Sau khi trời hoàn toàn tối đen, khi quan quân trực gác trên tường thôn trang sắp ngủ gật, nhìn thấy xa xa có hỏa long đi tới, vội vàng cảnh báo. Bọn quan binh đã sớm ở dưới đợi lệnh lập tức xếp thành hàng, cứ hoảng hốt như vậy nhìn hỏa long kia tới gần. Cho dù lúc này không có trạm gác ngầm và du kỵ ở bên ngoài tuần tra, nhưng từ đuốc lửa và tiến lên đoán ra được đây chính là nhân mã ba nghìn bộ tốt làm chủ kia, không ngờ cứ như vậy một đường kéo tới.
Cuộc chiến chém giết ban đêm là hung hiểm nhất, tuy nhiên quan binh bên kia còn nhiều thêm mấy phần lo lắng, trong tay cung tiễn hỏa khí đều có, lại có tường đất và chiến hào làm căn cứ, bên phòng thủ so với bên tấn công sẽ chiếm được lợi thế hơn, hơn nữa khi chiến đêm phòng thủ một bên này dễ dàng ổn định, bên công kích hơi có thay đổi là dễ dàng đại loạn.
Tuy nhiên khiến bọn quan quân nhẹ nhàng thở ra chính là, ba nghìn nhân mã truy kích tới đây này không có lập tức khai chiến, mà là ở chỗ khoảng cách thôn trang mấy trăm bước hạ trại, ở nơi đó nhóm lửa qua đêm, mỏi mệt một ngày thật vất vả an bài ổn thỏa xong, quan quân bên này cũng không muốn đi ra ngoài bí mật ban đêm đánh úp doanh trại kẻ địch, đối phương rõ ràng cho thấy quân lính đầy đủ sức lực, vẫn là không cần gây thêm chuyện gì thì tốt hơn.
Cứ như vậy một đêm không yên giấc qua đi, ban đêm không có vài người ngủ được ngon giấc, ngày hôm sau trời mới sáng, bọn quân tướng liền vội vàng mặc giáp trụ sửa soạn, nhưng ngoài suy đoán của mọi người chính là, mãi đến khi mặt trời lên cao, đối phương cũng không có ý bắt đầu công kích, trong lúc quan quân lơi lỏng, nhìn thấy được đội nhân mã này chậm rãi hướng tới gần tường trại, quan quân lo lắng tiếp chiến, nhưng kế tiếp, cánh binh mã này cứ như vậy dừng lại, vốn dĩ không có ý tấn công.
Càng khiến cho người ta kỳ lạ chính là, đội nhân mã này vận chuyển binh khí giá gỗ, vốn tưởng rằng tấn công mạnh hơn, lại không ngờ đem giá gỗ trúc kia bày phía trước hàng ngũ của mình, cứ như vậy đứng yên bất động. Ngược lại hơn trăm người cưỡi ngựa trong những đội ngũ này chạy xung quanh thôn trang, như là đang quan sát truyền đạt.
Đội ngũ rất chỉnh tề, bọn võ tướng quan sát trên tường đều trong lòng biết rõ, binh mã nhà mình không có nghiêm chỉnh như vậy, hơn nữa cử động tiến lên của đối phương đều là rất có hiệu quả, cái này rõ ràng là khí thế cường quân. Mọi người thậm chí đều hiểu được, đội ngũ làm được những điều này nếu tấn công thôn trang nhất định sẽ là ác chiến, không chừng có lẽ sẽ chống đỡ không được. Nhưng kỳ lạ ở chỗ, đối phương cũng không động, cứ giằng co như vậy.
Cứ như vậy trôi qua hơn một canh giờ, nhìn thấy đội ngũ kia không ngừng tụ hợp biến hóa, nhưng vẫn không có tiến lên, hơn nữa dù phân hợp thế nào đi nữa, cũng chỉ sẽ biến hóa thành đội ngũ khoảng chừng ngàn người trở lên, nếu không phải song phương là kẻ địch, ngắm nhìn như vậy ngược lại là một cảnh đẹp mắt, hàng ngũ thao luyện như thế thật sự hiếm thấy.
Du kích Nhạc Thiên Hổ nhíu mày nói.- Không được chờ như vậy, kéo dài hơn nữa, đại đội kỵ binh Từ Châu kia cũng sẽ đi tới, đến lúc đó cộng lại nhiều người hơn so với chúng ta. Huống chi Túc Châu này chẳng khác gì là địa bàn của giặc Từ Châu, chúng ta sẽ càng ngày càng bị động. Điểm đủ binh mã ra dò xét đi, đánh thắng được thì đánh, đánh không lại là rút về đây.
