Triệu Tiến có phán đoán của mình.- Không cần phải lo lắng sẽ chạm hụt. Quan quân hơn vạn, chúng ta bên này cũng là gần vạn. Nhân mã như vậy tiến lên, chỉ có đi dọc theo Hoàng Hà, không có chỗ nào khác để chọn. Chiến đấu khẳng định phải triển khai ở ven bờ Hoàng Hà. Vả lại là cuộc chiến đường đường chính chính. Khả năng duy nhất chính là đối phương thủ mà không chiến, muốn giằng co cùng chúng ta.
Đại quân tiến lên cần phải đi dọc theo nguồn nước, bằng không quân lính súc vật liền sẽ bị chết khát. Mà đại quân hơn vạn dòng sông dựa vào được ở trong mảnh đất này chỉ có Hoàng Hà. Theo điều kiện tiêu quyết đó rất dễ dàng đoán ra được động tĩnh của đối phương, giống như vậy, đối phương cũng chiếu theo điều này phán đoán động tĩnh của Triệu Tự Doanh.
Đào Quý tiếp lời nói.- Thuộc hạ đi học đường nghe qua giảng bài, mỗi ngày hành quân ba mươi dặm hạ trại, hình như là thuyết pháp nói trong binh thư của Thích đại soái. Tiến gia không phải nói đấu pháp gọi là “kết trại cứng, đánh ỷ dốc” này là phép thích hợp nhất dùng cho đoàn luyện hay sao. Triệu Tiến đi qua học đường giảng bài, lúc đó đoàn trưởng, đại đội trưởng và liên trưởng ưu tú đều phải sang nghe giảng.
Hứa Dũng bên đó thì lanh lợi hơn rất nhiều so với Đào Quý, cười tiếp lời nói.- Đây há không phải nói quan quân và đoàn luyện chúng ta không kém gì nhau đó sao?
Nghe nói như thế, Triệu Tiến không kìm nổi cười, mọi người cũng đều chí khí dâng cao. Từ Hà Gia Trang lên đường nhắm hướng tây tiến lên, một cánh đội nhân mã của Triệu Tiến ngược lại không có gì lo lắng. Nông khẩn và mậu dịch đã dựa vào điền trang nông khẩn đặt binh trạm, nhân mã của Triệu Tự Doanh muốn lấy được tiếp viện rất dễ dàng, điều này khiến cho hành quân rất thoải mái.
Khiến cho mọi người cảm thấy càng lúc càng khả nghi chính là, Vương Tự Dương kia mấy lần xin gặp Triệu Tiến, muốn nói chuyện bên phía Sơn Tây gì đó. Vào lúc này, cần gấp nhất chính là đại chiến, chuyện nhỏ không can hệ bậc này tính làm cái gì. Triệu Tiến mặc dù không có lệnh cứng rắn cự tuyệt, nhưng cũng nói thẳng đợi đánh xong một trận này nói sau. Tôn Đại Lâm cố ý dặn dò người Nội Vệ phải theo dõi chặt Vương Tự Dương này.
Tới thời khắc giữa trưa ngày thứ ba, Triệu Tiến dẫn đầu đội nhân mã tiến vào trong đại đội nhân mã Từ Châu, tuy rằng nói quan quân Đại Danh và Hà Nam đi rất chậm, nhưng một đội này của bọn Trương Hổ Bân cũng đi không nhanh, mỗi ngày hơn bốn mươi dặm, dựng xong doanh trại bố trí đủ loại phòng ngự không có chút nào ấm ớ.
Có khinh kỵ dẫn đường cao giọng báo tin.- Tiến gia tới rồi!
Triệu Tiến không thích đường hoàng như vậy, tuy nhiên vào lúc này cần đường hoàng như vậy, giống như đoàn luyện ven đường, bọn gia đinh và đoàn luyện trong đại đội này đều vô cùng hưng phấn, vung vẩy binh khí trong tay hoan hô, ngay cả bọn liên trưởng đội trưởng dẫn đội cũng giống như vậy rất kích động. Triệu Tiến cưỡi ngựa chạy ngang qua bên cạnh của bọn họ, không ngừng phất tay thăm hỏi, nhận được tiếng hoan hô càng lớn hơn nữa.
Trong lúc tựa như xét duyệt này, Triệu Tiến lớn tiếng hỏi.- Các ngươi biết ta hài lòng cái gì không? Hắn lúc này hơi có chút khoan khoái. Trương Hổ Bân và Mạnh Chí Kỳ đang cưỡi ngựa nghênh đón, mấy người đi theo bên cạnh Triệu Tiến đều gom lại hỏi.- Tiến gia vừa lòng điều gì?
- Bọn họ đang hoan hô, bọn họ đang kích động, nhưng bọn họ vẫn giữ gìn đội ngũ tiến lên phía trước. Có đội ngũ như vậy, chúng ta còn lo lắng thất bại gì nữa. Triệu Tiến lớn tiếng nói, mỗi người nghe thấy lời này nhìn thử đội ngũ còn đang tiến lên, trên mặt cũng đều lộ ra hưng phấn.
