Ngưu Kim Bảo đi theo bên cạnh Triệu Tiến từ trước nay trầm mặc ít lời, hôm nay Triệu Tiến mở miệng nói chuyện trước, Ngưu Kim Bảo cũng nói nhiều lên, nói xong điều này trầm mặc chốt lát, Ngưu Kim Bảo lại là nói.- Nghèo văn giàu võ, muốn luyện ra một thân hảo bản lãnh, thì phải có một căn cơ tốt. Thuộc hạ lúc nhỏ ăn cơm no cũng không dễ dàng, căn cơ thân thể đánh đấm còn kém. Hiện giờ tuổi tác này, có lúc đã cảm thấy sức lực theo không kịp. Có câu này xin Tiến gia chớ giận, tiểu nhân bây giờ còn chịu đựng được, thật chỉ sợ lúc nào đó chống chọi không được, vậy thì chậm trễ đại sự.
Thấy Triệu Tiến không có nói gì, Ngưu Kim Bảo có chút sợ hãi khom người thăm dò nói.- Thuộc hạ cũng không phải để ý tới cái mạng quèn này của mình. Cái mạng này vốn chính là của lão gia, nhưng thuộc hạ không nguy hại, an nguy của lão gia chính là đại sự, thuộc hạ chỉ sợ... chỉ sợ...
Ấp a ấp úng mấy câu, Ngưu Kim Bảo vẫn là không dám nói ra lời kế sau chỉ sợ này. Tôn Đại Lâm đứng ở bên cạnh tràn đầy lo lắng không kìm nổi mở miệng nói.- Tiến gia, vết thương cũ trên mình sư phụ năm ngoái lại tái phát, nhưng lại sợ chậm trễ chuyện của Tiến gia cho nên chịu đựng vẫn chưa nói. Sư phụ còn nói hiện giờ Triệu Tự Doanh chúng ta người giỏi không thiếu, điều thêm mấy người trẻ tuổi lên càng tốt hơn.
Tôn Đại Lâm vốn là trong nhà mời giáo đầu tới truyền thụ, chẳng qua sau khi tới được nơi này tiến thân làm hộ vệ, Ngưu Kim Bảo đối với người trẻ tuổi thật thà chất phác ham học hỏi này rất khen ngợi, Tôn Đại Lâm cũng bội phục với võ nghệ mạnh mẽ của Ngưu Kim Bảo, không bao lâu liền thu nhận đồ đệ bái sư học nghệ, định ra được người truyền thừa.
Ngưu Kim Bảo nói lời này ngược lại Triệu Tiến không ngờ tới, hơn nữa Nội Vệ bên cạnh và tai mắt ngầm khác cũng không có để mắt tới, tuy nhiên đây cũng khó trách. Thân vệ bên cạnh Triệu Tiến vốn chính là một đám người đặc thù nhất, đòi hỏi chạm mặt với người bên ngoài càng ít càng tốt, Ngưu Kim Bảo và Tôn Đại Lâm đều có bản tính trầm mặc ở riêng một mình, đây càng khó nhìn ra vết tích gì.
Triệu Tiến chậm rãi nói.- Ở bên cạnh ta hộ vệ, mấu chốt là phải già dặn trầm ổn, lúc nguy cấp phải biết làm thế nào, mà không phải hùng dũng tranh lên trước. Đây mới là ý nghĩa để ngươi làm thân vệ. Nếu như có thương cũ vậy thì chữa trị thật tốt, không cần nghĩ quá nhiều.
Nói tới nước này, Ngưu Kim Bảo chỉ đành ôm quyền vâng dạ, Triệu Tiến đi về phía trước mấy bước lại là nói.
- Gia đinh trong Triệu Tự Doanh đều có tiền đồ, lập công liền thăng lên. Đại Lâm mai sau cũng phải đi ra ngoài làm việc, ngươi bên này lại không có tụt lại đằng sau. Như vậy tóm lại không tốt, chỗ mẹ già của ngươi đã ủy thác người nói mấy lần hôn sự với ngươi, đều bị ngươi chối đẩy phải không?
Triệu Tiến ở nơi đó nói chuyện giống người già đời, rõ ràng Ngưu Kim Bảo lớn hơn hắn không nhiều hơn hai mươi tuổi, nhưng nghe giọng điệu lại giống như Triệu Tiến già hơn. Tuy nhiên trong Triệu Tự Doanh và người thân cận Triệu Tiến đều đã quen loại sai chỗ này, loại sai chỗ vi diệu này ở bên ngoài thì lại là bị loan truyền rêu rao thành Triệu Tiến có "túc tuệ", trong âm thầm còn có người nói chân long nhập thể vân vân.
- Bên cạnh ta không phải trường sinh tử, trung trùng điệp điệp hộ vệ. Ngươi so với đại đa số gia đinh phải an toàn, không cần nói gì liên lụy người khác nên thành thân thì thành thân.
Nói tới Ngưu Kim Bảo này cũng không còn được quá tự tại, lúng túng quỳ ở sau lưng. Triệu Tiến dừng bước chân quay đầu lại, cũng là đổi sang chuyện khác nói.- Ngươi ở Hà Gia Trang này mở một võ quán, bảo Vương Triệu Tĩnh giúp ngươi xử trí. Chiêu mộ nhiều đệ tử, truyền thụ một thân sở học này của ngươi, hộ vệ cũng chọn ở bên trong những người đó.
