- Đám thương nhân buôn muối này xem như chịu quốc ân, đời đời kiếp kiếp được giữ độc quyền buôn muối, thu lấy chỗ tốt như núi vàng biển bạc. Theo lý mà nói bọn họ phải trung thành tận tâm với Đại Minh mới phải. Nhưng gặp chuyện phát tài này, rõ ràng biết sau lưng là những kẻ phản tặc như chúng ta chủ trì, nhưng vẫn xông tới như ong vỡ tổ, thật là buồn cười!
- Đại ca nói lời này chí phải, thương nhân là phường vô nghĩa, nếu có thêm một phần lợi ích thì không màn vợ con, gấp đôi lợi liền bí quá làm liều, gấp ba lợi sẽ không còn nghĩ gì đến trung hiếu đại nghĩa nữa.
- Cho nên lão gia mới phải thiết lập phòng mậu dịch, cũng nắm Vân Sơn Hành vào trong tay. Hiện tại sẽ thường có người nói, rằng lão gia phải đi làm đại sự, mọi người chú tâm lo chuyện quân quốc, về mặt buôn bán làm ăn thì để cho người thích buôn bán làm, giao tiền giao hàng đúng hạn là được. Vừa không cần phải tốn nhiều sức lực, vừa không cần phải tốn nhiều thì giờ, tiền bạc hay vật dụng gì cũng sẽ được không ít. Đây nói nghe như đùa. Không nói những chuyện khác, Vương Tự Dương kia chẳng phải là một tấm gương sống sờ sờ đó sao?
Vương Triệu Tĩnh, Lưu Dũng và Chu Học Trí ngươi một câu ta một câu, không ngừng bàn luận về biểu hiện của đám thương nhân. Triệu Tiến nhìn Đổng Băng Phong, cười nói.
- Triệu Tự Doanh chúng ta làm việc rất có khuôn phép, ước thúc gia đinh và đoàn luyện rất nghiêm. Chúng ta giữ khuôn phép thế này, đương nhiên có người khen ngơi, nhưng cũng có nhiều người lại trở nên to gan, cho rằng chỉ cần không phạm khuôn phép của chúng ta, thì muốn nói gì cũng được, trong tối cũng làm mấy chuyện vụn vặt.
Đổng Băng Phong gật đầu trả lời.
- Đại ca nói đúng. Lão Lê cố ý hung dữ với tuần đinh một chút, kết quả là từ trên xuống dưới đều rất kính phục. Nhưng gia đinh của chúng ta chỉ ước thúc đến mức này thôi. Hiện tại không đánh trận, nếu chẳng may khuôn phép lơi lỏng, thì ngay tức khắc sẽ không thu thập nổi.
Bàn luận một hồi, mà không có ai đề cập đến đại hội tỷ võ. Trong lòng Triệu Tiến và bọn huynh đệ, việc này căn bản không phải là chuyện gì to tát. Cuối cùng Chu Học Trí đã hỏi đến chuyện có can hệ. Hai lần đại hội tỷ võ trước đều kiếm được một khoản bạc lớn từ cá cược, năm nay tầm vóc còn lớn hơn, khách đến càng nhiều hơn, số bạc kiếm được từ đặt cược nhất định sẽ nhiều hơn. Khoản tiền này nên xử lý thế nào, đưa vào kim khố, hay là giữ luôn ở cửa sông Thanh Giang, chuyện này phải do Triệu Tiến quyết định.
Chu Học Trí khen ngợi từ đáy lòng.
- Trần Nhị Cẩu điều hành sòng bạc cũng rất có tài. Tỷ lệ đặt cược mà y đưa ra vừa khiến người ta đặt vào, vừa kiếm được nhiều nhất, quả thật là rất giỏi.
Triệu Tiến nhìn về phía Lê Đại Tân, cười nói.
- Nếu không phải lão Lê tìm được không ít người giúp y nhìn xem võ nhân nào mạnh, làm sao y phán đoán được chuẩn như vậy.
