Đội nhân mã Triệu Tiến suất lĩnh từ đập Võ gia phía tây cửa sông Thanh Giang xuất phát, dọc theo bờ nam hồ Hồng Trạch đi về phía tây, qua khe Cao Lương lại tới Chu Gia Kiều, sau đó tiến vào trong địa phận phủ Phượng Dương. Mảnh đất này thật ra là nơi chốn giáp ranh giữa ba phủ Dương Châu, Hoài An và Phượng Dương, hơn nữa cũng là con đường duy nhất đi vào được phủ Phượng Dương, có bãi sông chỗ đường sông không đi dọc theo sông Hoài và bờ hồ Hồng Trạch, nam bắc đều có núi non cách trở.
Đội nhân mã tầm vóc như thế đích xác không cần để ý quá nhiều, ngay khi khinh kỵ tới lui báo tin, nơi huyện Hu Dị còn muốn nhìn một chút là xảy ra chuyện gì, đợi tới sau khi đại đội gia đinh cưỡi ngựa Triệu Tự Doanh này xuất hiện, cổng thành huyện Hu Dị đóng chặt, sai dịch tráng đinh trong thành đều điều động hết lên trên đầu thành, nơm nớp lo sợ sửa soạn thủ thành. Cứ như vậy nhìn đội nhân mã Triệu Tự Doanh đi ngang qua thành trì, nhận ra đối phương không công thành lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Tri huyện Du Hị này ngược lại có chút đảm lượng, nhìn đại đội kỵ binh Triệu Tự Doanh đi ngang qua, mở cổng thành muốn phái hạng người lanh lẹ trong huyện cưỡi ngựa đi báo tin. Ban ngày tung ra, ngày hôm sau nhận ra ngựa chở thi thể trở về tới chỗ cổng thành, già trẻ cả thành tim lạnh giá run sợ cũng không dám có động tĩnh nữa.
- Tiến gia, quan quân Phượng Dương còn có hai mươi lăm dặm tới Phù Sơn, tối nay hẳn sẽ ở nơi đó hạ trại.
Triệu Tiến mở miệng chỉ bảo.- Sau khi mặt trời xuống núi lại đi tới trước nửa canh giờ, chỉnh đốn sẵn sàn, ngày mai lên đường trước sáng sớm, chúng ta hẳn xông thẳng tới trước nơi doanh trại của bọn chúng.
Ở bên trong các lữ đoàn Triệu Tự Doanh trẻ tuổi, tuổi tác của gia đinh cưỡi ngựa rất lớn, lai lịch cũng phải phức tạp hơn các lữ đoàn, tuy nói không có đầy đủ hết mọi hạng người như Nội Vệ, so với gia đinh trường mâu và súng hỏa mai, gia đinh cưỡi ngựa rất trầm ổn, bản tính cứng cỏi cũng càng đầy đủ. Hơn nữa quân kỷ và huấn luyện của Triệu Tự Doanh mài bớt đi khí thế giang hồ và lười nhác trên mình bọn họ, chính còn lại sát khí và chiến ý.
Hứa Dũng giọng điệu buồn bực nói.- Không được nói chuyện riêng, ngày mai còn phải dậy sớm. Tiếng xì xào bàn tán trong lều trại lập tức dừng lại, Hứa Dũng ho khan mấy tiếng quay đầu nhìn Triệu Tiến, mấy người đại đội trưởng bọn họ đi theo Triệu Tiến ban đêm tuần doanh, vốn tưởng rằng mọi người sớm đã đi ngủ, lại không ngờ rằng trầm ổn gì cũng không thấy dược, kẻ không ngủ được nói chuyện phiếm không ít.
Bên đó Ba Âm đi nhanh mấy bước, vén lên lều vải chính là quát mắng mấy câu, phía trước cũng là bộ dáng gần như vậy, mặc dù mấy đại đội trưởng rất băn khoăn, nhưng Triệu Tiến ngược lại không có gì, trên mặt mang ý cười thoải mái, lắc đầu nói.- Còn cho rằng các ngươi ngủ ngon, không ngờ rằng giống như đám tiểu tử các lữ đoàn.
Nhìn thấy thái độ này của hắn, mọi người xấu hổ theo đó cười, lại đi về phía trước, Ba Âm mới giọng điệu buồn bực nói.- Lão gia, chúng tiểu nhân đều là bị nín nhịn lâu ngày rồi, hiện giờ muốn động thủ đánh nhau, ai nấy rất vui mừng.
Ba Âm là kẻ xuất thân Mông cổ trên thảo nguyên, bản tính ngay thẳng, Đào Quý và Hứa Dũng lại ho khan vội vàng nháy mắt, nhưng lúc trời tối đen, ánh đèn lồng không đủ để làm cho người nhìn thấy ánh mắt. Triệu Tiến ngược lại không có để ý tới điều này, chỉ là nhìn trời đêm nói.- Đao không dùng phải gỉ sét, người không dùng phải mệt mỏi. Là chuyện hẳn nên làm.
Triệu Tiến tỏ thái độ này khiến mọi người tạm thời trở nên vui mừng, tuy nhiên Triệu Tiến sau khi trầm ngâm chốc lát, lại là thở dài nói.- Ta không muốn nhanh như vậy, nhung bọn chúng nhịn không được, thật là buồn cười. Tại sao nói tới liền tới, nói đi liền đi?
