Nhìn tình thế này chính là lao thẳng tới Tế Ninh, Triều đình đây là muốn dụng binh với Từ Châu sao? Đến lúc này, người bên phía Từ Châu mới ý thức được, mấy ngày trước những người bị bắt bị giết đó chính là nội ứng của quan phủ, thậm chí đến sau lưng những biến loạn bên này bên kia đều là xách động của quan phủ.
Đến nước này, nhận thức của không ít người Tế Ninh đã có chút rối loạn, rốt cuộc là ai là quan quân, ai là loạn phỉ, những gì Triệu Tự Doanh của Từ Châu đó làm đều là đường đường chính chính, hơn nữa quy củ nghiêm khắc, xem ra càng giống nha môn quan phủ, mà quan phủ Đại Minh và quan quân thì thế nào, mọi người đều vô cùng hiểu rõ, mấy ngày trước những nhân sĩ đọc sách đó tham gia tụ chúng thị uy ngấm ngầm vui sướng, cảm thấy sắp vén mây thấy trời xanh, nhưng cũng chỉ là người trẻ tuổi đang hưng phấn, những người già hơn chút đều đang lo lắng, quan binh mà đến thì nhất định sẽ gây họa binh tai, làm sao trốn được tai họa này, sắp đến tết rồi, kênh đào đóng băng, trốn đi đâu được chứ? Không có chỗ nào để đi mà!
Thế cục bỗng trở nên căng thẳng, nhưng nằm ngoài dự liệu của nhân sĩ Tế Ninh và người xung quanh là Triệu Tự Doanh ở thành Tế Ninh bên này chỉ là gia tăng quản chế, không có đóng cổng thành giới nghiêm, chỉ là các đoàn và đại đội trú đóng các nơi bắt đầu tập kết ở vùng phụ cận Tế Ninh, Văn Sơn Hành bắt đầu kiểm kê đồ đạc. Đến lúc này, rất nhiều người bên phía Tế Ninh mới chú ý đến, đoàn thứ nhất lữ thứ nhất đã đến trú đosng ở điền trang bên ngoài thành, mà Tế Ninh rất nhiều người không biết có mặt của đoàn thứ nhất.
Phần lớn tin tức thủy bộ đều là tập hợp tới dọc tuyến Vận Hà, sau đó lại theo dòng sông này truyền lại, tin tức Tế Ninh biết được là binh mã Sơn Đông trú đóng ở hai phủ Đăng Lai đại cử xuất động, chạy gấp đến Tế Ninh, bọn họ không hề biết ba nghìn quan quân mới luyện Hà Nam đã vào phủ Quy Đức, mà binh mã Tuần phủ Đại Danh mới lập đã sắp gần tới Khổng Gia Trang, lập tức sẽ tiến vào bên trong địa phận Từ Châu Nam Trực Lệ rồi, càng không biết binh mã hai lộ Hà Nam và Đại Danh đều do Tổng binh Tào Châu trước kia Dương Triệu Cơ quản hạt. Dương Triệu Cơ làm Tổng binh Đại Danh mà đã điều Chu Bảo Lộc của Từ Châu làm Phó tổng binh, thân binh và gia đinh bản bộ gia nhập vào trong đó.
Trung Đô Phượng Dương trú đóng hơn năm nghìn quân, bốn nghìn đi về Túc Châu, một nghìn đi về cửa sông Thanh Giang. Mà ở các nơi Nam Trực Lệ, tiêu doanh của Tuần phủ Phượng Dương, đại quân Phó tướng Lang Sơn đều đã bắt đầu nhổ trại đi lên phía bắc, mà bên phía Nam Kinh cũng có ba nghìn binh mã vượt sông mà đến, trú đóng ở dọc Dương Châu, làm hậu bị cho binh mã bắc tiến.
Cánh quan quân này đều trú đóng ở vùng ven rìa xung quanh vùng đất Triệu Tự Doanh khống chế, luôn luôn bình an vô sự như thế, nhưng vì khoảng cách quá gần, nếu bọn họ muốn phát động cũng không cần dành dụm đồ vật, sửa soạn trước lượng lớn trước đó, hơn nữa lúc này là mùa đông, đồ đạc doanh trại các nơi dùng mùa đông đều đầy đủ, nếu lúc vào đông sửa soạn nhiều hơn chút, có lẽ cũng không gây chú ý của người khác quá mức.
Tin tức các nơi hướng về Từ Châu, người hiểu về địa lý lập tức nhìn rõ trạng thái này, triều đình phát động đại quân bao vây Từ Châu rồi, quan quân Sơn Đông nhận được bổ sung Liêu binh đã có con số một vạn một nghìn người, binh mã Đại Danh gần sáu nghìn, binh mã Hà Nam ba nghìn, binh mã Phượng Dương hơn năm nghìn, binh mã Lang Sơn một vạn ba nghìn, mà quân tinh nhuệ tiêu doanh Tuần phủ cũng gần ba nghìn, triều đình trong đợt đầu tiên đã bỏ vào đại quân gần năm vạn, mà bốn lữ Triệu Tự Doanh cộng thêm các đoàn các đội, được xưng là gia đinh vừa hai vạn, gần như phải đối mặt với quân địch đông gấp đôi, trận này khó đánh đây.
