Cát Hương nghe rất cẩn thận, trầm giọng hỏi.- Như vậy khai chiến được chỉ là địa bàn gần kề chúng ta? Đi từng bước một ép tới?
Triệu Tiến mở miệng nói.- Thật cũng không phải, trên đường này còn có phiền toái thế này thế nọ. Nu như chúng ta có đội thuyền trong tay, nơi gần kề đường cảng biển đường sông cũng giống thế!
Có gia đinh riêng biệt nhìn trăng sao di chuyển, phán đoán thì giờ chuyển dời sơ qua, mỗi lần qua nửa canh giờ xuống ngựa dắt đi bộ, qua mỗi một canh giờ thì toàn thể nghỉ ngơi một khắc, sau đó từng đoạn đều phải điểm danh, e sợ có người lạc đường, đi như vậy xác thực là không mau nổi, tuy nhiên làm cho nhân mã mỏi mệt cả ngảy duy trì được thể lực.
Lúc đêm khuya thực sự rất khó nín nhịn, Triệu Tiến cũng không chịu được mà ngáp, sau khi dừng lại vùng gần suối nước múc rửa mặt mấy lần, khe suối này sắp đóng băng, nước rét buốt rơi trên mặt lạnh thấu xương, quả thực nâng cao tinh thần, khi mơ hồ nhìn thấy ánh mặt trời, tinh thần mọi người cũng đã chống chọi qua được rồi, nhưng cưỡi ngựa vẫn mỏi mệt như trước.
Mùa này đã không phải ngày mùa màng, nhưng tờ mờ sáng thì người vẫn không ít như cũ, kề bên quan đạo cũng có không ít thôn trại, sáng sớm nhìn thấy một đội Triệu Tiến này không phải là không có, tuy nhiên mọi người trải qua thế thời này đã lâu, nhìn thấy đội ngũ đằng đằng sát khí đi qua, vừa không có tới nhà mình ở, đều nín thở ngưng thần không dám lên tiếng.
Một đội Triệu Tiến này có mấy chục người không mặc áo giáp, khinh kị binh đi xung quanh đội ngũ, dòm ngó xung quanh thôn trại, nếu như có người đi báo tin hoặc không hiểu tại sao đi về những phương hướng khác, lập tức đuổi theo giết. Tuy nhiên người hiểu được nặng nhẹ càng nhiều hơn, không có người nào tự tìm đường chết, mặc dù trên quan đạo người đi đường, người bán hàng rong, người qua đường vội vã vào thành, cũng đều cuống không kịp vào ven đường né tránh.
Đối với mấy thương lái, người qua đường, Triệu Tự Doanh không lờ đi, bắt ngay mấy người, hỏi thăm bọn họ có biết phương hướng Lã gia trang hay không. Lúc hỏi người thứ tư, đã có người nói biết rồi, Lã gia trang kia chính là điền trang một nhà Lã lão gia. Lã Học Phong này thời còn tráng kiện là Thư biện Binh phòng huyện Mông Âm, ba mươi mấy tuổi liền nhường cái ghế của mình cho đệ đệ của mình, trở về quê hương gầy dựng sản nghiệp. Khéo thay thành nhà giàu có tiếng tăm của Mông Âm, đều nói Lã lão gia trong quan phủ không có can hệ gì, nhưng trong tay có kẻ biết đánh đấm, biết giết người, ai cũng không dám chọc vào.
Sau khi hỏi được tin tức này, thực dễ dàng đưa ra phán đoán, cái gọi là trại bị bọn vong mạng chiếm cứ, nói không chừng chính là tư binh của Lã gia trang này, không trách được vừa có việc nảy sinh liền quay về thôn trang này ẩn nấu. Sau khi tin tức báo lên, người biết rõ chỗ Lã gia trang kia được thưởng mấy lượng bạc, cũng hứa sau khi dẫn đường đến bên kia sẽ được trọng thưởng. Chuyện cho tới bây giờ cũng không cho y lựa chọn gì, chỉ đành ngoan ngoãn nghe theo.
- Người dẫn đường kia dường như là đã nếm qua thua thiệt Lã gia kia rồi, sợ hãi chung quy sợ hãi, nhưng vẫn cắn răng muốn đi.
Triệu Tiến cảm thán nói.
- Nơi này nghèo khổ hoang vắng, tích lũy ra được một gia sản đáng kể, trong tay còn nuôi một đám vong mạng, không uống máu bách tính nơi đây, không giết người cướp của thì sao có khả năng. Những cường hào thân hào nông thôn này đều là như thế, coi như chúng có thanh danh tốt gì, chỉ cần muốn tích lũy gia nghiệp, thì phải lột da uống máu người phía dưới. Chúng ta đem những người này quét sạch, cuộc sống đám dân chúng bây giờ so với trước khẳng định dễ chịu hơn. Nhưng ngay từ đầu, không ai cảm ơn chúng ta, chỉ biết phẫn hận.