Trương Hổ Bân và Mạnh Chí Kỳ cùng với thống lĩnh các đội đằng trước đều đã tới trước mặt, đồng loạt xuống ngựa khom mình thi lễ, Triệu Tiến dừng ngựa lại, mở miệng nói.- Lên ngựa rồi nói, không cần chậm trễ tiến quân.
- Lúc lão gia chưa tới, mọi người tuy rằng biết phải trầm tĩnh, nhưng vẫn là có chút nôn nóng. Lão gia vừa tới, mọi người lập tức ổn định rồi. Trương Hổ Bân trước tiên cười nói mấy câu, nhìn thấy Triệu Tiến lông mày nhăn lại, lúc này mới vội ho một tiếng, mở miệng giới thiệu quân tình.
- Buổi sáng bắt đầu, khinh kỵ của chúng ta đã đụng phải thám mã của quan quân. Mỗi bên đều có bốn năm người chết bị thương. Khinh kỵ của chúng ta đã nhìn thấy đại đội của quan quân. Từ trên khói bụi ước chừng số người khẳng định không có chia binh. Nội ứng bố trí ở phủ Quy Đức bên kia cũng truyền tin tức sang đây. Nói quan quân trước giờ là kết đội tiến lên, không có tách rời.
Triệu Tiến phán đoán nói.- Nếu nói như vậy, xem ra phải đánh ngoài Từ Châu rồi.
Trương Hổ Bân giới thiệu rất tường tận.- Tiến gia nói đúng, không biết quan quân là sợ hãi hay là cẩn thận, sau khi qua sông ở nơi đó chờ các lộ hội hợp liền chờ rất lâu, sau đó lại bắt đầu đi về hướng chúng ta. Bọn chúng mỗi ngày hạ trại nhổ trại mất tới hai canh giờ đi không tới ba canh giờ, đích xác rất chậm. Nhưng cũng không có sơ hở nào đáng chui vào.
Triệu Tiến gật đầu, gia đinh cưỡi ngựa đã bắt đầu thay phiên dẫn ngựa tiến lên, bọn họ cưỡi ngựa cũng là cùng đi về phía trước. Đội ngũ gia đinh đoàn thứ hai lữ Thân Vệ nghiêm chỉnh lẫm liệt, vũ khí hoàn mỹ. Sau khi Triệu Tiến tới bọn họ cũng không có phân tâm thất thần, mà đội ngũ đại đội hỏa khí rõ ràng có chút loạn. Liên đội trường mâu và súng hỏa mai hộ vệ hỏa pháo còn tốt, những hỏa pháo này thì không có cách nào xếp hàng nghiêm chỉnh, có hỏa pháo là một con ngựa kéo, còn có hỏa pháo tám con ngựa lôi kéo, vả lại xung quanh xe pháo còn có dân tráng giúp đỡ đẩy chuyển, thỉnh thoảng ở dưới bánh xe lót tám ván gỗ vân vân.
Nhìn thấy Triệu Tiến để ý, Mạnh Chí Kỳ giải thích đôi câu.- Bọn học đinh ngoại trừ cùng cấp bậc, còn lại đều đã trở về bản đội của mình. Bọn học đinh đều ở bên cạnh đại đội hỏa khí, hàng ngũ của bọn họ rất chỉnh tề, tuy nhiên rất nhiều người lại không chút nào chuyên tâm hành quân, hưng phấn nhìn xung quanh, đối với cái gì cũng rất tò mò.
Những học đinh không có kinh nghiệm sa trường gì cả này khác bọn đoàn luyện gia đinh thông thường, kẻ sau lúc trận chiến mở màn đều sẽ lo lắng thấp thỏm bồn chồn, còn bọn học đinh thường thường đều là xuất thân nhà võ, dũng khí cũng không yếu, lại quen với thắng lợi của Triệu Tự Doanh, cho nên lần xuất chiến sa trường này, ngược lại không chút nào sợ hãi bồn chồn, chỉ là hưng phấn. Triệu Tiến lắc đầu nói.- Những kẻ này tới lúc đó chớ nên bỏ ở đằng trước, đi lên cũng là kết cục chịu thiệt.
Mạnh Chí Kỳ chần chừ chốc lát nói.- Lão gia, đi lên cũng không chắc chịu thiệt.
Lời này khiến Triệu Tiến không kìm lòng nổi cười, quay đầu chỉ vào đội ngũ hỏa pháo một phía khác nói.
- Như thế nào? Hai mươi mấy khẩu hỏa pháo này khiến ngươi có lòng tin như vậy sao?
Không đợi Mạnh Chí Kỳ giải thích, Triệu Tiến lại là lắc đầu mở miệng nói.- Nếu như đi theo giành chiến thắng, bọn họ chỉ sợ càng không biết trời cao đất rộng gì, nếu như trở nên kiêu ngạo tự đại, vậy càng là chỗ hỏng yếu mệnh. Chờ bọn họ từ võ quán đi ra, phải trước hết đi trong liên đội ngoan ngoãn làm gia đinh, rèn luyện ra lại nói sau.