Hơn nữa Triệu Tự Doanh đối với sân tỷ võ này cũng không giống muốn dùng để sát phạt. Chẳng hạn như nói sau khi dựng xong, một mặt mở cửa cho người tới nơi này tham quan, một mặt xung quanh sân tỷ võ dựng lên cửa hiệu cho thuê, còn ở trong sân võ cử hành chợ mậu dịch buôn bán vải bông và đồ sắt. Khách mời các phe phái đều dần dần tới đây, mọi người lúc này mới để ý thấy dụng ý của Triệu Tự Doanh, khả năng chính là muốn biến nơi này thành một chợ lớn Thanh Giang mới, điều này khiến mọi người có hứng thú.
Rất nhiều lao dịch tới nơi này dựng nên sân tỷ võ tháng ngày trước đó đều lưu lại, giữ gìn sân tỷ võ này, làm việc ở bên trong các sản nghiệp của cửa hiệu và xung quanh, bên trong đó có không ít người khẩu âm đất Liêu, mọi người đều nói tới một việc, ông chủ Lý Tử Du của Thông Bắc Hiệu ra sức rất nhiều, coi như là đang chiếu cố đồng hương rồi.
Hiện giờ, thương lái bên ngoài tới cửa sông Thanh Giang mấy lần, tình cờ sẽ nghe thấy cái tên gọi "Tụ Bảo Trấn" này. Đây chính là nói vùng đất sân tỷ võ và xung quanh đó. Hiện giờ bá tánh thân sĩ ở cửa sông Thanh Giang, trong nhà khách lạ tới rất thích dẫn tới sân tỷ võ này đi dạo một chút. Khách nhân nhìn ngạc nhiên tán thưởng, nhà mình cũng cảm thấy được có chút vẻ vang trên mặt, cảm thấy đây là vinh hiển của cửa sông Thanh Giang.
Chẳng ai ngờ rằng Triệu Tự Doanh sẽ giữ gìn sân tỷ võ như vậy, lúc vừa mới dựng lên, mọi người tới gần bên ngoài nhìn cũng đã đầy đủ mãn nguyện, vốn dĩ không tưởng sẽ thả mọi người đi vào tham quan, vốn dĩ đều cho rằng sân tỷ võ này cũng giống như phủ đệ của quan phủ thậm chí giống như quân doanh cung diện nghiêm cấm người lạ. Bọn thương nhân cửa sông Thanh Giang ngẫm nghĩ kỹ càng an bài này, ai nấy đều ngộ ra chút đạo lý. Làm thế nào phát tài, làm sao tạo dựng nên một hoàn cảnh phát tài, đều trong tiền căn hậu quả của sân tỷ võ này nhìn ra không ít.
Đợi sau khi vào tháng chạp, một là tiết trời trở lạnh, bá tánh cửa sông Thanh Giang lười ra cửa, hai là đại hội tỷ võ nơi này sắp tới sẽ cử hành, sân tỷ võ bắt đầu đóng kín, nơi này bắt đầu trở nên vắng vẻ. Mỗi ngày trừ người quét rác tiến vào quét dọn, tuần đinh tuần tra, chính là người luyện võ các lộ tham gia đại hội tỷ võ lần này.
Học võ vì nổi danh cầu giàu có, để nuôi sống cả nhà, cũng để tranh cường háo thắng. Các loại người được mời tới tham gia tỷ võ, nhân sĩ các lộ có được tự tin tham gia tỷ võ, đều là kẻ muốn giành lấy thắng lợi, hơn nữa muốn thắng lợi nhà mình càng được nhiều người biết. Bọn họ sau khi nhìn qua sân tỷ võ này, ai nấy rất vui mừng phấn chấn, nguyên do rất đơn giản. Ở nơi tỷ võ này, khiến càng nhiều người nhìn thấy tư thế oai hùng của mình, khiến thắng lợi của mình lan truyền càng rộng hơn.
Theo võ phu tỷ võ và các lộ người tới xem đến nơi này, vốn dĩ cửa sông Thanh Giang mậu dịch hàng tết vừa qua năm liền bắt đầu vắng vẻ vẫn tiếp tục duy trì náo nhiệt phồn vinh. Chiếu theo cách nói của rất nhiều hộ gia đình lâu năm trên đất này đây là qua năm mới sớm trước một tháng. Những người nhàn rỗi giàu có kia sang đây tất nhiên là rải bạc, có kinh nghiệm tiếp đón bọn họ năm ngoái, người làm ăn buôn bán nơi cửa sông Thanh Giang đều biết làm thế nào tiếp đón. Từ rất sớm phái ra quản sự tiểu nhị tới khắp nơi dẫn đường, đôi bên đều có tiện lợi.
