Lại nhìn hoàng lăng và thành trì Phượng Dương cách đó không xa, bởi vì năm đó Trung Đô đột nhiên dừng xây dựng, sau khi tháo bỏ tường thành vân vân mang tới Nam Kinh xây dựng, cộng thêm nguyên nhân phong thủy của địa cung hoàng lăng hưởng điện, nơi này không có thành trì, nhưng nhìn thấy cung điện và chùa miếu nguy nga huy hoàng, đường xá rộng lớn bằng phẳng, kiến trúc quan thự chỉnh tề chằng chịt, còn có lầu canh gác chuông đồ sộ hơn so với nơi khác, hoàng lăng là lăng tẩm do sức người dựng lên, hơn hai trăm năm trôi qua, sớm đã trải dài khắp bao năm, xanh ươm tươi tốt nhìn không có gì khác biệt vói núi thật.
Đô thị, đại thành nơi khác, người tới kẻ đi, phi thường náo nhiệt, mà nơi này chỉ có quan lại sai dịch cùng với mấy binh lính trú đóng, hộ gia đinh vân vân không nhiều lắm, giống như chỉ có những kiến trúc kia bày ở nơi này, chợt nhìn thấy đích xác có một chút cảm giác bên trong không có người.
Nhìn thấy tình cảnh trước mặt này, mọi người đội nhân mã Triệu Tự doanh bắt đầu kích động bồn chồn, sau đó thì bắt đầu vô cùng hưng phấn, đây chính là đô thành không có tường thành, cửa sông bên kia không có tường thành, nhưng xung quanh còn có sông hồ đầm nước che đậy, Trung Đô Phượng Dương này cái gì cũng không có.
- Thật con mẹ nó, đây không phải đàn bà cởi chuồng sao? Có người lầm bầm một câu, bọn gia đinh cười vang. Bọn họ xuất thân hỗn tạp, biết tuân thủ quân kỷ, nhưng ngoài miệng vẫn là không quản được. Triệu Tiến nghe thấy điều này cũng không đi khiển trách, tuy lời này thô tục, nhưng phải nói là rất chuẩn xác.
Gia đinh cưỡi ngựa đang quát thét bắt đầu chỉnh đội, chia thành năm đội ngũ ba trăm người cưỡi ngựa, bắt đầu chậm rãi giãn cách ra. Nơi này đường xá rộng rãi không có gì che chắn, chính hợp xông thẳng vào. Vào lúc này bên trong Trung Đô Phượng Dương đã có người nhận ra đại đội nhân mã bên ngoài, điệu bộ đầu tiên của bọn họ không phải sợ hãi trốn chạy, mà là nhìn tới đằng trước xem rốt cuộc là kẻ nào, không ai cảm thấy khói đen trên đầu thành Lâm Hoài kia là cảnh báo, cũng không ai nghĩ tới nơi này sẽ có binh mã không thuộc quan quân tới. Mấy trăm năm, đây vốn dĩ không có khả năng, nơi nội địa Đại Minh như vậy sao có khả năng có kẻ địch kéo tới?
Đợi đi gần tới khoảng cách nhất định, nhìn thấy chữ Triệu trên cờ xí kia, nhìn thấy khôi giáp trang phục hoàn toàn khác với quan quân, và loại khí thế lẫm liệt tinh nhuệ chỉ có cực ít quan quân mới sẽ có, mọi người rốt cuộc nghĩ tới cánh binh mã trong lời đồn kia, gần đây quan quân thường xuyên trú đóng ở Trung Đô Phượng Dương được điều động đi, bởi vì cái gì mọi người cũng biết, ai ngờ được đối phương cứ tiến quân thần tốc như vậy, hiện giờ đã ở gần lầu canh rồi.
Những người ghé sát tới nhìn giống như bị dọa sợ điên khùng rồi, phát ra tiếng tru tréo xé ruột xé gan, quay đầu nghiêng ngả lảo đảo chạy như điên, còn dùng giọng điệu biến đổi hô to.- Tặc Từ Châu tới rồi! Tặc Từ Châu đã giết tới nơi rồi!
Nhìn thấy đối phương kích động như vậy, kích động và bồn chồn của đội nhân mã Triệu Tự Doanh đều theo đó tan mất, không kìm nổi cười rộ lên, Triệu Tiến cười dặn dò nói.- Các đội qua lại ba lượt thay phiên nghỉ ngơi, chờ mệnh lệnh, dẫn mấy tên tù binh tới đây.
Mấy gã Thiên tổng, Bả tổng quan quân bị mang tới được dẫn tới trước mặt Triệu Tiến. Vào lúc đó trên mặt mấy gã quân tướng này cũng có vẻ kinh hãi chấn động khó bề tưởng tưởng nổi. Thân là võ quan Đại Minh tất nhiên hiểu được đây rốt cuộc mùi vị như thế nào. Phản tặc này không ngờ giết tới lăng tẩm tổ tông của Đại Minh, nếu như nói đi vào đốt giết cướp bóc, như vậy toàn bộ quan trường Nam Trực Lệ, không ngay cả quan lớn, quyền quý trong ngoài triều đình cung vua cũng phải liên lụy, thậm chí không cần đốt giết cướp bóc chỉ cần đi tới nơi này, đã dấy lên chuyện cực lớn.