Mệnh lệnh này mọi người không có dị nghị, Du kích Nhạc Thiên Hổ chỉ huy sắp xếp cũng rất khiến mọi người tin phục, y gọi đội quân thân tín của mình xuất chiến, cộng thêm tự mình suất lĩnh thân vệ áp trận, bất cứ lúc nào sẵn sàng phái ra đội quân tiếp ứng quay về.
Đầu tiên là hai trăm kỵ binh từ trên cầu treo chạy ra, ở bên ngoài tụ tập thành đội, tránh cho đối phương thừa dịp bên này chưa đứng vững là cứng rắn tấn công, nhưng đối phương rõ ràng không muốn nắm lấy thời cơ chiến đấu này, hơn nữa cử chỉ rất kỳ lạ, bọn họ giơ giá gỗ khung trúc cõng trên lưng, chậm rãi bước đi phía trước, đi vài bước lại sắp hàng trận hình, nhìn giống như bị giá trúc ba chân vòng lại vậy.
Cánh nhân mã này kỳ lạ như thế, cử động chậm chạp như thế, lại khiến cho quan quân lớn gan hẳn lên, có quan quân kỵ binh bắt đầu thúc ngựa tới gần, sau khi tới gần một tầm tên, liền tăng tốc chuyển hướng, chạy nhanh tới, đội nhân mã này mỗi khi có kỵ binh đến đây là dừng lại bất động, giống như bị dọa vậy, cứ như vậy xoay chuyển vài lần, quan quân cũng phát hiện chút không đúng.
Kỵ binh ngang nhiên xông qua nhìn ra rất nhiều thứ, trở về liền bẩm báo.- Quân phản loạn giống như không có cung tiễn, cũng không có mặc giáp, không phải nói giặc Từ Châu toàn bộ đều có mặc giáp hộ thân sao? Ngoại trừ trường mâu trong tay ra, nhìn không ra có dáng vẻ tinh nhuệ gì, rõ ràng đang sợ hãi kinh hoảng.
Đã đến nước này rồi, đã không phải là thời điểm do dự, Du kích Nhạc Thiên Hổ lập tức làm ra Quyết định, giọng điệu buồn bực nói.- Nếu đã có kỳ quái, thì đi lên đánh, đánh không lại là rút về đây, hơn trăm kỵ binh kia bọn chúng không làm ra cái gì đâu!
Bọn quan binh đã ở bên ngoài bày ra hàng ngũ, mệnh lệnh truyền đạt, bắt đầu chậm rãi đi về phía trước, vì lần chiến đấu này, quan quân Phượng Dương thậm chí bỏ vào một trăm năm mươi kỵ binh, phòng bị kỵ binh đối phương tấn công, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng xông lên.
Nhìn quan quân bức đến gần, cánh nhân mã đối diện kia biểu hiện rất vụng về, không có đi về phía trước nghênh địch, nghe được trong đội nhân mã có người thét to ra lệnh, hàng ngũ của cánh đội ngũ này trở nên càng chỉnh tề hơn một chút, còn có người mang theo bè tre và tấm ván gỗ lấy từ trên lưng xuống.
Chẳng lẽ cứ ở bên đó bất động, thấy cảnh tượng như vậy quan quân lại to gan hơn nữa, không cần bọn võ tướng thúc giục, bước chân so với vừa rồi còn nhanh hơn.
Chiến trận kiểu này, theo thường lệ phải mở cung bắn tên, dùng hỏa khí oanh đánh, tận hết sức sát thương nhiễu loạn quân địch, sau đó lại đi tiếp chiến, nếu cơ hội thích hợp, còn phải dùng kỵ binh tấn công trận địa kẻ địch.
Bọn quan quân võ tướng thét to hạ lệnh, cung thủ và quan quân cầm trong tay hỏa khí bước nhanh về phía trước chạy tới, cánh nhân mã đối diện kia vẫn đang quan sát động tĩnh của quan quân bên này, nhìn thấy cung thủ và hỏa khí bên này tiến về phía trước, bên kia lại có tiếng người hô to, dường như còn có các loại trống nhỏ được gõ lên. Chỉ thấy cánh nhân mã kia la lên thét to, đằng trước dựng thẳng các thứ bè tre tấm ván gỗ lên, mà đội đằng sau thì lại là đem những thứ đó nâng lên đỉnh đầu, cử động này nhìn rất là kỳ quái, trong lúc đột nhiên hàng ngũ không ngờ biến thành kiểu dáng như "hòm gỗ".
Đây rốt cuộc làm cái gì, cung tiễn và hỏa khí lại không để ý nhiều như vậy, tới gần đến khoảng cách nhất định sau đó lập tức bắn tên nổ súng, thấy đối phương tránh ở mặt sau giá gỗ, giơ lên bè tre tấm ván gỗ, một tư thế nằm vật xuống như chịu trận bị đánh vậy, cung tiễn và hỏa khí quan quân càng thêm sức mạnh, cố ý đến gần rồi đánh.