Nhưng náo nhiệt này cũng có hậu quả, người luyện võ không ở trong quan phủ và Triệu tự Doanh càng nhiều, trong chợ liền không bình yên như thế. Tuy nói chỗ an bài ở trọ, chưởng quỹ tiểu nhị đều sẽ có thiện ý nhắc nhở báo cho biết, nói mọi người muốn tỷ thí tới sân tỷ võ báo danh, nếu thật có tranh đấu ân oán cá nhân, tư thù gì muốn giải quyết, tốt nhất tới nơi chốn ngoài năm dặm thành trì cửa sông Thanh Giang, ngàn vạn lần không cần tranh đấu trên đường bằng không tuần đinh nơi này thật không phải ngồi không.
Người luyện võ từng trải nhiều đều hiểu rõ lý lẽ này, tranh đấu chém giết tranh giành khí thế nhất thời, rất dễ dàng chuốc lấy hiểm nguy cho bản thân.
Không cần nói ở cửa sông Thanh Giang, cho dù bên trong thôn làng hương dã tầm thường gây rối, vừa đóng cổng, bọn tráng đinh hương dũng tụ tập, mặc kệ bản lãnh ngươi cao cường cũng khó chạy thoát khỏi sát thủ. Bọn họ cười vâng dạ, nhưng cũng có kẻ ngang ngược quen thói, nghe thấy lời này chỉ là ương ngạnh cứng cổ nói.- Gia gia ta đây trên đường phố Nam Kinh vác đao cũng không ai dám quản, nơi thôn làng này của các ngươi quy củ lớn như vậy sao?
Con cháu quyền quý trong thành Nam Kinh, thân tín của Thái giám, người nhà quan viên, đích xác có không ít kẻ vô pháp vô thiên, lời này thật cũng không có gì sai, nhưng tung ra lời càn rỡ mạo phạm này hoặc là có kẻ lòng dạ càn rỡ bậc này lập tức liền ăn phải giáo huấn, hoặc là gặp phải giáo huấn. Con cháu Bá Tước nào đó ở thành Nam Kinh, bên trong thanh lâu tranh giành nhân tình với người khác động tới đao kiếm, tuy nói không có xảy ra án mạng nhưng cũng đổ máu, trên dưới nhà chứa này bị dọa trốn chạy bốn phía, bọn quản sự vội vàng chạy đi gọi tuần đinh.
Không có xảy ra án mạng, chẳng qua chỉ có hai xử trí đánh vào mông và phạt vạ. Nhưng con cháu Bá Tước này ở thành Nam Kinh ngang ngược quen thói, lại uống mấy chén rượu, liền ở nơi đó mượn rượu giả điên, theo bọn hào nô vây quanh giằng co với tuần đinh. Bọn hào nô ngược lại biết trước tiên báo ra bối cảnh chỗ dựa của mình. Bon tuần đinh trong mắt nào có Bá Tước Nam Kinh gì quát thét ra lệnh bọn chúng bỏ khí giới đầu hàng, điều này cũng làm cho một đám người Bá Tước kia tức giận xông lên đầu, hùng hùng hổ hổ nói.
- Chém mấy tên hèn mạt ti tiện các ngươi lại thì thế nào! Sau đó liền rút đao ra khoa chân múa tay.
Tuần đinh dùng ngay trường mâu, hơn nữa không chút lưu tình đâm giết tới. Lại kế đó, xác của bọn hào nô và con cháu Bá Tước này bị hỏa thiêu chung một chỗ ngoài thành cửa sông Thanh Giang, tro cốt đặt ở trong hộp, đợi người nhà sang chuộc về. Tin tức này bay nhanh truyền khắp cả cửa sông Thanh Giang, bọn người vốn dĩ kiêu ngạo ngang ngược ai nấy đều ngoan ngoãn rồi. Dù nói thế nào, cửa sông Thanh Giang này cũng không tới phần con cháu Bá Tước tới giết gà dọa khỉ.
**************
Hôm mùng mười tháng chạp, vốn dĩ trên bến thuyền cửa sông Thanh Giang rất vắng vẻ lại rất là náo nhiệt, náo nhiệt này lại không phải bởi vì chất hàng dỡ hàng mà là toàn bộ người giàu có đỉnh cấp của cửa sông Thanh Giang tới được nơi này. Bọn thân sĩ cường hào ngày thường xuất hàng đều là tiền hô hậu ủng thời khắc này đều tụ ở một chỗ quán trà đơn sơ, thấp giọng trao đổi nói chuyện với nhau, tùy tùng xe ngựa của bọn họ đều dừng đỗ ở chỗ xa.
Quán trà này chính là chỗ tiếp đón khách phương xa bình dân và phu khuân vác, chưa nói tới điều kiện gì, bốn mặt gió thổi vào, cái bàn cũng là rách nát, nước trà trên bàn vân vân vốn dĩ không ai đi chạm vào. Nhìn thấy chén trà bằng gỗ đào thô sứt mẻ kia ai nấy đều nhíu mày, bọn thương gia giàu có phú quý thì không uống, nhưng trong quán trà cũng không phải không người nào chạm tới cái này, có người mở rộng miệng uống xuống, chẳng chút nào để ý.