Đánh tới nước này, người bên trong trại đã sợ rồi, có người đã vứt bỏ binh khí quỳ xuống xin tha mạng. Người quỳ trên mặt đất, binh khí đã vứt xuống, trường đao kia vẫn là không mảy may lưu tình chém xuống. Hung tàn của gã bức cho phỉ chúng đã quỳ xuống đầu hàng lại lần nữa nhặt binh khí lên đi đánh. Nhưng vốn dĩ đánh không lại, nghiêm chỉnh mà nói, một đội mãnh tướng mặc giáp tay cầm trường đao này, ở trong trại Ngưu Đầu này đã không người ngăn cản rồi, vốn dĩ đánh không lại.
May mà vị này sau khi giết tới trước hai mươi mấy bước lại ngừng, chỉ là phất tay bảo người phía sau xông lên. Lại kế tiếp, phỉ chúng trại Ngưu Dầu không có mảy may chiến ý nữa, thà rằng quỳ trên mặt đất bị giết cũng không bằng lòng chống cự hoặc là chạy trốn. Chết trong sợ hãi như vậy chỉ sợ càng thêm khốn khổ, gần như một nửa số người muốn từ cổng sau xuống núi trốn đi, nhưng người bên đó chặn cứng nửa bước không nhường, vốn dĩ không qua được.
Phỉ chúng bên trong trại cũng có kẻ chạy thoát, cũng có mấy kẻ lớn gan, cầm hẳn hai tấm chăn giường đắp lên mình, ở nơi hiểm yếu của tường trại lăn xuống. Tuy rằng là sườn dốc không lên được, xuống không được, nếu vận may tốt lăn từ trên sườn dốc xuống cũng tìm ra đường sống. Cũng có người té thẳng xuống chết nhăn răng, cũng có người nện vào gốc cây, tảng đá nơi sườn núi, cũng chỉ có một con đường chết.
Sau khi tất cả mọi người trại Ngưu Đầu này đầu hàng, những người mặc giáp xông lên đó không có dừng lại, ngoại trừ người trông chừng áp giải tù binh, người khác bắt đầu kiểm tra hoàn toàn trại này. Thổ phỉ bị thương không đi chuyển được, thổ phỉ trốn ở chỗ tối muốn trốn đi, kết cục cũng chỉ có một đao hết nợ. Lương thực và vàng bạc trên núi bỏ vào tay nải, bảo bọn tù binh vác xuống núi, tất cả thủ cấp của phỉ chúng đều bị chặt xuống, sau đó nhất loạt mang xuống núi.
Trước lúc sắp đi, trại Ngưu Đầu bị phóng một mồi lửa, hết thảy đều đốt thành tro bụi.
Sau khi xuống núi, những người công trại đó đồng loạt lên ngựa, áp giải bọn tù binh tiếp tục tiến tới trước. Sau khi vòng qua núi thấp đằng trước, bọn tù binh phỉ chúng ai nấy mở to mắt nhìn. Cách trại bọn chúng đi đường nửa canh giờ, không ngờ có doanh trại dựng tạm, mấy chục chiếc xe ngựa vây thành một vòng tròn, có người ăn mặc giống như giáp sĩ công trại trông chừng.
Trở lại bên này, có người đánh xe ngựa tới, trên xe ngựa chở vôi dược liệu vân vân, xử trí đơn giản đầu người chặt xuống, lại có người mang mấy người sang, thậm chí còn có người bị thương đặt ở trên cáng cứu thương. Từng cái thủ cấp mang sang, phân biệt từng người.
Triệu Tiến cười hỏi.
- Đại Hương, có phải đánh chưa đã ghiền hay không?
Cát Hương bên cạnh đứng ở nơi đó không động, có hai gã gia đinh giúp gã lau chùi vết máu trên giáp trụ, trường đao gã đã đưa qua một bên, có người khác bảo dưỡng tu sửa. Nghe thấy câu hỏi này, Cát Hương đã cởi bỏ mũ trụ xuống lắc đầu nói.- Đều là những tạp chủng như chó gà, heo dê, đại ca dẫn theo gia đinh tới, thật sự là nâng cao bọn chúng. Chỉ cần đoàn luyện đưa đủ trang bị, giống như vậy quét sạch bọn chúng.
Triệu Tiến gật đầu sau đó cười nói.- Đoàn luyện vẫn là trú đóng tốt nhất, chiếc đấu bậc này tuy rằng không phí sức, nhưng chúng ta phải từng trận đi nhanh đánh tới, cái này vẫn là chỗ người nhẫn nhịn. Lại nói nữa, mấy cái đoàn và đại đội mới lập nên này, trải qua thực chiến ít, tới nơi này rèn luyện một chút cũng tốt.
