Đại đội nhân mã cứ như vậy tới chân núi Phù Sơn, nơi xảy ra cuộc chiến là một thôn trại bên cạnh quan đạo ven núi, Ba Âm sớm đã an bài thuộc hạ ở bên ngoài tiếp ứng. Đợi dẫn bọn Triệu Tiến tới, những tù binh quan quân kia và bá tánh thôn trại trên mặt đều không thấy một chút huyết sắc, rất nhiều người toàn thân không ngừng run rẩy. Ai ngờ được thanh thế như vậy, tráng sĩ mặc giáp nhiều như vậy tiến vào. Quan quân sĩ tốt mặc giáp cũ nát không ngờ có kẻ khóc lên, tiếng khóc kia không phải bởi vì sợ hãi, mà là vì may mắn.
Mang theo tiếng khóc nức nở nói ra.- Cũng may đầu hàng rồi, bằng không ngay cả toàn thây cũng không được. Cũng may đầu hàng rồi! Khiến cho bọn người bên cạnh Triệu Tiến vẻ mặt chán ghét. Ba Âm nghênh đón cũng không thấy nhiều hân hoan thắng lợi.
Đám quan quân từ Phương Dương, không riêng gì đi chậm chạp, hơn nữa vốn dĩ không có lề lối, ban đêm nghỉ ngơi và chỉnh đốn thậm chí không có suy nghĩ bố trí hạ trại, chỉ muốn xông vào trong thôn trang đi nghỉ ngơi. Thôn trại này đương nhiên canh phòng nghiêm mật tử thủ, trang đinh tráng niên đều cầm binh khí lên đầu tường. Cánh quan quân này thấy gặm không nổi lúc này mới dựa vào trại hạ doanh, còn muốn trại cung ứng rượu thịt khao thưởng.
Không có thiết lập bố trí công sự, mấy gã quân tướng làm chủ còn uống rượu ngủ li bì, mọi người đốt lửa sưởi ấm ngủ rất ngon. Nếu không có vị canh gác bố trí phía xa đợi ba trăm khinh kỵ kia xông tới lập tức loạn thành một nồi cháo. Thiên tổng dẫn đội theo hộ vệ của thân binh muốn lên ngựa chạy trốn, kết cuộc bị đuổi kịp bắn chết hai người, lập tức xuống ngựa quỳ sụp ra đất đầu hàng, những người khác bị gia đinh cưỡi ngựa vây quanh, một người cũng không có chạy thoát.
Đến lúc này, thôn dân trong trại ngược lại sợ hãi, ngàn tên bộ tốt quan quân và ba trăm kỵ binh tinh nhuệ mạnh yếu thế nào bọn họ vẫn là nhìn ra, vả lại nhìn đối phương không có ý phá trại cướp bóc, lập tức an bài một số người ra ngoài dò hỏi, sửa soạn móc ra một ít tiền bạc rượu thịt đổi lấy bình an. Không nói gì khác, ba trăm khinh kỵ mới tới này cung tiễn không ít, thôn trại này liền rất khó ngăn đỡ.
Đợi nhìn thấy Triệu Tiến mang đại đội nhân mã tới, không chỉ tù binh quan quân may mắn, bọn thôn dân càng là như vậy, cũng may bản thân mình ra ngoài bày tỏ thành ý, bằng không đợi đội ngũ như sói như hổ này vừa tới, tường đất kia nào có hữu dụng gì, liền san bằng rồi.
Bọn quan quân mang theo dân phu vận chuyển lương thực, lúc này cũng bị bắt hết, sau khi lưu lại cho bọn họ ăn dùng một ngày, tất cả lương thực còn lại bị Triệu Tự Doanh ngay tại chỗ bổ sung, sau đó mang toàn bộ ngựa của quan quân đi, sau khi đoạt hết binh khí chất đống phóng hỏa đốt, tuy nói mũi thương lưỡi đao không lo lắng bị thiêu hủy, nhưng chuôi đao cán thương lại bị thiêu đốt biến hình, khẳng định không có cách nào dùng tiếp được.
- Đây mai sau đều là địa bàn của Triệu Tự Doanh, còn chưa tới lúc không làm không được, không cần phải làm quá tuyệt tình. Bởi vì Đào Quý và Hứa Dũng đều mong muốn mang đi toàn bộ lương thảo tích trữ trong thôn trại này, tuy nhiên vẫn là bảo thôn trại cung ứng ra ăn dùng của năm trăm người một ngày, sau đó chia cho bọn họ một phần thu được của quan quân không mang đi, lại nhìn bọn họ đóng cổng trại.