Lời này khiến cho người ta nghe không sờ được đầu mối, tuy nhiên cũng không có người nào tra tới cùng.
- Hôm nay có phải sang năm mới rồi không? Lều vải bên cạnh truyền tới một câu nói, lập tức bị Đào Quý hung ác thét to mấy câu không lên tiếng nữa. Tuy nhiên mọi người kế tiếp đều có chút xuất thần, Triệu Tiến cười nói.- Bây giờ có phải mồng một đầu năm hay không? Đều quên điều này rồi!
Ba Âm không kìm nổi nói một câu.- Đánh nhau thú vị nhiều hơn so với năm mới! Mọi người yên lặng chốc lát đều là cười rộ lên.
Sáng sớm hôm sau, lúc trời còn chưa sáng, gia đinh thay phiên trực gác đã bắt đầu qua lại, lấy nước sông Hoài đun sôi, bỏ lương thảo mang theo vào nấu thành cháo đặc, sau đó các đội gia đinh đều thức dậy bận rộn cho ngựa ăn. Lương bổng của gia đinh cưỡi ngựa thì gấp đôi gia đinh bình thường, khổ cực cũng liền nhiều hơn như vậy, bọn họ phải chăm sóc thú cưỡi, chăm nom cho ngựa ăn, ngoại trừ thao luyện lại nhiều thêm mấy phần việc.
Triệu Tiến dặn dò.- Ba Âm, ngươi mang theo ba trăm người cưỡi ngựa đi trước, dùng cách trên thảo nguyên của các ngươi. Ta không cầu các ngươi giết địch, chỉ cần vờn quanh đội quan quân kia, đợi chúng ta kéo tới tiêu diệt. Nhớ kỹ một người cũng không được thả cho chạy.
Ba Âm lớn tiếng vâng dạ, mấy trăm người cưỡi ngựa y mang theo phần lớn là xuất thân từ các bộ lạc Mông Cổ, đều là tù binh và mã tặc thảo nguyên Vương Tự Dương bên kia đưa sang, cứng rắn công giết không phải sở trường nhưng quấy nhiễu giằng co lại là thiên phú. Cho dù bọn cướp đường nhiều năm nơi Triệu Tự Doanh chiêu mộ này cũng không phải đối thủ.
Bên đó vâng dạ rồi, mấy trăm người lên ngựa rời đội, chạy gấp về hướng Phù Sơn, bọn họ đi được nửa canh giờ rồi, Triệu Tiến bên này cũng chỉnh đốn sắp đặt hoàn tất, bọn gia đinh chiếu cố lẫn nhau mặc lên giáp sắt, sau đó bắt đầu chuyển đổi đồ vật trên ngựa, lại cho thú cưỡi ăn thêm đồ ăn, cuộc chiến trong hôm nay phải thúc ngựa tiến gấp, sức ngựa khẳng định tiêu hao rất lớn.
Tất cả sửa soạn sẵn sàng, đại đội nhổ trại lên ngựa. Đào Quý và Hứa Dũng gom tới gần chỗ Triệu Tiến chờ đợi Triệu Tiến sai bảo. Triệu Tiến cười nói.- Chúng ta không được khinh địch, nhưng lần này ta cũng nói mấy câu ngả ngớn. Chúng ta đi săn bắn thôi!
Nghe được lời này của Triệu Tiến, Đào Quý và Hứa Dũng sửng sốt, lập tức cười to, sau đó ôm quyền thi lễ, xoay người trở lại đội ngũ của mình.
Gia đinh cưỡi ngựa lưu lại trong doanh trại đều đã chỉnh đốn xong xuôi, Triệu Tiến bên đó lên ngựa trước, các liên trưởng đội trưởng cũng đều ra lệnh, chỉ nghe thấy tiếng người quát thét, tiếng ngựa hí vang, áo giáp lanh canh. Triệu Tiến hài lòng nhìn đội ngũ này chốc lát, gật đầu với Tôn Đại Lâm ở bên cạnh. Tôn Đại Lâm đong đưa cờ xí cầm trong tay, đại đội bắt đầu tiến lên.
Lúc này là giữa mùa đông, con đường bị đông cứng rất rắn chắc, lại mãi tới tháng giêng mùa xuân, tất cả mọi người ở nhà đón năm mới, trên đường không có thương nhân bán dạo gì, huống chi phủ Phượng Dương này cho tới bây giờ đều là thâm sơn cùng cốc thưa thớt người, trên quan đạo này chỉ còn lại đội nhân mã Triệu Tự Doanh lao nhanh, trùng trùng điệp điệp tựa như trường long bước đi.
Sau khi chạy ra một canh giờ, mọi người đồng loạt xuống ngựa, trang bị và lương thực cũng đã thu dọn xong, bất cứ lúc nào thay đổi mới hai con ngựa được. Vừa lúc đó, có khinh kỵ lại đây cấp báo, nói ba trăm khinh kỵ Ba Âm dẫn dắt đằng trước đã đánh bại hơn ngàn quan quân, hiện giờ đang thu nạp tù binh, chờ đợi Triệu Tiến sang an bài.