Định ra tỷ lệ cá cược, điều mấu chốt nhất là phải biết hai bên đối chiến mạnh yếu thế nào. Trần Nhị Cầu tinh thông bài bạc, nhưng đối với chuyện kia thì cũng như người bình thường, cần Lê Đại Tân sắp xếp người giang hồ có nhãn lực chuẩn xác giúp đánh giá, đây là công lao của Lê Đại Tân.
Ngày thứ ba sau khi Triệu Tiến đến cửa sông Thanh Giang, đại hội tỷ võ bắt đầu. Lần này cũng không biết là ai truyền ra một cách gọi, rằng "Đại hội tỷ võ đệ nhất thiên hạ", bất kể là người tổ chức hay là người tham gia, đều thích cách gọi này. Tên gọi này khiến mỗi một người tham gia vào trong đó cảm thấy mặt mày rạng rỡ.
Tuy nhiên lúc tên gọi này lọt vào tai Triệu Tiến, Triệu Tiến bình thường điềm đạm, lại cười cả nửa ngày trời, mọi người không hiểu đầu cua tai nheo ra sao. May mà Triệu Tiến cười xong liền nói "Cái tên này hay, nghe thật không tồi." Bằng không mọi người sẽ đổi cái tên này.
Trần Nhị Cẩu và nhân sỹ khắp nơi đã sớm bàn luận đưa ra danh sách và trình tự vòng đấu loại, mời mọi người đến. Người có danh tiếng bên ngoài, hoặc là cao thủ được công nhận, thì trong vòng đấu loại đầu tiên sẽ không đụng mặt nhau, có lẽ đến vòng thứ tư vòng thứ năm bọn họ mới có khả năng chạm mặt nhau. Trong ba vòng đấu đầu có mấy trăm trận đấu, chỉ có những cuộc tỷ thí đặc thù mới được cử hành ở sân tỷ võ "Tụ Bảo Bồn" này.
Trong bốn vòng đấu đầu, những hạng người giang hồ nằm trong tầm khống chế của Triệu Tiến ở cửa sông Thanh Giang đều phải tản ra, có người lẫn vào trong khán giả để quan sát, có người thì bận bịu lo việc của mình. Mỗi trận đấu đều có người đặt cược, cũng cần có người giữ gìn trật tự, thậm chí còn cần trọng tài nữa. Chỉ có điều tuần đinh và nghĩa dũng không đủ dùng, thậm chí những người cốt cán đều phải ra trận.
Triệu Tiến không đi xem những trận đấu này. Hắn đến cửa sông Thanh Giang, có quá nhiều công việc phải làm ở đây, gặp gỡ dự yến tiệc cùng những người trong thương hội ở cửa sông Thanh Giang là một chuyện, ngoài ra còn một chuyện rất quan trọng, bao nhiêu yếu sự thương sự đều phải bàn bạc trong cuộc gặp gỡ này. Mỗi ngày đều có người đưa thiếp mời đến cửa, chỉ có điều Triệu Tiến đã có lịch hẹn đến mười lăm tháng giêng năm Thiên Khải thứ tư rồi.
Sau khi đến cửa sông Thanh Giang, ngoài ngàn người cưỡi ngựa bản thân Triệu Tiến mang theo, còn có gia đinh tuần đinh bản xứ hộ vệ, nên mỗi lần xuất hành chỉ có hai trăm thiết kỵ đi theo, thanh thế này đã là không nhỏ rồi. Người ngựa như rồng, thiết giáp trường binh, đi đường thật chấn động lòng người, luôn luôn có người bị kinh sợ quỳ xuống bên đường. Vốn dĩ sai dịch quan phủ vẫn tới lui ở cửa sông Thanh Giang, nhưng sau khi Triệu Tiến đến, quan sai cũng không dám mặc quan bào sai y (sai y là trang phục của sai dịch) lộ diện, ngoài sợ hãi ra, còn cảm thấy xấu hổ.
