- Ai cam lòng đi làm giáo chủ này đâu. Ta đã sớm nói với cha ta, hiện tại chúng ta có tiền rồi, đi hưởng thụ không tốt sao? Ông ấy trước đây ngay cả một miếng thịt cũng không có mà ăn, nhưng hiện tại chúng ta một chút thịt cũng không thèm ăn. Nữ nhân Đại Đồng và Dương Châu cũng không có thèm ngủ, sống ở kinh sư ở Giang Nam không được sao? Sao phải đi giả thần giả quỷ? Từ Hồng Nho kia cũng là kẻ điên, tích góp từng tí một gia nghiệp lớn như vậy, không biết đi hưởng thụ, chỉ biết tạo phản, đều là kẻ điên. Vương Hiếu Hiền khóc đến tức giận mắng rủa, nhưng lại ngay cả một chữ thô tục cũng không nhiều lắm.
- Người này là từ nhỏ bị nuôi đến phế rồi. Mã Xung Hạo thì thầm một câu, gã thấy qua con cháu nhà giàu quá nhiều rồi, như Vương Hiếu Hiền này cũng không phải là hiếm lắm.
- Soát người tra hỏi, nên làm gì thì làm, hết thảy phải hỏi cho rõ ràng, cứ dựa theo an bài mà xử trí. Triệu Tiến cũng lười hỏi nhiều, vừa nói ra câu này, Vương Hiếu Hiền đột nhiên thê thảm hô.- Ta chỉ ra và nhận mặt được đồng đảng phản tặc, ta sẽ làm chứng lập công, nha hoàn có nốt ruồi mỹ nhân kia, chính là Thánh Nữ truyền hương, còn trên má trái có một vết sẹo chữ thập kia chính là tôn giả hộ giáo.
Nói đến phân nửa, đã bị gia đinh che miệng lại, nhưng giọng nói của y truyền đi thật xa, chỗ phát ra tiếng tức giận mắng la vừa rồi kia đã có người gào khóc lên, khàn cổ họng hô.- Lão giáo chủ à, Vương gia các ngươi sinh ra thứ rác rưởi, hắn cái gì cũng làm hư hết rồi, chúng ta biết vậy thà đi theo Từ Hồng Nho tạo phản tìm chết còn tốt hơn.
Chính lúc này, một gã gia đinh đi tới, đến bên cạnh Triệu Tiến thấp giọng bẩm báo nói.- Chu bả tổng trên tào vận kia muốn xem của cải chúng ta vừa lấy từ trên thuyền xuống, bị các huynh đệ ngăn chặn quay trở về, ông ta giằng co không buông, ông ta mang mười mấy người đi theo.
Lời bẩm báo này khiến đám người Triệu Tiến đều nhăn mày lại, Mã Xung Hạo bước lên thấp giọng hỏi.- Người đã bắt được, hay là...
Triệu Tiến liếc nhìn Mã Xung Hạo một cái, ở trong Triệu Tự Doanh này, sau khi sự việc thành công đề nghị giết người bịt miệng, chỉ có Mã Xung Hạo đề xuất ra, tuy nhiên Chu tổng quản này thật sự có chút không biết tốt xấu rồi. Triệu Tiến im lặng chốc lát vẫn lắc đầu, trầm giọng nói.- Nếu đã ưng thuận rồi, vậy thì cho ông ta.
Nghe được Triệu Tiến bày tỏ thái độ, vẻ mặt Mã Xung Hạo không thay đổi, vẫn như cũ vâng dạ, khi đang định lui về, Triệu Tiến lại nói một câu.- Người này cũng là kẻ xuôi ngược làm việc ở Vận Hà Tế Ninh, đợi ngươi đi Tế Ninh mới xử lý là được.
Những lời này khiến trên mặt Mã Xung Hạo lộ ra tươi cười, bên kia Vương Hiếu Hiền thấy khóc lóc kể lể không có ai trả lời, cả người cũng tê liệt ngã xuống ở nơi đó. Trong quán trà truyền ra một mùi tanh tưởi hôi thối, Vương Hiếu Hiền này không ngờ thất thố. Triệu Tiến trên mặt lộ ra vẻ chán ghét, mở miệng nói.- Con cái quả nhiên không được nuông chiều từ bé, cục diện lớn như vậy, lại dưỡng ra một tên phế vật như thế.
