Triệu Tiến lắc đầu, xoay đầu chỉ vào cảnh điêu tàn phía xa nói.- Nơi này là chốn Đại Minh hưng long, dân chúng cùng khổ khốn cùng, chạy nạn lưu vong, ngươi hỏi thử bọn họ biết đại nghĩa trung hiếu này không?
Hỏi ngược lại khiến hoạn quan này không nói gì, càng theo suy sụp ủ rũ, thúc ngựa chạy về hướng Trung Đô Phượng Dương.
- Tiến gia, bên trong Trung Đô Phượng Dương này vàng bạc tích trữ khẳng định không ít, không bằng dọn sạch nơi này, trong đại chiến kế tiếp cũng giảm bớt gánh nặng một chút.
Đào Quý không nhịn nổi nói, Hứa Dũng và Ba Âm cùng với mấy vị liên trưởng đều là thần sắc tán đồng.
Triệu Tiến xua tay nói.- Không cần, lần này tới Phượng Dương, một mặt là muốn bù đắp lương thảo, mặt khác thì lại là phải lộ rõ thái độ của chúng ta. Đợi kế tiếp, chúng ta sẽ không khách sáo như vậy.
Bọn người đi theo Triệu Tiến tới nơi này, không ai nghe hiểu được ý trong lời này của Triệu Tiến. Chừng mực tiến thoái trong chính trị quá mức tinh tế mờ ám, mọi người nghĩ mãi không hiểu cũng đều lười đi nghĩ tiếp, tuy nhiên kẻ lòng dạ lanh lợi loáng thoáng cảm thấy, Triệu Tiến lần này chưa chắc muốn đánh nhau tới cùng.
Hoạn quan sang đây kia trở về không bao lâu, trên đường phố vắng vẻ bắt đầu trở nên náo nhiệt, chẳng qua cảnh tượng này thoạt nhìn rất là quái dị, có xe ngựa chất đầy đồ vật, có người làm khuân vác ôm mang đưa ra ngoài các loại đồ vật. Sở dĩ quái dị, chỉ bởi vì không ít người làm khuân vác ôm mang đều là thân mặc áo dài quan bào, có người nhìn giống như là quan lại, có người thì là nội quan, đương nhiên càng nhiều người hơn nữa vẫn là bá tánh phục dịch quần áo tả tơi.
Trung Đô Phượng Dương lúc tết âm lịch không có quá nhiều người, ngày thường binh lính sung làm lao dịch đều bị phái ra ngoài, muốn đạt tới đòi hỏi có chứa kỳ hạn của Triệu Tiến, thì chỉ đành điều động tất cả mọi người. Triệu Tiến nhìn từng bao lương thực và cỏ khô bỏ xuống trước mắt, sau đó liên trưởng, đội trưởng đều canh giữ ở nơi đó, mỗi một bao đồ vật đều sẽ tùy thời moi ra bảo người vận chuyển ăn một ít, nếu như giở trò, rất nhanh đã xảy ra chuyện rồi.
Triệu Tiến còn nhìn thấy Tổng đốc tào vận Thái giám Thủ bị Phượng Dương Thôi Văn Thăng. Bên cạnh ông ta có mấy chục gã hán tử mạnh khỏe hộ vệ, đờ đẫn nhìn một màn trước mắt này. Khoảng cách đôi bên hơn trăm bước, lại không chút nào có ý đánh tiếng chào hỏi, đôi bên cũng chính là hơn một năm không gặp, nhưng Thôi Văn Thăng cả người giống như già đi mười tuổi. Triệu Tiến có nắm chắc rất lớn xác nhận được, không chừng chính là mới vừa rồi đột nhiên già đi mười tuổi.
Xác nhận lương thảo không có chuyện gì xảy ra được bọn gia đinh cưỡi ngựa nhanh chóng phân thành mỗi người một phần cầm đi. Bên phía Phượng Dương vận chuyển để đặt có vẻ hỗn loạn, còn bên phía Triệu Tự Doanh lấy dùng thì lại là chỉnh tề. Bỏ xuống không mau bằng lấy đi, loại so đo hiệu suất này khiến người trên kẻ dưới Phượng Dương càng lúc càng phải run rẩy bất an.
Triệu Tiến nhìn toàn trường bận rộn trước mắt, đánh giá mấy câu.- Bức tới lúc sống chết trước mắt, bọn chúng vẫn là làm được chút chuyện, tuy nhiên cũng chỉ là làm được một chút như vậy. Nếu như Từ Châu chúng ta gặp phải uy hiếp giống như vậy không chừng mọi người sẽ cầm đồ trong nhà liều mạng.
Bọn nội quan quan lại vận chuyển đồ vật này, kẻ chống đỡ đi từ ba chuyến trở lên không được mấy người, có rất nhiều người sau hai lần vận chuyển đã tê bại thở hổn hển trên đất giả chết, tuy nhiên lúc này Thôi Văn Thăng lại không có chút nào thông cảm, hộ vệ bên cạnh ông ta đi ngay sang lấy roi quất, bức người đứng dậy lại đi vận chuyển, toàn trường gào khóc năn nỉ, nhưng vận chuyển vẫn luôn không ngừng lại.
