Triệu Tiến trước hết để cho đội nhân mã tạm thời nghỉ ngơi và chỉnh đốn, dặn dò vài câu với người quản sự mang theo đoàn luyện kia.- Ca ca của ngươi là một người có bản lĩnh, chỉ là tính tình quá mềm yếu, bị vương pháp khuôn phép Đại Minh nhập vào xương cốt, suýt nữa phạm vào sai lầm lớn. Thế nhưng y ở khu bắc Hoài An bên kia làm được cũng không tệ, là trợ thủ đắc lực nhất bên dưới chủ quản nông khẩn, về sau tiền đồ khẳng định còn nhiều hơn. Tuy nhiên ngươi và ca ca ngươi tuổi cũng cao rồi, nếu muốn lâu dài, vẫn là đưa hàng con cháu tới trong ngũ đại học đường học bản lĩnh đi, mai sau khẳng định sẽ được trọng dụng.
Nghe xong lời nói của Triệu Tiến, người quản sự kia cảm động đến rơi nước mắt muốn quỳ xuống, Triệu Tiến cười đỡ người dậy, mở miệng nói.- Chung Công Hiền, đại công lần này đã rửa sạch tội lỗi của ca ca ngươi rồi, về sau vẫn phải đi về phía trước, chăm chỉ làm việc Triệu Tự Doanh sẽ không bạc đãi với người có công!
Người quản sự dẫn đội tên là Chung Công Hiền, là em của Chung Công Huy năm đó dẫn dắt dân chúng Phượng Dương đi đến Từ Châu cầu cứu. Năm đó Chung Công Huy vốn mang theo mọi người đi Từ Châu tìm nơi nương tựa, đến cuối cùng lại nghe theo quan lại cường hào phủ Phượng Dương lôi kéo, lại không muốn cho lưu dân trở về, kết quả bị Triệu Tiến bắt lại phái thẳng tới khu bắc Hoài An cấm cửa giam giữ.
Sau khi đến bên đó, Chung Công Huy thật ra rất siêng năng một mực làm việc, ông ta vốn là có năng lực làm việc quản sự, ở bên trong Phượng Dương lưu dân uy tín rất cao, từng người thủ lĩnh trấn thủ bên Triệu Tự Doanh đều rất coi trọng ông ta, Chung Công Huy ở Hoài An Bắc khu nán lại rất lâu, càng ngày càng đối với Triệu Tự Doanh một lòng một dạ, viết thư về kêu con cháu nhà mình đến Triệu Tự Doanh và Từ Châu làm việc, Chung gia trên dưới vốn là có lòng dạ thân thiện, hơn nữa lại có năng lực làm việc, đều tại Triệu Tự Doanh các nơi rất phát triển.
Lần này Chung Công Hiền linh hoạt ứng biến, đích thân muốn xuất kích, lập được công lao lớn, tương đương đem tội lỗi trên người huynh trưởng y hoàn toàn tẩy sạch. Từ nay về sau Chung gia sẽ ở trong Triệu Tự Doanh từng bước tiến về phía trước rồi, khác với thân sĩ cường hào nơi khác, Chung gia đối với quan phủ Đại Minh đã sớm thất vọng thấu triệt rồi, bọn họ cảm thấy tiền đồ nhà mình ở trong tay Triệu Tiến, cho nên nghe nói như thế mới vạn phần kích động.
Chung Công Hiền lợi dụng thời cơ xin chiến.- Tiến gia, liên đội các thôn trang Túc Châu đều có quyết tâm bảo cảnh an dân, lần này tấn công thôn trang cũng ra được một phần sức lực, xin Tiến gia hạ lệnh!
Triệu Tiến cười gật gật đầu, mở miệng nói.- Nếu chúng ta đã tới rồi, là không cần đến các ngươi liều chết liều sống đâu. Ngươi đi làm hai chuyện, một cái là đem các loại binh khí đưa đến đây, một cái là kêu bọn đoàn luyện canh chừng ba phương hướng đông tây bắc, đến lúc đó bắt lấy tù binh là được rồi. Nhớ rõ kẻ bỏ xuống binh khí nghe lệnh mới là tù binh, những kẻ khác giết chết không cần hỏi là được rồi.
Nếu quân lệnh như thế, Chung Công Hiền cũng không dám cãi cọ, vội vàng vâng dạ, nhưng trong lòng vẫn có chút nói thầm, Tiến gia suất lĩnh gần hai ngàn nhân mã chạy đến đã mỏi mệt, hơn nữa còn là kỵ binh, xuống ngựa tấn công thôn trang này có phải quá kiêu ngạo rồi không, tuy nhiên ngẫm lại tinh nhuệ của đoàn luyện Túc Châu, lại cảm thấy thật đúng là không sao cả.
Ở trên thôn trang bắt đầu có quân binh dắt cổ họng hô hoán.- Các vị hảo hán Từ Châu, các vị lão gia Từ Châu, chúng tôi không muốn đánh, chúng ta giải hòa tan cuộc được không? Thả chúng tôi về Trung Đô Phượng Dương. Chúng ta không mất đi hòa khí, cũng không muốn tìm đến cái chết, thả ra một con đường, chúng tôi tuyệt không quay đầu lại, chúng tôi nguyện thề độc, ngày sau cũng chắc chắn sẽ có hậu tạ!
