Giọng điệu Triệu Tiến trong chốc lát lại trở nên nghiêm nghị.- Ngươi mê muội. Ngươi cho rằng ngươi buôn rượu trắng làm giàu dựa vào chính là ai. Ngươi dụa vào là ta, không có đao thương của Từ Châu làm chỗ dựa cho ngươi, ngươi làm giàu là cái thá gì, sớm đã bị cường hào Hà Nam và Sơn Đông chiếm đoạt rồi. Không nói đâu xa, ngươi ở phủ Quy Đức bị người ta giữ hết lại gia súc, không có Triệu Tự Doanh ra mặt cho ngươi, ngươi có kết cục gì?
Tuy nhiên giáo huấn khiển trách này còn chưa kết thúc.- Ngươi làm nhiều năm buôn bán như vậy, vừa rượu, vừa gia súc. Hà Nam Sơn Tây đều nể mặt ngươi, trên thảo nguyên ngươi cũng là hạng người có vai vế, cho rằng phát tài là bản lãnh của mình. Ngươi có nghĩ tới hay không, Từ Châu bị quan quân chiếm mất, những tửu phường này là của ai. Bọn chúng lại sẽ để cho ai buôn rượu bán tới thảo nguyên, bằng vào cái gì muốn chia lời với ngươi. Trên đầu ngươi có gì, sau lưng ngươi có gì. Một đao làm thịt ngươi, nữ nhân sản nghiệp của ngươi toàn bộ là của người khác, ngươi còn tưởng rằng chiếm được lợi lộc nữa sao? Đầu óc mê muội thành cái dạng này, ngươi sao phát tài được?
Chất vấn xâu chuỗi này của Triệu Tiến khiến Vương Tự Dương á khẩu không trả lời được, tới cuối cùng chỉ là quỳ trên mặt đất. Lúc này không phải sợ hãi mà là ủ rũ, bởi vì lời của Triệu Tiến đều là thật. Vương Tự Dương cấu kết với quan quân, muốn tranh đoạt lợi lớn, nhưng sau khi xong việc quan quân chỉ cần gán cho gã tội danh theo giặc, ngay lập tức soát nhà chém đầu, gia sản người nhà của gã tính cả con đường buôn rượu bán gia súc, đặc sản tức khắc toàn bộ bị người khác lấy đi.
Mặc kệ trước đó hứa hẹn cho người khác chỗ tốt như thế nào, tới cuối cùng cũng không bằng đoạt gia sản của kẻ đó lợi ích càng lớn hơn nữa. Vả lại Vương Tự Dương không có sức mạnh chống đỡ chân chính gì. Những cái gọi là “chỗ dựa sau lưng” của gã ngoại trừ Triệu Tiến, không phải loại người mơ tưởng gia sản nhà gã, chính là loại ở trước mặt thế lực mạnh mẽ chân chính không đáng giá nhắc tới. Sau khi chuyện qua đi lâu như vậy, bản thân Vương Tự Dương cũng nghĩ thông suốt được rồi. Tuy nhiên nói ra mặt mũi thật khó coi, cũng không kể được nhà mình bởi vì ngu ngốc suýt chút nữa hại Triệu Tiến. Tới cuối cùng nhà mình cũng phải bù lỗ, lúc này bị Triệu Tiến chỉ điểm ra, quả thật vô cùng hổ thẹn, hận không tìm được lỗ nẻ nào chui vào.
- Lúc ngươi đi Sơn Tây, Đại Đồng bên kia, biên quân làm khó dễ ngươi không chỉ một lần, ngươi dẫn người bên đó tới Từ Châu, khiến cho bọn chúng thấy rõ thực lực của Từ Châu, lúc này mới đối với ngươi có mấy phần kiêng nể. Có phải hay không? Triệu Tiến lại hỏi chuyện này. Thân mình Vương Tự Dương lại là run lên, đây là chuyện lúc tửu phường mới lập, gã vừa bắt đầu buôn bán vận chuyển rượu trắng.
Đây là chuyện buôn rượu trên thảo nguyên lúc ban đầu, rượu trắng lượt đầu tiên và lượt thứ hai chuyển tới trên thảo nguyên, lúc qua biên trấn quan khẩu chẳng qua là đi theo khuôn phép thường lệ, không có người nào để ý, nhưng danh tửu Hán Tỉnh này ở trên thảo nguyên bán chạy vô cùng, giá cả cao ngất ngưỡng, tin tức rất nhanh đã truyền trở lại bên trấn Đại Đồng, biên tướng bắt đầu để ý tới điều này, chỉ vỏn vẹn khuôn phép thường lệ hiển nhiên không đáng nói tới.