Làm xong những thứ đó, Triệu Tự Doanh bắt đầu dẫn bọn tù binh đi tới, mỗi khi vượt quá hai trăm bước xua đuổi một trăm người, cứ như vậy vừa đi vừa rải ra, mãi tới lúc quan quân hoàn toàn tan mất. Đừng nhìn khoảng cách hai trăm bước, nhưng bọn binh tốt không có quan quân trói buộc ai cũng không bằng lòng trở lại, chỉ chạy trốn tứ tán. Về phần Thiên tổng và hai bả tổng đều bị trói gô lại mang lên ngựa.
Trận chiến đấu này không khiến cho mọi người hưng phấn, ngược lại có một loại cảm giác tích súc chân khí một quyền đánh hụt, thậm chí không quá thoải mái. Tuy nhiên cảm xúc thì cảm xúc đợi tới sau khi hoàn toàn xua tan quan quân, bọn đại đội trưởng và liên trưởng dẫn đội tụ tập ở bên cạnh Triệu Tiến, quyết định hướng đi tiếp theo.
Triệu Tiến nói ra tình hình kế tiếp.- Sông Hoài đóng băng, vừa rồi thử qua, mặt băng cũng đủ rắn chắc, hiện tại thì vượt sông một đường đuổi đánh bốn ngàn quan quân kia. Trên đoạn đường này không có thôn trại, thị tập gì, chúng ta nếu như suốt đường đuổi theo như thế chỉ e người ngựa phải đói bụng nửa ngày mới đón đánh được. Nếu như không đánh gần Túc Châu, lương thảo tiếp tế đằng sau cũng là vấn đề.
Trên mặt mọi người lộ ra thần sắc thận trọng, gia đinh cưỡi ngựa mỗi ngày hao phí cho người ngựa rất lớn, nếu như bảo đảm không được lương thực, chiến lực cũng không cần nhắc tới nữa. Đào Quý ngẫm nghĩ một chút giọng điệu buồn bực nói.
- Lão gia, bốn ngàn binh mã từ Túc Châu lên phía bắc chỉ sợ phải khó chơi hơn một ngàn rác rưởi này, bọn họ đi được cũng mau hơn như vậy.
Tất cả mọi người đều là gật đầu, quan quân Trung Đô Phượng Dương phân bố rất rõ ràng, một ngàn người này chẳng qua là quân yểm trợ, chủ chốt là dùng để tiếp ứng, còn bốn ngàn binh mã đi hướng Túc Châu tấn công tuyến phía nam Từ Châu kia thì là chủ lực, là muốn hình thành hợp lực với Đại Danh cùng với quan quân Hà Nam vây công Từ Châu. Đội ngũ như vậy, thiết nghĩ quân tướng điều khiển, lương thảo cung ứng vân vân đều sẽ có bảo đảm, tốc độ hành quân cũng sẽ không chểnh mãn.
Ba Âm nghiến răng nói.- Cứu viện Từ Châu khẩn yếu hơn, không có ăn, lương thực thừa cho thú cưỡi, chúng ta giết ngựa ăn thịt. Phá hủy xong quan quân, lại bảo thôn trang đưa thức ăn tới.
Chiến đấu trên thảo nguyên, lúc đánh nhau gian khổ, ngựa chính là lương thực. Ba Âm lập tức liền nghĩ ra ý nghĩ này, cũng là khiến người khác hoảng sợ, tuy nhiên cũng lập tức đồng loạt gật đầu phụ họa. So với ngựa, đánh phá binh mã đe dọa Từ Châu càng khẩn yếu hơn. Triệu Tiến trầm ngâm một chút lại mở miệng nói.- Đánh đuổi ngàn quan quân này, như thế nào cũng phải tiêu hao lương thực một ngày, sau đó ngắt đường lui phải vòng xa đi đường nhỏ, đây cũng sẽ nhiều tiêu hao.
Tự mình lầm bầm mấy câu, Triệu Tiến phủi tay, mở miệng nói.- Vậy thì tìm một chỗ bổ sung lương thảo, sau đó đi quan đạo đuổi theo, sau đó ở trên quan đạo chạm mặt bốn ngàn quan quân kia. Ba Âm dặn dò ba người đi Túc Châu truyền tin, bảo Túc Châu đóng cổng thành không được đón tiếp quan quân đi vào.
Triệu Tiến mệnh lệnh quan phủ trên đất đó không được tiếp đón quan quân, điều này nghe thấy có chút vớ vẩn ngược đời, tuy nhiên bọn Đào Quý không màn tới điều này, mà là bận tâm dặn dò kế tiếp. Phủ Phượng Dương to như vậy năm đó ngay cả Bi Châu cũng không sánh bằng vậy thì có chỗ nào bổ sung lương thảo.