòa khí giang hồ. Bên này cách huyện thành tám dặm đường, chỉ cần động tĩnh quá lớn, quan quân hương dũng trong thành tới, ai cũng không chạy được.
Đội nhân mã Triệu Tiến dẫn đầu khi cách trăm bước thì dừng lại, mọi người đều đồng loạt xuống ngựa, một khắc khi bọn họ vừa xuống ngựa, từ cổng trang bên kia liền bắn ra một mũi tên, vừa vội vừa chuẩn, trúng ngay nơi cách trước mặt đội ngũ Triệu Tự Doanh bốn mươi bước, trên tường đất vang lên một hồi reo hò. Một mũi tên này vừa là tỏ rõ thị uy vừa là nhắc nhở, thôn trang này của chúng ta cũng không ngồi không như vậy. Phải biết rằng mũi tên này đối với bọn cướp bọn thổ phỉ mà nói sát khí đáng gờm, chỉ cần bắn chuẩn, cũng không cần đánh sáp lá cà, là sát thương địch kẻ thù trên công sự. Trong thôn trang có cái này, chẳng khác gì kẻ địch không lại gần được.
Cung thủ tốt như vầy, ở nơi nào cũng lấy đủ một phần quân lương, ở trong đám trộm cướp lấy hơn được một phần của trộm cướp, Lã gia trang rõ ràng có cường thủ mạnh như vậy, ở một vùng Mông Âm coi như là đáng gờm rồi.
Hai gã dẫn đường đều hận không chôn được thân mình sâu trong đất, vốn dĩ không dám ngẩng đầu lên, mà Triệu Tiến bên này vốn dĩ không bận tâm đấy. Cát Hương cùng Triệu Tiến liếc nhìn nhau, sau đó giơ tay mở miệng nói.- Súng hỏa mai sẵn sàng, luân phiên bắn đầu tường, đừng để cho bọn chúng đứng lên!
Gia đinh súng hỏa mai ở nơi đó nhét đạn dược vào hỏa súng đâu vào đấy, bọn họ đều xuất thân là những gia đinh tinh nhuệ nhất, biết cưỡi ngựa, biết thuần thục sử dụng bắn súng hỏa mai, gia đinh như vậy ở bên trong Triệu Tự Doanh cũng không phải là nhiều lắm.
Bên trong Lã gia trang đã có cột khói nồng nặc dâng lên, xem ra là phóng hỏa cầu cứu rồi, không biết vùng lân cận huyện Mông Âm có quy củ thả khói cầu cứu hay không, tuy nhiên thôn trang ngoài thành có biến cố từ xa thấy được như vậy, lại là cường hào một phương như Lã gia trang này, bên trong thành chắc chắn sẽ không biết không nghe không hỏi tới. Tuy nhiên một đội Triệu Tự Doanh này cũng không cần lo lắng, cổng thành đóng chặt đó đều là định sẵn canh giờ, không tới canh giờ, cổng thành tuyệt sẽ không mở, nhìn sắc trời còn phải hơn một canh giờ nữa mới được mở.
Ngoại trừ cột khói cảnh báo này, tiếng thanh la, chiêng trống bên trong Lã gia trang cũng vang động không ngừng, cái này là hướng thôn trang xung quanh cầu cứu. Điền trang thôn trại ngoài thành phần lớn đều có quy củ liên trang liên bảo, một nhà gặp nạn tám phương đến cứu, nhìn thấy cột khói này, nghe thấy tiếng chiêng trống vang trời, sắc mặt hai gã dân đường kia trắng bệch, cả người run rẩy.
Triệu Tiến đổi lại đòi hỏi bắn ra.- Đợt bắn thứ nhất đổi thành ba mươi cây súng hỏa mai bắn một lượt, sau đó mười cây luân phiên bắn!
Cũng không quá lâu, bên này đã nhét xong xuôi, chậu than là lửa than từ bữa ăn sáng ở thôn trang kia mượn tới, dẫn lửa châm ngòi, bọn gia đinh làm sơ sắp hàng bắt đầu bước tới gần phía trước. Cách trăm bước, người trên tường trại đất Lã gia trang nhìn rõ ràng sơ qua một đội Triệu Tiến này, hiển nhiên cũng nhìn ra đối phương cầm chính là súng hỏa mai.
- Đợi sắp gần đến bên cạnh mương! Khi đó mọi người phải trốn, cung cứng cũng sửa soạn tốt. Lão gia có lệnh, bắn chết một tên giặc, thưởng năm lượng! Người trong thôn hiển nhiên đã từng thấy qua súng hỏa mai, cũng biết tầm bắn sơ qua của súng hỏa mai. Như bọn chúng nghĩ đến, súng hỏa mai muốn đả thương người nhất định phải trong vòng ba mươi bước, huống chi đây là từ dưới lên trên, vậy thì phải gần hơn nữa. Ở trong khoảng cách này, cung tiễn cũng càng có sát thương hơn, thậm chí quăng mâu ném đá so với súng hỏa mai càng hữu hiệu hơn.
Đột nhiên nhìn thấy một đội cường nhân hung thần ác sát, sát khí dày đặc kéo tới, vốn mọi người bên trong hết sức bồn chồn, nhìn thấy đối phương cầm ra súng hỏa mai, mọi người lại không nhịn được mà thở phào nhẹ nhõm, không dám dùng đao thật thương huyết chiến đánh bừa thật không đáng được coi là hảo hán gì cả.
Chờ ba mươi kẻ địch ở bên dưới cách nơi này bảy mươi bước xếp thành ba hàng, một đám người trên tường đất Lã gia trang càng thêm kiêu ngạo, lập tức nghe được bên dưới hét lớn một tiếng, tiếng động giống như đậu nổ dày đặc vang lên. Trong phương viên ngay trước tường đất đã không có người nào đứng thẳng, thương vong một mảng. Sau một lượt bắn này, bên trong Lã gia trang không ngờ yên tĩnh chốc lát, sau đó tiếng kêu thảm thiết thê lương vang lên, tiếng gõ trống khua chiêng cũng chợt to hơn.
Một đội mười gia đinh hỏa khí phía sau chậm rãi đi về phía trước, trên tường trại đất có người ló đầu lên, bên này liền nổ súng. Sau hai đợt, đã không có người dám ló lên. Bọn họ từng gặp qua hỏa khí, thậm chí còn dùng qua hỏa khí, lại không ngờ rằng hỏa khí lợi hại đến nước này. Người bị bắn trúng giống như bị đại chùy hay đá đập trúng, kẻ chết ngược lại là may mắn, kẻ không chết chỉ là rú lên thê thảm mà chờ chết, uy lực sát thương như vậy chưa từng gặp qua, ai còn dám ngoi đầu lên nữa.
Vả lại cũng không nghĩ bắn ở khoảng cách này, lẽ ra uy lực càng lớn thì nhồi đạn ép chặt công sức tiêu hao sẽ càng nhiều, cò người muốn thừa dịp đứng dậy phản kích hoặc nhìn xem rốt cuộc là như thế nào, kết quả liền bị hỏa khí phía dưới đánh ngã. Cứ như thế lần một lần hai, ai còn dám ló đầu ra, muốn đi từ cửa sau, muốn từ tường chung quanh trại ra ngoài, bên kia cũng có người đang chờ. Những người này ngược lại không có hỏa khí, nhưng xem tư thế bọn họ, ai cũng không dám đi ra ngoài chiến đấu trên đất bằng, nhìn trang bị vũ khí của đối phương, chỉ sợ là tự tìm đường chết.