Tấn công thôn trang như vậy tất nhiên không có cách nào cưỡi ngựa tấn công, bọn gia đinh Triệu Tự Doanh xếp thành hàng hướng về phía chính diện thôn trang vọt tới, mà các nơi cổng trang khác còn lại là do bọn đoàn luyện bao vây. Trải qua tiếp chiến ngắn ngủi vừa rồi kia, bọn đoàn luyện đối với ngăn chặn quan quân xông ra không có chút nào khiếp đảm, ngược lại trong lòng rất chờ đợi.
Khiến bọn quan quân không nghĩ tới chính là, kỵ binh của Từ Châu này không ngờ cũng chuyển dời giá gỗ cự mã tam giác lúc nãy tới, ngay tiếp theo là bè tre tấm ván gỗ, chẳng lẽ đây là một đấu pháp của gia đinh tinh nhuệ và đoàn luyện sao, nếu sự thật là như vậy, cái thôn trang này thật sự giữ được.
Khi bọn gia đinh Triệu Tự Doanh ở cách thôn trang khoảng mấy chục bước, đúng lúc tới chỗ mà cung tiễn vô lực, hỏa khí đánh không đến khoảng cách kia, bày ra những giá gỗ kia, mấy cái giá gỗ cự mã liền cùng một chỗ, sau đó mở ra khe hở không nhỏ, lại thật cẩn thận vác bè tre và tấm ván gỗ ngang lên trên giá gỗ. Trong quá trình này, quân Minh trong thôn trang cũng thử giương cung lắp tên bắn đến đây, nhưng bay đến trên khoảng cách này đã vô lực, ngay cả tấm ván gỗ bè tre đều cấm không vào.
Sau đó gia đinh súng hỏa mai ở sau công sụ đơn giản này ẩn núp thong dong nhét nhồi đạn dược, giơ súng hỏa mai từ khe hở tấm ván gỗ bè tre ra ngoài, nhìn thấy nòng súng đen nhánh đó, quan quân đầu tường lập tức đều cúi đầu, ló ra nửa cái đầu đi xem, mặc dù bọn họ nghi ngờ khoảng cách này súng ống đối phương sẽ vô dụng, nhưng hỏa khí giặc Từ Châu rất sắc bén, việc này sớm có nghe thấy qua rồi, cẩn thận chưa bao giờ là sai cả.
- Nổ súng! Có người hô to nói, quan quân binh lính đầu tường theo đó co rụt đầu lại.
Liên tục nổ vang, đầu tường đất bị súng hỏa mai bắn trúng, từng cột bụi đất bắn tóe lên, quan quân binh lính vẫn là không cẩn thận, có người nửa cái đầu còn lộ ở bên ngoài, dù sao có mũ giáp che đậy không cần phải lo lắng gì, nhưng chính là như vậy vài tên không cẩn thận, ngay lập tức bị nứt vỡ sọ não, một tiếng hự ngã từ trên đầu tường thôn trang xuống, máu chảy đầy đất. Không ngờ có uy lực như vậy, bọn quan binh vốn bất cứ lúc nào cũng sửa soạn phản kích sợ tới mức đều cúi gầm xuống, không ai dám đứng lên, thậm chí ngay cả nửa ngồi cũng không dám.
Lúc này từ trong cự mã giá gỗ lại có gia đinh đi ra, trong tay bọn họ đều là cầm móc sắt dây thừng dài, bọn họ không có vội vã tiến lên, mà đem giá gỗ cự mã các nơi tiến về phía trước gần mười bước. Trong lúc này, súng hỏa mai không có khai hỏa, quan quân trên đầu tường nghĩ rằng nắm được khe hở phản kích, chưa từng nghĩ vừa mới thò đầu ra, bên này lại là nổ vang một mảnh, vài tên không kịp rụt về đấy, bị bắn trúng trước ngực, bị bắn té thẳng cẳng trên mặt đất. Có tên may mắn chết ngay đi, còn chưa chết đi thì lớn tiếng hô to, nghe đến người ta cả người run rẩy.
Đến lúc này, bọn gia đinh cầm móc sắt dây thừng dài mới can đảm nhắm phía chiến hào đi đến. Cuộc chiến ở phía nam phủ Thanh Châu cũng đã đánh qua, chẳng qua chỉ là sau khi mở cổng trang ra, mọi người cứng rắn xông vào là được rồi. Cổng trang có lợi hại đến đâu đi nữa, cũng là gỗ củi làm thành, dây thừng dài móc sắt, chỉ cần dùng thêm nhiều ngựa là kéo cổng chính này sụp đổ ngay xuống, cổng chính và cầu treo ngã xuống kia vừa ngay chính là cầu gỗ để ngang trên chiến hào.
Súng hỏa mai liên tục quay vòng bắn ra, đầu tường có quân lính nhìn thấy có gia đinh Triệu Tự Doanh đến đây, bọn họ cũng biết đối phương muốn làm gì, nghĩ thầm rằng súng hỏa mai đối phương liên xạ, tóm lại chính là từng dãy thay phiên tiến lên, chỉ cần dừng lại một chút chính là cơ hội đứng dậy, nhất định phải bảo vệ cổng chính, đối phương hung hãn như thế, cổng lớn mà mở ra đám đoàn luyện kia nâng cao trường mâu xông tới cũng ngăn không được.