Có rất nhiều chuyện mà đám thương gia giàu có trong ngoài thương hội muốn nói. Hiện tại Từ Châu và Bi Châu bao gồm cả khu bắc Hoài An đều đã là chốn phồn hoa, sức mua không tồi. Thương nhân ở cửa sông Thanh Giang muốn vận chuyển hàng vào, phải nhờ Triệu Tiến định ra định mức, bằng không nhất định mọi người sẽ cạnh tranh không ngớt, thậm chí sẽ tổn hại đến hòa khí. Hơn nữa chợ Từ Châu hiện giờ vẫn là một trong những trung tâm giao dịch của Nam Trực Lệ và Hà Nam, Sơn Tây, Thiểm Tây, đặc sản của ba tỉnh phương bắc thậm chí là là Mông Cổ ở tái ngoại (tái ngoại: ngoài biên ải phía bắc) đều phải thông qua ngôi chợ này để phân phối đến Nam Trực Lệ. Đồng thời, không ít hàng hóa của Nam Trực Lệ phải thông qua Từ Châu để đưa lên phương bắc, điều này cũng cần tranh thủ nhiều số định mức hơn nữa từ Triệu Tiến.
Năm nay vải Từ Châu đã đứng vững trong chợ, lâu nay mọi người phát sầu vì vải Tùng Giang cung không đủ cầu, hiện tại đã có hàng thay thế. Mọi người muốn xác nhận với Triệu Tiến, năm sau bảo đảm vải làm ra đầy đủ hay không. Nếu như được đảm bảo, thì mình lấy được bao nhiêu. Làm ra số lượng lớn vẫn cần buôn bán chia lời tiện lợi thích hợp nhất, thậm chí có người khuyên Triệu Tiến, rằng những người trên biển không có gì đảm bảo, không biết khi nào sẽ gặp phải sóng gió tan thành tro bụi, chẳng đáng tin cậy bằng thương nhân ở cửa sông Thanh Giang chúng ta, còn nói cái gì mà mọi người qua lại đã lâu, Tiến gia phải chiếu cố nhiều hơn một chút mới được.
- Sang năm số lượng vải Từ Châu làm ra chỉ có nhiều hơn chứ không ít đi, chủng loại sẽ nhiều hơn, tốt hơn.
Câu trả lời của Triệu Tiến khiến đám thương nhân của cửa sông Thanh Giang đều trở nên điên cuồng. Ai mà không biết về món hời to của việc buôn bán vải. Nhờ có vải Từ Châu và vải Tùng Giang, cửa sông Thanh Giang xem như là gần vua được ban lộc, không chỉ có đủ thứ phương tiện vận chuyển, giá cả lúc lấy hàng còn thương lượng được, kiếm được bao nhiêu lợi lộc cũng rất dễ dàng tính rõ ràng.
Rốt cuộc Từ Châu có pháp thuật biến đá thành vàng thế nào, lại làm ra nhiều vải như vậy. Mọi người căn cứ vào tầm vóc, tính thế nào cũng không tính ra được con số này, nhưng chuyện Triệu Tiến hứa hẹn không lẽ nào không thực hiện được. Nếu hắn đã nói như thế, thì Từ Châu nhất định làm được. Mặc dù còn hơn nửa năm mới đến lúc xuất hàng, nhưng mọi người vẫn tranh nhau đặt hàng, không ít người có gia nghiệp lớn đã sẵn sàng giao ngay ra tiền đặt cọc, hoặc là thỉnh Vân Sơn Hành đưa ra điều kiện.
Không biết lời đồn lộ ra từ đâu, nói rằng người có đóng góp vào sông vận chuyển muối, số định mức ở Từ Châu cũng sẽ được ưu tiên. Lời đồn này vừa được truyền ra, hứng chí của mọi người đối với sông vận chuyển muối đều tăng rất nhiều. Ý nghĩa của cảng Hải Châu, những thương nhân ở cửa sông Thanh Giang đương nhiên hiểu rõ, cũng biết tham dự vào thì sẽ phát tài. Tuy nhiên thịnh vượng của cửa sông Thanh Giang có dính đến tào vận, mọi người đều có chút mâu thuẫn đối với mối buôn bán đường biển này, nhưng nếu đã dính đến phát tài, thì không còn ai màn đến nữa.