Ngưu Kim Bảo đầu tiên là sửng sốt, sau đó trên mặt hiện lên vẻ cảm kích, khom người dùng đại lễ bái tạ, thanh âm buồn bực mở miệng nói.- Đa tạ lão gia! Đa tạ lão gia!
Đối với người luyện võ bình dân xuất thân dòng dõi nhà võ mà nói, nếu như không có cơ hội thành quan sai, lại muốn làm nghề sinh sống có thể diện, mở võ quán này là lựa chọn tốt nhất. Hơn nữa Triệu Tiến thu xếp điều này cho Ngưu Kim Bảo, chẳng khác nào bảo y mở một học đường riêng biệt, chủ trì bồi dưỡng thân vệ vì Triệu Tiến. Phần vinh hiển, thể diện này lại khác, ở trên mặt đất Từ Châu này cũng đầy đủ để khoe khoan rồi.
Nhưng sau khi vui mừng bất ngờ, Ngưu Kim Bảo suy tính càng nhiều hơn, gã mang theo nghi ngờ hỏi.- Lão gia, thuộc hạ vốn cũng đi nơi võ quán truyền thụ, hà cớ gì phải mở một võ quán mới.
Triệu Tiến cười nói.- Hai chuyện khác nhau, học ở nơi đó chính là chiến kỹ sa trường, học ở nơi của ngươi chính là võ nghệ. Triệu Tự Doanh chúng ta phải ở sa trường bày trận mà chiến, nhưng cũng có người phải ở trong nhà, ngõ hẻm đơn thân độc mã chém giết.
Ngưu Kim Bảo gật đầu, cứ như vậy tới thư phòng của Triệu Tiến, nơi này không có Triệu Tiến cho phép, ai cũng không được phép tự tiện ra vào, Ngưu Kim Bảo và Tôn Đại Lâm cũng đều ở bên ngoài chờ đợi sai bảo.
Triệu Tiến lúc tháo khóa mở cửa, Ngưu Kim Bảo thở dài nói.- Lão gia, thuộc hạ năm đó sau khi cảm thấy học thành bản lãnh, trong thiên hạ không có chỗ nào đi không được. Nhưng vừa xuống núi mới biết thân võ nghệ này ngay cả hương dũng đoàn luyện cũng không đối phó được. Đợi về lại Từ Châu chúng ta, nhìn thấy hỏa khí của Từ Châu chúng ta, mới cảm thấy bản lãnh kia không có một chút hữu dụng. Mặc cho ngươi có bản lãnh hàng long phục hổ, một đứa nhóc choai choai ở nơi này chỉ cần bắn súng hỏa mai nổ vang, anh hùng hảo hán gì cũng tiêu đời. Bản lãnh vô dụng này truyền thụ cho người khác, vậy không phải dạy hư đồ đệ sao?
Triệu Tiến cười trả lời một câu.- Hữu dụng. Tự mình đi vào phòng.
Vẻ ảo nảo trên mặt Ngưu Kim Bảo hắn nhìn thấy rất rõ ràng, Ngưu Kim Bảo trước giờ đều là mặt không chút thay đổi khó có được dáng vẻ bậc này, loại tuyệt vọng nản lòng thoái chí kia.
Thật sự ra Ngưu Kim Bảo hộ vệ Triệu Tiến việc sai phái rất nhàn nhã, bên ngoài đã giới bị đủ nghiêm mật, điều gã cần làm cũng không nhiều, địa vị ở nơi Từ Châu tất nhiên không cần nói, đây là người bên cạnh Triệu Tiến ai cũng phải mấy phần lễ độ.
Gã sở dĩ tinh thần sa sút như vậy Triệu Tiến cũng nghĩ tới được nguyên nhân, người tập võ sau khi nhìn thấy hỏa pháo và súng hỏa mai của Triệu Tự Doanh đều sẽ có một loại cảm giác vô lực tuyệt vọng. Bản thân vất vả rèn luyện, đánh giết sống chết, mười năm hai mươi năm bỏ ra có lẽ có chút thành tựu. Còn nông phu tầm thường, luyện hơn mười mấy ngày liền bắn được súng hỏa mai, một tháng hai tháng liền thuần thục quen tay. Mặc kệ ngươi võ nghệ cao tuyệt, bị hỏa khí bắn trúng cũng liền có kết cục không chết cũng trọng thương.
Theo so đo như vậy, Ngưu Kim Bảo người luyện võ lấy võ nghệ lập thân như vậy dĩ nhiên phải nản lòng thoái chí. Lần đại hội tỷ võ cửa sông Thanh Giang này nhìn vô cùng náo nhiệt, trong thiên hạ tay giỏi võ có tiếng tăm đều xuất động. Nhưng bị Ngưu Kim Bảo nhìn vào trong mắt khẳng định có một loại cảm giác bi thương nhàm chán. Bởi vì so với tay giỏi võ người khác gọi là cao thủ, đơn đả độc đấu Ngưu Kim Bảo chưa chắc đánh thắng nổi, nhưng Ngưu Kim Bảo ở Triệu Tự Doanh nhiều năm như vậy, đứng được cao hơn bọn họ, nhìn được xa hơn bọn họ. Nhưng kẻ đó dựa vào võ lực kiêu ngạo, Ngưu Kim Bảo lại nhìn thấy được con đường buổi xế chiều của võ nghệ.