Theo vận chuyển như nước chảy không ngừng này, Triệu Tự Doanh rất nhanh lấy đủ đồ vật đòi hỏi, bọn gia đinh thậm chí bắt đầu lấy thêm chút đồ tại đương trường cho ngựa ăn, dù sao kế tiếp phải chạy nhanh một đoạn đường dài.
Sau khi lấy đủ đồ vật của bản thân mình, bọn gia đinh bắt đầu quát to với bọn dân phu Phượng Dương.- Còn dư lại đều là của các ngươi, muốn lấy bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu! Bọn họ chính là bị quan phủ phái đi làm việc khổ sai, chớ nói tới không được trở về đón năm mới, ăn no bụng cũng đều là hy vọng xa vời, nhưng tích trữ của kho phủ Phượng Dương lại là phong phú như thế này, nhiều đồ vật như vậy lại không có một phần của dân phu.
Vừa nghe thấy điều này, bọn dân phu ai nấy ánh mắt sáng lên, nhưng không có người động thủ cầm lấy, có người vụng trộm nhìn bọn Thái giám, quan lại mệt mỏi ngồi trên đất ở sau lưng, còn có người nhìn về phía một đoàn người Thôi thái giám gần kề. Sắc mặt Thôi Văn Thăng tái mét lại nói gì cũng không nói. Có người đánh bạo cầm một phần, bước nhanh trốn đi, những người khác học theo, dân phu lại đây vận chuyển càng lúc càng nhiều, quét cái trống trơn đồ vật vận chuyển tới.
Tuy nhiên không có người ngừng đi tiếp tục vận chuyển kho phủ ra ngoài, chỉ là cầm đồ vật bỏ chạy bốn phía. Những quan lại hoạn quan kia nhìn hết thảy mọi chuyện dám giận mà không dám nói. Triệu Tiến đã xoay mình lên ngựa, cười nói với người bên cạnh.
- Trong kho phủ Phượng Dương khẳng định trữ binh khí, nếu như bọn chúng tạm thời phát đồ vật cho dân phu lao dịch, cầm vũ khí bảo đánh nhau với chúng ta, sợ rằng cũng phải tiêu tốn một phen sức lực.
Mọi người bên cạnh đều như có điều suy nghĩ, Triệu Tiến lại là cười nói.- Bên phía Trung Đô Phượng Dương đã không có mấy quan quân, con số dân chúng đáng thương thì gấp mười, gấp mười mấy lần bọn Thái giám, quan lại. Nhìn lương thực tài của đầy kho này, lại không ai tụ chúng chém giết, vừa ngốc nghếch, vừa ngu dốt, kẻ đáng thương cũng thật có chỗ đáng giận.
Cảm thán mấy câu, Triệu Tiến vẫy tay gọi một vị hoạn quan béo mập cách đó không xa, người này không có vận chuyển mấy lần cũng đã mệt vả mồ hôi chảy không ngừng, chính đang dùng tay áo không ngừng lau chùi. Bị Triệu Tiến ngoắc tay y còn không kịp nhận ra, đợi lúc gia đinh bước nhanh sang muốn chạy đã không kịp nữa, chỉ đành ngoan ngoãn lại đây.
Triệu Tiến dặn dò mấy lời.- Truyền lời lại cho Thôi thái giám, lần này chừng mực của ta y nhìn thấy rồi, không có lần sau nữa. Mang lời trở về, hiểu chưa? Hoạn quan béo mập nơm nớp lo sợ kia liều mạng gật đầu, ra hiệu bản thân biết rõ.
Nhìn thấy hoạn quan béo mập chạy chậm rãi sang, truyền lời cho Thôi Văn Thăng. Thôi thái giám kia nhìn về hướng bên này Triệu Tiến cười chắp tay, sau đó hạ lệnh lên đường. Trải qua nghỉ ngơi ngắn ngủi này, mặc dù không có đánh vào Trung Đô này nhưng mọi người đều cảm thấy sảng khoái, lương thực đầy đủ, sức ngựa cũng khôi phục rồi, chiếu theo các mệnh lệnh chuyển hướng lên đường, đi về phía bắc,
Đợi đội nhân mã Triệu Tự Doanh vừa đi nhìn bụi đất nơi xa cuồn cuộn bay lên, rất nhiều người ở bên ngoài Trung Đô Phượng Dương đều thở ra nhẹ nhàng, rất nhiều người đứng ngồi luôn ra đất, lau mồ hôi rơi lệ, nghĩ mà sợ hãi thấy may mắn, không ít người vừa mắng chửi vừa cảm thấy chẳng hiểu ra sao cả. Giặc Từ Châu này quả nhiên chỉ là lưu tặc nhất đẳng, tới không hiểu vì điều gì, đi không biết tới nơi đâu, ngay cả đánh cướp Trung Đông cũng không biết, mai sau thành được đại khí gì.
Thân vệ bên cạnh Thôi Văn Thăng vô cùng hoảng hốt nói.- Thôi công công, tặc Từ Châu đuổi theo bốn ngàn binh mã của Nhạc du kích. Làm sao bây giờ, chúng ta mau đi báo cho biết, bằng không sẽ trễ.