Ở đằng sau đầu tường che đậy thét to nâng cao dũng khí lẫn nhau, nghe được bên ngoài súng hỏa mai một lượt bắn xong, vài người lập tức đứng lên, giương cung lắp tên, nhưng mới lộ ra thân mình, súng hỏa mai lại là nổ vang, không kìm nổi sợ tới mức run lên, tay chân cũng chậm đi nửa nhịp, tuy rằng không có bị súng hỏa mai này bắn trúng, nhưng phía dưới lúc này không riêng gì súng hỏa mai, gia đinh cầm dây thừng dài móc sắt bên người còn có cung thủ Từ Châu đã mở nửa cung, bọn họ không cần đứng dậy làm tiếp củ động, tay chân càng nhanh hơn.
Bên này tiễn chưa rời cung, bên kia cũng đã bắn đến đây, theo khoảng cách như vậy, cung cứng tên dài so với súng hỏa mai càng chính xác hơn, huống chi toàn bộ đều là xạ thủ xuất thân từ Mông Cổ, vài tên quan quân lộ ra thân mình, một người xui xẻo bị súng hỏa mai bắn trúng hai viên đạn, mấy người khác cũng là bị bắn trúng mấy tiễn, đầu tường lập tức yên tĩnh, ai nghĩ đến được súng hỏa mai và cung tiễn Triệu Tự Doanh cũng lợi hại đến nước này.
Hô quát hai tiếng, dây thừng dài móc sắt đã treo lên trên cầu treo, súng lửa đã dừng bắn, nhưng quan quân không ai dám thò đầu ra rồi. Bên kia đã có ngựa được dắt qua đây, ở phía sau ngựa, nhìn thấy gia đinh Triệu Tự Doanh cầm trong tay trường kích sắp hàng thành đội, đang sẵn sàng tiến lên. Đầu tường thật ra có lỗ nhỏ nhìn được ra phía ngoài, đang quân tướng nhìn ra phía ngoài chỉ là hít một hơi khí lạnh. Giặc Từ Châu này thật sự là hào hoa xa xỉ, làm sao lại làm ra được một thân toàn là sắt tốt như vậy, ngay cả khuôn mặt cũng che kín luôn, như vậy làm sao đánh đây?
Nghe được tiếng hét ra hiệu đuổi ngựa thét to lên, cũng nghe được khung giá của cổng chính rung động ken kẹt, thoạt nhìn rắn chắc, nhưng sức lực đủ lớn vẫn là giật ra được. Đúng lúc này, lại nghe thấy phía bên khác của thôn trang có tiếng hò hét huyên náo, bọn quân lính còn không biết xảy ra chuyện gì, bên ngoài cũng đã cấp báo đến Triệu Tiến bên này. Vừa rồi cổng trang bên kia được mở ra, có quân tướng quan quân mang đội nhân mã muốn xông ra, không ngờ bọn đoàn luyện sớm đã dùng cự mã giá gỗ vây kín lại phía trước cổng trang, lập tức đội ngũ của Triệu Tự Doanh đuổi tới, bọn họ chỉ đành bất đắc dĩ lui về.
Kẻ cưỡi ngựa này đương nhiên là chủ tướng và quan quân các cấp, bọn họ không ngờ muốn trốn trước. Nếu như chạy được còn tốt, đây không có chạy thoát lập tức khiến cho cục diện trong thôn trang tan vỡ, chỉ nghe được bên trong quát thét chửi bậy, ngựa bên này còn chưa có phát lực lôi kéo, chợt nghe thấy trên đầu tường có người hô lớn.- Các vị lão gia Từ Châu bên dưới, chúng ta bằng lòng đầu hàng rồi, đây sẽ mở cổng, các lão gia chớ nên động thủ!
Cử động của bọn gia đinh bên dưới không có bị lay động, tiếp tục đi làm. Gia đinh súng hỏa mai lại đẩy tới trước một chút nhưng vào lúc này, cầu treo treo lên bị thả hẳn xuống, cổng trang cũng bị mở ra, chỉ nhìn thấy bọn người binh tốt ăn vận phục sức quan quân, vừa vứt bỏ binh khí, vừa nhanh chân chạy ra ngoài.
Lần này vang lên tiếng mắng chửi chính là bọn gia đinh, đã kéo mở cái giá muốn đánh rồi, lại không ngờ rằng đối phương khiếp nhược thành cái dạng này, đây còn có công lao gì, chẳng qua chỉ là lùa bắt. Mấy gã đại đội trưởng chủ trì thế công lại không hoảng hốt, một mặt bảo gia đinh tránh ra một bên, sau đó báo cho Triệu Tiến biết, thỉnh cầu đoàn luyện sang giúp trông giữ tù binh. Gia đinh các đội các liên vẫn giữ gìn trạng thái tiến công bất kỳ lúc nào như trước, tránh cho đối phương giở trò.