Triệu Tự Doanh và quan quân đối chiến, lấy ít thắng nhiều không phải là một lần, nhưng lần này khiến lòng người treo lơ lửng, nếu xâu chuỗi hệ lụy việc đê Hoàng Hà Từ Châu sau khi vỡ phát sinh, mọi người đều đại khái đoán được mưu kế của triều đình. Trước tiên dùng các loại bố trí khiến các nơi Từ Châu và Triệu Tự Doanh khống chế náo loạn lên, thậm chí bố trí sát cục ở cửa sông Thanh Giang, nhưng tất cả những việc này đều là hành động bề ngoài, trong ngấm ngầm lại âm thầm điều động binh mã, hoặc là nói những quan quân này vốn dĩ là nhằm vào Triệu Tự Doanh, chẳng qua lúc này bắt đầu phát động thôi.
Mất bao công sức như vậy, khắp nơi bày trận phóng hỏa, sau đó vào cuối tháng chạp lúc lòng người thả lỏng nhất bắt đầu, thật thấy quyết tâm lần này của triều đình. Thiên hạ Đại Minh không chỉ là năm vạn quan quân này, hơn nữa năm nay khắp nơi đều coi như an tĩnh thái bình, cho dù các bộ lạc Mông Cổ ở phía bắc, hay là Nữ Chân Kiến Châu ở phía đông bắc đều không có tiến thêm một bước có ý phát động tấn công, bên phía tây nam dụng binh dần dần kết thúc, cũng chính là nói triều đình lấy được càng nhiều binh mã hơn để bao vây tiễu trừ Từ Châu, năm vạn trước mắt này chỉ là bắt đầu, tiếp theo còn liên tục không ngừng.
Nhưng điều chân chính khiến dân chúng thân sĩ Từ Châu và Bi Châu hốt hoảng không phải là điều này mà là Triệu Tiến lúc này không ở Từ Châu, chủ trì chính không có mặt, làm sao đón đánh quan quân. Trong triều này vẫn thực còn có người tài, lại dẫn dụ được Tiến gia trước giờ anh minh thần vũ và các vị gia khác đều đến cửa sông Thanh Giang, bây giờ nhất thời không kịp trở lại, đây chính là muốn chậm trễ đại sự mà.
Khác với nhận thức sai lầm bên phía Tế Ninh, ở Từ Châu và Bi Châu bên này, bất luận thân sĩ cường hào hay dân chúng bản địa, đều cực kỳ sợ hãi “trở lại” của quan quân, mọi người đều có được lợi lộc của Triệu Tiến, thế nhưng mọi người không vì cảm ơn đại đức này mà là mọi người đều hiểu rõ, những năm lại đây, Từ Châu và Bi Châu đã cùng chung một lòng dạ với Triệu Tiến rồi, người khắp nơi đều là đồng đảng của Triệu Tiến, và phản tặc cùng tiến thoái với Triệu Tiến, điều này có nghĩa là sau khi quan quân đến, ngoài việc cướp sạch tài vật của Triệu Tự Doanh ra còn huyết tẩy tàn sát Bi Châu và Từ Châu, hơn nữa còn quang minh chính đại truy sát, đối với những nơi có phản tặc, trước giờ đều nhổ cỏ tận gốc, điều này Đại Minh không phải là chưa từng làm.
Nếu Triệu Tự Doanh bại vong, mọi người cũng phải xui xẻo theo. Hiểu rõ điều này, Từ Châu dĩ nhiên là trên dưới một lòng, không phải không có người nghĩ đến việc chống lại theo triều đình, nhưng Từ Châu không có người đọc sách gì cả, giao tình với quan phủ tất nhiên cũng lơi lỏng bình thường. Hơn nữa mọi người đều biết, Nội Vệ, tuần đinh và các tuyến tai mắt ngầm khác phân bố khắp nơi, không chừng trong nhà mình cũng có, vào lúc này nếu đi mạo hiểm đưa tin cho quan phủ, thì chính là tự tìm đường chết rồi.
Cách nghĩ của bọn họ ở châu nha và huyện nha bốn huyện một châu cũng hiện rõ, nha môn các nơi ngược lại không có bởi vì điều này mà vui mừng, ngược lại trở thành sân cổng vắng vẻ, lại viên và sai dịch tất cả không đi làm việc, mọi người ở nhà nghỉ ngơi, thậm chí tôi tớ Tri châu, Tri huyện đi ra ngoài đều không mua được gạo mỳ thực phẩm, không có ai trói buộc bán hàng rong gì, nhưng chính là không không có người dám bán. Nếu không phải là Triệu Thập Nhất lang kịp thời mở lời, chắc rằng sẽ có quan viên bị chết đói, về phần đám quan viên không chút cao hứng, Tri châu Tri huyện đều đang chửi bới riều đình, đây là đưa cả nhà mình vào con đường chết rồi còn gì.