Khi nghe được bọn đoàn luyện đều là cười vang, đồng thời cũng là kiêu ngạo tự hào, ngay cả quan quân này cũng phải ăn nói khép nép cầu xin Từ Châu chúng ta, cái gì mấy lộ cộng lại mười vạn quan quân vây công, cũng không phải là đại sự gì, bọn gia đinh cưỡi ngựa còn lại là tự chỉnh đốn và sắp đặt, bọn đoàn luyện đã kéo tới đến giúp đỡ nấu nước nấu cơm, vì cuộc chiến đấu kế tiếp tích tụ thể lực.
Sau khi quan binh thôn trang hô hoán không bao lâu, Triệu Tự Doanh bên này cũng có gia đinh sang đó hô to đáp lại.- Tiến gia nói, bỏ xuống vũ khí đầu hàng, các ngươi giữ được tính mạng, bằng không chỉ còn đường chết. Cho các ngươi thì giờ một nén nhang, sau đó mặc kệ sống chết.
Sau khi nói xong, gia đinh kia không ngờ thật sự lấy ra một nén nhang cấm trên mặt đất, sau đó lấy ra đá lửa dao đánh lửa đốt lên. Thấy cảnh tượng như vậy, quan quân quân lính đầu tường thôn trang lập tức nóng nảy, hét lớn nói.- Vị huynh đệ kia phải nói đạo lý chứ, gió lớn như vậy, không bao lâu nén nhang này sẽ đốt sạch rồi, như vậy không tính được.
Nghe được phía trên nói lời này, gia đinh và bọn đoàn luyện cách thôn trang gần nhất cũng nhịn không được cười, tuy nhiên hô thì hô, quan quân trong trang sau khi nén nhang kia đốt hết cũng không có trả lời, ngược lại từ bố trí trên đầu tường nhìn ra, bên trong đang điều binh khiển tướng, xem ra là muốn thủ vững rồi.
- Tiến gia, các huynh đệ Túc Châu chúng ta đều chịu qua đại ân của Tiến gia, bằng lòng liều cả tính mạng này. Thôn trang này hãy để cho chúng ta xung phong, vì gia đinh tinh nhuệ của chúng ta lót trận! Chung Công Hiền tiến lên xin chiến nói, bọn liên trưởng đoàn luyện đi theo phía sau vẻ mặt mỗi người lộ ra quyết tâm, mọi người đều biết rằng đây là cơ hội tốt để kiến công lập nghiệp, đây chính là biểu hiện ở trước mặt Tiến gia.
Triệu Tiến cười nói:.- Nếu ta đã đến đây, cũng không có lý để cho các ngươi xuất sinh nhập tử, các lữ các đoàn gia đinh chúng ta, sao lại có thể cho các ngươi xung phong đánh trận đầu, truyền đi sẽ khiến cho người khác chê cười.
Nói xong câu này, Triệu Tiến xoay người nói.- Lưu lại hai trăm cưỡi ngựa đi xung quanh, còn lại bộ chiến tiến lên, cứ dựa theo đấu pháp chúng ta càn quét ở Cử châu bên kia. Súng hỏa mai phong tỏa đầu tường, những người khác sửa soạn cứng rắn đỡ đòn tiến lên. Đáng tiếc hôm nay không mang theo đại bác đến đây, bằng không cũng không cần phải phí nhiều sức lực như vậy.
Nhìn bọn gia đinh ầm ầm dạ vang, bọn đoàn luyện bên phía Túc Châu đều lộ ra vẻ mặt cực kỳ hâm mộ, hận chính mình không được ở trong đội ngũ gia đinh, như vậy cũng được mặc áo giáp uy phong như vậy, cũng được xung phong về phía trước, ở trước mặt Tiến gia lập công dương oai.
Triệu Tiến nhìn về phía một phía bày biện giá gỗ tam giác và tấm ván gỗ bè tre rơi rụng trên mặt đất, cũng là cười nói.- Mấy thứ này tốt lắm, chính hợp súng hỏa mai Triệu Tự Doanh chúng ta cần dùng tới, liên trưởng súng hỏa mai đến đây!
Quan quân Phượng Dương tuy rằng lòng người bàng hoàng, nhưng không nói không được phòng thủ này được bố trí không tồi lắm, nhìn thấy gỗ đá được vận chuyển đến đầu tường thôn trang, quan binh cầm hỏa khí và cung tiễn cũng đều ở đầu tường trù bị, cũng có Bả tổng cầm binh khí đốc chiến. Muốn tấn công thôn trang, cũng phải thông qua hai đạo chướng ngại chiến hào và tường đất này, đến lúc đó quân coi giữ trên cao nhìn xuống liền dùng gỗ đá ném mạnh nện xuống, cung tiễn hỏa khí bắn xuống.