Vương Tự Dương rất biết lý lẽ hòa khí sinh tài, những trạm gác này lấy thuế tăng lên cũng là bình thường, lập tức tăng thêm lễ vật đưa tặng. Ngay lúc đó coi như mọi người đều vui vẻ, tuy nhiên mặc cho ai cũng không ngờ được rượu trắng Từ Châu ở trên thảo nguyên không ngờ bán chạy tới nước này. Giá cả tăng cao, một vò rượu đổi được một con ngựa tốt, sau lại thậm chí đổi được hai thớt ngựa. Từng vò rượu trắng này chính là từng rương vàng bạc. Khẩu vị của biên tướng Đại Đồng trở nên lớn hơn, càng muốn càng nhiều.
Tới lui giữa thảo nguyên và Đại Minh nhiều lần như vậy, Vương Tự Dương đương nhiên biết khẩu vị của nhũng võ tướng biên trấn này. Đối với gã mà nói, lợi nhuận rượu trắng này quá hậu hĩnh rồi, chỉ cần tiếp tục giữ vững, cho thêm người khác chỗ tốt không coi vào đâu. Tuy nhiên khe cốc khó bằng phẳng, đến cuối một vị Thiên tổng Đại Đồng đề xuất, muốn tham gia hùn vốn trong việc làm ăn của Vương Tự Dương, hơn nữa muốn chiếm bảy thành, đây là ý muốn hoàn toàn nuốt sạch.
Thiên tổng ở biên trấn không đáng coi là gì, nhưng đứng sau lưng Thiên tổng này có hai huynh đệ Tham tướng trấn Đại Đồng. Ông già hai vị Tham tướng này năm đó chính là Tổng binh của Đại Đồng, nhà họ gần như chính là hoàng đế trấn Đại Đồng rồi, nói chuyện ai dám không nghe. Vương Tự Dương biết rằng nếu như không ưng thuận, mười có tám chín phần sẽ ở trên thảo nguyên gặp phải “mã tặc”, tài hàng bị cướp đoạt, tính mạng khó giữ được.
Đối với áp bức như vậy, Vương Tự Dương cũng chỉ còn nước xé da hổ giương đại kỳ. Nói chuyện làm ăn này ta cũng không phải làm cho nhà mình mà là sản nghiệp của mấy vị đại lão gia Từ Châu. Đại lão gia Từ Châu sao? Cái tên này ở trong mắt dòng dõi nhà tướng Đại Đồng chính là trò cười. Cách hai tỉnh Hà Nam, Sơn Tây, ngươi với tới được sao?
Tuy nhiên xách ra tên của đại lão gia này, đó chính là có chức quan trên mình, đối phó với người như vậy, làm việc phải có chút cẩn trọng. Cho nên vị Thiên tổng kia cùng Vương Tự Dương tới thẳng Từ Châu, muốn nhìn thấy được đại lão gia đứng sau lưng Vương Tự Dương. Nếu như chỉ là côn đồ trên đất đó, mặc dù có công danh cử nhân vân vân, thẳng thừng lấy thế ép người, vứt Vương Tự Dương này đi, sau đó chiếm lấy mấy phần hùn vốn ở Từ Châu. Võ tướng biên trấn chiếm cứ gầy dựng nhiều năm như vậy, quen biết với quan văn cũng có không ít.
Khi đó, chính đang lúc Triệu Tiến đánh tan lưu tặc vây công Từ Châu, bắt đầu tuyển binh mua ngựa. Thiên tổng kia sau khi nhìn thấy mấy trăm gia đinh Triệu Tự Doanh, dáng vẻ kiêu ngạo bệ vệ tức thì thấp đi rất nhiều. Mấy trăm gia đinh tinh nhuệ mãnh mẽ này cũng không chút nào xếp sau gia đinh thân vệ võ tướng trấn Đại Đồng. Có võ lực như vậy, đích xác được xưng tụng là đại lão gia rồi. Nuôi dưỡng ra được võ lực như vậy, sau lưng ít nhất phải là cấp bậc Tổng binh chống đỡ, có xích mích với thế lực như vậy, tuy nói không tới mức đôi bên kéo đại đội nhân mã ra sống mái với nhau, nhưng hậu quả trở mặt sẽ phải đổ máu, vì tiền tài cũng không cần tới mức này.
Sau đó, Vương Hữu Sơn phụ thân của Vương Triệu Tĩnh cũng ở Từ Châu, nghe thấy là sau lưng tửu phường này còn dính tới một vị quan to Ngự sử, Thiên tổng này lập tức trở nên hòa khí, y cũng không có ngây ngốc đi nói chuyện gì, có một số lời nếu như mở miệng, vậy thì thật kết thù rồi. Nếu như biết gốc rễ, không bằng cứ như vậy trở về, về sau biết làm thế nào thì tốt rồi.
Dòng dõi nhà tướng trấn Đại Đồng kia đều là làm quen chức quan rồi, tình đời vô cùng thông thấu, biết sau lưng Vương Tự Dương có thế lực như vậy lại có gai nhím như Ngự sử này, tức thì chiếu theo khuôn phép làm việc. Khuôn phép thường lệ đoạn đường này của Vương Tự Dương phải cao hơn chút so với đội thương buôn khác nhưng sẽ không cao quá nhiều, biên quân Đại Đồng vẫn sẽ đưa cho chút tiện lợi.