Triệu Tiến mở miệng nói.- Thay ta mang lời nhắn cho Thôi thái giám, bảo ông ta sửa soạn cỏ khô lương thảo cho hai ngàn người, ba ngàn con ngựa dùng trong hai ngày, sau đó đưa sang cho chúng ta. Nội trong hai nén nhang phải trả lời, nội trong hai canh giờ ta phải có lương thảo, nếu làm không được, từ nay về sau không còn Phượng Dương nữa. Đi đi!
Mặc dù thân là tù binh, nhưng nghe thấy đòi hỏi của Triệu Tiến, trên mặt mấy tên võ tướng kia vẫn là thần sắc khó bề tưởng nổi hiện lên, chỉ thiếu chút nữa nói ra ba chữ “không khả năng” này. Mãi tới lúc được cởi bỏ dây thừng, lấy ba con ngựa sang, lúc này mới có điều cử động sắc mặt trắng bệch lên ngựa vội vàng chạy gấp về hướng bên trong thành Phượng Dương.
Triệu Tiến cười lạnh đánh giá.
- Từ không có gì thái bình thịnh thế, cũng không có giang sơn làm bằng sắt gì, đã quên mất sẵn sàng ra trận, đã quên chỉnh đốn quân đội trù bị chiến tranh, làm ra cái gì văn quý võ tiện, chính là cảnh tượng giống như nay. Bọn người bên cạnh cái hiểu cái không đều là lắng nghe.
Cử chỉ của Trung Đô Phượng Dương hiệu suất phải nhanh hơn rất nhiều so với thói thường quan trường, điều này cũng có dính với Triệu Tiến dẫn đại đội nhân mã tới trước cửa. Một tên hoạn quan trung niên dẫn ba tên tù binh báo tin kia, sắc mặt trắng bệch cưỡi ngựa sang, hoạn quan này mặc áo bào đỏ thẫm, nhìn phẩm cấp không thấp, hai bên vừa thấy mặt ngược lại quen mặt, hẳn là đã từng đi theo Thôi Văn Thăng tới Từ Châu.
Hoạn quan kia trước hết nói ra một câu.- Các ngươi đại nghịch bất đạo… Nói được nửa chừng bị mấy võ tướng bên cạnh kéo áo nhắc nhở, tự bản thân gã cũng trút giận, ngơ ngẩn chốc lát cười thảm nói.- Triệu công tử thật sự là hảo thủ đoạn, hảo thao lược, ngươi gây ra đại họa rồi.
Triệu Tiến rõ ràng dứt khoát nói.- Ta là dao thớt, ngươi là thịt cá. Nhìn xem hùng tráng của binh sĩ Từ Châu ta, năm ngàn binh mã kia của ngươi ở nơi này cũng bị diệt sạch huống chi hiện giờ không có. Điều kiện ta nhắc tới các ngươi ưng thuận hay không ưng thuận.
Hoạn quan kia nhìn quét qua đội nhân mã Triệu Tự Doanh đang nghỉ ngơi, thiết kỵ mặc giáp gần hai ngàn người này còn có ngựa nhiều hơn, nhìn cực kỳ chấn động. Y càng nhìn sắc mặt càng tái nhợt, thân thể cũng không kìm được trở nên run rẩy, nhìn chằm chằm Triệu Tiên muốn nói gì đó, há hốc mồm lại một câu cũng không nói ra được, sau cùng chỉ là suy sụp cúi đầu nói.- Xin Triệu công tử đợi chốc lát, bên này ngay lập tức bắt đầu sửa soạn.
Triệu Tiến gật đầu lại là nói.- Chớ nghĩ giở trò gì trên lương thảo, các ngươi phải ăn thử, phải có gia súc ăn thử. Một khi không ổn, ta rửa sạch Phượng Dương ngay, sau đó đốt một mồi lửa thiêu trụi. Các ngươi mất mạng không trọng yếu, ân chủ người nhà của các ngươi đều phải chịu liên lụy. Hiểu rõ điều này thì đi làm đi!
Hoạn quan này chán chường nói.- Xin Triệu công tử yên lòng, tất cả mọi người đều biết rõ lợi hại nặng nhẹ.
Bên này thúc chuyển mình ngựa muốn rời khỏi, trước khi đi hoạn quan kia không kìm nổi quay đầu nói.- Triệu công tử, người ngoài đều nói ngươi là mãng phu hung ác, nhưng nhìn ngươi nói năng rõ ràng là kẻ đọc qua sách, chẳng lẽ ngươi không biết đại nghĩa trung hiếu sao?