Đúng lúc này, nghe thấy nơi nghiệm xem tù binh bên kia có người phát ra tiếng hô to thê lương. Triệu Tiến và Cát Hương nhìn sang hướng bên đó, bên đó cũng có gia đinh chạy tới bên này. Không quá bao lâu, gia đinh đi tới trước, mang theo chút hơi thở hổn hển bẩm báo nói.- Diêu Thất trang Giáp Nhị phủ Thanh Châu đã nhận ra người rồi. Trại chủ Phiêu Thiên Hổ của trại này chính là đầu mục dẫn đội đánh bất ngờ điền trang.
Không ai lộ ra kinh ngạc, chuyện này chỉ là xác nhận mà thôi, Cát Hương mở miệng nói.- Mấy tên gian tế Liêu dân làm nội ứng kia đâu rồi? Có ở bên trong hay không?
Gia đinh lắc đầu, lúc này lại có một gã gia đinh đi tới, sau khi thi lễ mở miệng nói.- Mấy tên đầu mục phỉ chúng giải thích. Nói trước đây hai tháng có người tìm tới, người nọ sau khi rời đi, Phiêu Thiên Hổ này liền nói dẫn mọi người lập công cầu chiêu an, lần này trở lại trong quan quân ít nhất thành được Thiên tổng, còn là nắm thực quyền dẫn quân, cho nên khí thế rất đủ. Người nọ mang theo nón tre vải bố che mặt, nhìn không rõ khuôn mặt, chỉ biết là do Thư viên ngoại phái người dẫn sang.
Triệu Tiến và Cát Hương liếc mắt nhìn nhau, gia đinh kia lại là tiếp tục nói.- Trong trại và trên người Phiêu Thiên Hổ kia đều moi ra vàng bạc phẩm chất không tệ. Nơi này rất khó có được thứ đồ phẩm chất tốt như vậy, tổng số có gần năm trăm lượng bạc trắng.
Triệu Tiến quay đầu hỏi Cát Hương.- Nếu như đệ là đầu mục sơn trại này, người khác bảo đệ động thủ với Từ Châu, chỉ cấp cho đệ những ngân lượng này, đệ sẽ làm không?
Cát Hương lắc đầu, cười nói.- Trừ phi kẻ đó đầu óc ngu muội, năm trăm lượng bạc này phải đổi lấy cái mạng của bọn chúng. Tiếng tăm Triệu Tự Doanh chúng ta kẻ đó khẳng định từng nghe qua.
- Cho dù vậy vẫn động thủ, hơn nữa còn có Liêu dân nội ứng. Liêu dân kia nếm qua đau khổ nơi Sơn Đông, cũng đi theo động thủ. Chỉ cho nhiều ngân lượng như vậy, sau đó còn không thấy bằng chứng quan ấn cáo thân gì, những người này vẫn là tin lấy. Bằng vào cái gì tin tưởng, bằng vào cái gì đi liều mạng. Không phải người này dọa được bọn chúng chính là chức quan người này rất cao, bọn chúng không tránh khỏi không tin.
Triệu Tiến ngắn gọn phân giải hai câu, lời này khiến Cát Hương nhăn mày lại.
Triệu Tiến ngược lại rất nhẹ nhàng tiếp tục cười nói.- Ngược lại muốn biết rốt cuộc là ai ở sau lưng xúi giục, triều đình bên đó chắc chắn sẽ không thờ ơ đối với chúng ta. Điều này huynh biết rõ, lại không ngờ rằng bọn họ đã có động tĩnh như vậy.
Cát Hương lại không có nhẹ nhàng đối đãi như Triệu Tiến, mà là nghiến răng nghiến lợi nói.- Bắt được kẻ đó nhất định phải chém thành trăm vạn mảnh.
Triệu Tiến vỗ bả vai Cát Hương cười nói.- Đệ muốn nhìn khắp chốn. Nơi Tế Ninh sinh loạn, nơi này cũng đang loạn, nhưng loạn thành cái dạng gì? Nơi Tế Ninh muốn cùng chúng ta lên quan, làm ra một đám người đọc sách gây rối. Mà nơi này thì sao? Chỉ xuống tay được ở mấy cái điền trang ven rìa của chúng ta, nơi căn cơ của chúng ta lại vô cùng bình an.
Sau khi nói xong lời này, sắc mặt Triệu Tiến trở nên nghiêm túc, giọng điệu buồn bực nói.- Lần này là lỗi của huynh, huynh cũng muốn cầu các đệ chiếu theo khuôn phép làm việc. Nhưng mấy điền trang nơi này lại khinh thường, cảm thấy Sơn Đông không người nào dám trêu chọc chúng ta, cảm thấy nơi này hẻo lánh thái bình lại không ngờ rằng đối phương chính là xuống tay ở nơi này. Xem ra về sau làm việc không được có bất kỳ buông thả nào.
Cát Hương trịnh trọng gật đầu, Triệu Tiến lại là khôi phục nét tươi cười, nói với gia đinh sang bẩm báo.- Kẻ bắt tới đều chém đầu, tù binh bị thổ phỉ bắt trước hết đi theo chúng ta, tới nơi thôn trại có người lại thả bọn họ.