Khi nhìn thấy được thành trì huyện thành Mông Âm, cũng nhìn thấy được chỗ Lã gia trang rồi, ở đây gia đình cư trú không ít, làng mạc liên tiếp nhau. Động tĩnh của mấy trăm người cưỡi ngựa Triệu Tự Doanh này vốn dĩ không bí mật được, theo mệnh lệnh của Triệu Tiến truyền xuống, có gia đinh thay đổi thường phục, hai người cưỡi một con ngựa cùng người dẫn đường kia đi trước nhận biết đường đi, những người khác rời quan đạo ở một nơi bên ngoài làng tạm thời nghỉ ngơi.
Lúc này ánh mặt trời còn chưa xuất hiện, nhưng trong thôn đã có không ít người dậy rồi, trong lúc đột nhiên đại đội nhân mã đi tới như vậy, mỗi người đều kinh hồn bạt vía muốn chạy nhưng vốn dĩ là không chạy được. Vợ con trong nhà đi như thế nào, gia sản cũng không mang đi nổi, huống chi còn nhiều ngựa như vậy. Người trong thôn hoảng loạn một hồi, mấy người già nơm nớp đi ra hỏi thăm, hỏi tới làm gì?
Người tiểu thôn này không nghĩ tới, đám hán tử hung hãn cầm đao mặc giáp này vừa thấy mặt liền bỏ mấy thỏi bạc, nói là muốn nước ấm và cơm nóng, còn muốn biết rõ đường đi nước bước kỹ càng của Lã gia trang, những người khác ở lại trong nhà không lộn xộn thì không can hệ gì. Những lời này nói ra người thôn trang không tin, nhưng thỏi bạc trắng bóng kia bọn họ lại không tin theo không được, đao thương sáng chói kia càng làm cho bọn họ không có lựa chọn khác, vội vàng khúm núm trở về trù bị.
Các nhà buổi sớm đều nấu cơm, việc này mới bắt đầu sửa soạn nhưng rất nhanh. Nếu theo như giá chợ, mua nước ấm cơm nóng không dùng hết một thỏi, bạc cho nhiều như vậy, tai hoạ cũng chưa đến thôn trang, mọi người đương nhiên phải ân cần một chút.
Đợi gia đinh Triệu Tự Doanh cùng người dẫn đường trở về, người dẫn đường trong thôn cũng đã tới, là một hán tử chưa vợ không có gánh nặng trên mình ba mươi mấy tuổi, sau khi được bạc của Triệu Tự Doanh, mặt mày hớn hở nói không ngừng.
Lã gia trang này hơn một trăm gia đinh, tầm vóc đã hơn tầm vóc mấy trăm hộ nơi khác, nơi xay bột, xưởng ép dầu cùng tiệm buôn cái gì cũng có, còn có giáo trường cho dân tráng nhà mình tập luyện, nếu như tranh nước tranh đất đấy, rõ rành rành kéo ra gần hai trăm đinh tráng, còn có trả giá cao mời ba giáo đầu, nghe nói đều là kẻ giỏi võ lấy một chống một trăm đấy, mấy tin tức này xem chừng cũng không có gì là bí mật, người Lã gia trang khẳng định là không ngừng ra ngoài khoe khoang thực lực của mình, người khác mới không dám đắc tội.
Đừng nhìn cách thành trì không đến mười dặm, nhưng Lã gia trang này vẫn có trại lũy đất đá vây quanh như trước, có đào chiến hào, ra vào đều chỉ có đi cầu treo. Hơn nữa tráng dũng đi tuần gác đêm không buông lỏng, nghe có người nói từng có đám thổ phỉ gan lớn muốn đánh lén, kết quả là mất hơn mười mấy mạng vẫn không vào được. Còn đường sá vân van, hán tử độc thân dẫn đường này liền rõ ràng hơn rồi, ngoài Lã gia trang có chợ cũ, đám lái buôn cùng kẻ nhàn rỗi đều bằng lòng tới lui, hán tử độc thân này cũng thường xuyên chạy bên kia.
Nói những lời này xong, lời nói hai người dẫn đường ấn chứng lẫn nhau, một đội Triệu Tiến suất lĩnh cũng ăn sáng xong, có cơm nóng canh nóng này ở đây, bao nhiêu mệt mỏi rét lạnh khi đi đường ban đêm cũng vơi đi không ít. Người trong thôn đưa cơm đến cả mặt tươi cười, nhìn thấy đám hán tử hung thần ác sát này đưa cơm nước cho ngựa ăn, cảm thấy thực sự là phá của, nhưng lại không dám nói cái gì. Những cơm canh này rất nhiều người bình thường không có để ăn, cũng bởi vì “đại vương” đến đây mới lấy ra, bất quá đối phương cho bạc nhiều như vậy, mọi người cũng không có gì để nói.