Thương nhân buôn muối ở phủ Dương Châu cũng đều đến. Ngoài sông vận chuyển muối ra, bọn họ còn muốn bàn bạc về vấn đề dính đến ruộng muối Hải Châu. Bất kể là Triệu Tiến hay là Vương Triệu Tĩnh, Chu Học Trí, thậm chí là đám chưởng quỹ lõi đời của Vân Sơn Hành, đều không ngờ đám thương nhân buôn muối đưa ra điều kiện như vậy. Không ngờ bọn họ là giao ruộng muối cho Triệu Tự Doanh trông coi, đây chính là mệnh căn của bọn họ, lại giao ra.
Muối ăn làm ra hàng năm đều có định mức, nhưng mỗi năm ruộng muối đều sẽ làm ra vượt mức, đây chính là một trong những nguồn gốc của muối lậu. Ý của thương nhân buôn muối là, chỉ cần sau khi Triệu Tự Doanh tiếp nhận ruộng muối, hằng năm phải đưa ra số lượng định mức muối ăn nhiều hơn quan phủ. Làm ra được nhiều chính là chỗ tốt của Triệu Tự Doanh. Chiếu theo cách nói của bọn họ, định mức này đối với muối làm ra của ruộng muối mà nói chẳng là gì. Nhưng hiện tại kẻ hở quá nhiều, hoang phế cũng quá nhiều, thợ đốt lò muối không chỉ trộm cắp, hơn nữa còn lười biếng nghiêm trọng, cứ sống dở chết dở như vậy, chẳng bằng chuyển thợ làm muối ra ngoài làm những việc kiếm tiền khác.
Đây là bọn họ định dùng sức người của Triệu Tự Doanh để làm ra muối ăn. Triệu Tiến hiểu về cuộc sống của những người thợ làm muối, những người này không khác mấy hộ thợ rèn, quân hộ, đều là trạng thái nửa nô lệ, thu nhập không tài nào đủ sống qua ngày, đãi ngộ cũng khổ không tả xiết, đương nhiên không tích cực làm việc. Mà về phương diện chính trị muối vốn chỉ ngồi không mà thu lợi lớn, cũng không có lòng dạ gì mà quản hạt, cứ thế mà trở nên tồi tàn.
Hiện tại đám thương nhân buôn muối nảy ra suy nghĩ này, cũng không phải là vì thiện tâm, hay là muốn gây ảnh hưởng triều cương, mà là Triệu Tự Doanh đã đưa ra một mối làm ăn đáng để bỏ tiền vào, lại trông có vẻ dễ dàng phát tài. Mối làm ăn này ngoại trừ cần bỏ vốn tiền bạc, còn cần không ít sức người, mới khiến đám thương nhân buôn muối nảy ra suy nghĩ mở lồng đổi chim, đào khoét việc buôn bán muối của Đại Minh, làm đầy hầu bao của mình.
Đối với đề nghị này, Triệu Tự Doanh nhận lời rằng sẽ đi suy xét. Chuyện mà thương nhân buôn muối nói không dừng ở đây. Xét theo lớp nghĩa nào đó bọn họ và những thương gia giàu có ở cửa sông Thanh Giang không khác nhau là mấy. Hiện tại địa bàn của Triệu Tiến đã vây quanh ruộng muối Hải Châu, muối quan còn đỡ, muối lậu mang ra đều phải nhìn sắc mặt của Triệu Tự Doanh. Hơn nữa chợ muối đã đặt ra khuôn phép giá cả của muối lậu, đội thuyền muối lậu Từ gia và của Lý gia chính là mở ra một nguồn tiền tài mới cho bọn họ. Mặc kệ là có bằng lòng hay không bằng lòng thừa nhận, hưng suy sinh tử của đám thương nhân buôn muối đều nằm trong tay Triệu Tiến, muốn kiếm được nhiều, thì cần phải nhờ Triệu Tiến tăng thêm chút định mức năm sau.
Hơn nữa việc chia chác của Triệu Tiến không phải là nhìn muối của ngươi bao nhiêu, cũng không bận tâm ngươi có thế lực gì trên quan trường, trước giờ đã thành lệ như thế, phải xem giao tình giữa ngươi và Triệu Tư Doanh, cống hiến cho Triệu Tự Doanh thế nào.