Sau khi nói xong đứng dậy đi ra ngoài, trong phòng tất cả mọi người cũng đi theo, vài người lớn tuổi nhìn bóng lưng của Triệu Tiến, trong lòng cũng cảm thấy kỳ lạ. Thiếu gia này nhìn khoảng hai mươi tuổi, sao khi nói chuyện lại giống như là giọng điệu của một người bốn mươi năm mươi tuổi vậy.
Hai gã gia đinh nén nhịn vẻ chán ghét trên mặt, tiến lên dựng Vương Hiếu Hiền dậy, tên mập mạp này vốn đã sụp đổ không khống chế được đột nhiên giãy dụa khóc hô quát lên.- Đừng giết ta, lưu lại cho ta một con đường sống, kêu ta làm cái gì cũng được. Đừng giết ta, đừng giết ta!
Y ở nơi đó hô to xé ruột xé gan, chỗ giam giữ những người khác trên đội tàu ban đầu còn tức giận quát mắng, nói hạng người anh hùng như lão giáo chủ Vương Sâm bậc ấy, sao lại sinh ra phế vật như thế, sớm biết có ngày này, làm gì phải phân chia rõ ràng với Văn Hương Giáo Sơn Đông làm chi. Ai nấy một thân bản lĩnh thà đi theo Từ Hồng Nho, oanh oanh liệt liệt một lần, so với uất ức này còn tốt hơn, nhưng đến lúc này, xung quanh lặng ngắt như tờ, những người đó cũng không còn sức đi hô, vào lúc này, hẳn là đau lòng như chết.
- Phế vật này với người nhà của y khi tra hỏi xong, đưa đến bên cửa sông Thanh Giang. Sau đó báo cho phủ Hoài An biết để bên đó đến đây bắt người, đưa một cái món công lao cho bọn họ. Những người khác thì lưu lại từ từ tra hỏi, xem hỏi ra được cái gì không. Lai lịch của Văn Hương giáo phải mượn cơ hội này làm rõ hết. Triệu Tiến đi ra quán trà, nói với những người bên cạnh, mọi người đều là vâng dạ.
Từ trong quán trà đi ra, rời xa khỏi tiếng khóc hô và mùi hôi thúi khó ngửi kia, được làn gió trên mặt hồ nhè nhẹ thổi qua, mỗi người đều cảm thấy trong lòng cũng thoải mái nhiều hơn. Triệu Tiến đi về phía chỗ chất đống hàng hóa của đội thuyền, Chu bả tổng kia đang ở bên ngoài nhìn chằm chằm vào đống hòm xiểng chồng chất kia, nhìn thấy Triệu Tiến đi đến đây, vội vàng nịnh nọt khom mình thi lễ. Triệu Tiến cười gật gật đầu, quay đầu mở miệng hỏi.
- Trên tào vận này cũng có chuyện giết người cướp của sao? Thật ra cũng không nghe thấy nhiều lắm.
Lưu Dũng mở miệng nói.- Đại ca, tiểu đệ lúc ấy cũng thấy kỳ lạ, cố ý tìm người hỏi qua. Hiện tại nghĩ lại, chỉ nói được là Vương Hiếu Hiền này mang đến tiền bạc hàng hóa nhiều quá, mới khiến Chu bả tổng này động lòng thôi, muốn liên thủ cùng chúng ta chặn lại. Nhìn thân vệ Vương gia, chỉ sợ Chu bả tổng này không chắc ăn ở trên sông.
Lôi Tài ở bên cạnh thêm vào vài câu.- Trên Vận Hà hàng năm quan lớn nhà giàu xuôi nam ngược bắc nhiều như vậy, nếu người của tào vận giết người cướp của, tin tức một khi truyền đi, chỉ sợ bát cơm rất nhiều người cũng giữ không nổi, cũng chỉ có chúng ta mới dám ra tay, hơn nữa tin tức phong tỏa kín kẽ. Huống chi Văn Hương Giáo này và tào vận có dây dưa phức tạp, lại là giáo phái địa vị rất cao ở đất bắc này, ngoại trừ chúng ta, người khác không dám động đến đâu.
Vài tên đại chưởng quỹ trên đất này của Vân Sơn Hành đều đã tới, toàn trường liền có hòm xiểng được mở ra, kết cuộc ánh mặt trời chiếu xuống, ánh vàng rực rỡ kia chói lọi ánh sáng rung động lòng người, Chu bả tổng bất chợt đi hai bước về phía trước, bị một gã gia đinh đạp ngay một cước lúc này mới hoảng sợ. Bọn chưởng quỹ lập tức không dám ở chỗ ngoài trời kiểm tra nữa, có người đã chạy tới xin chỉ thị Triệu Tiến. Lưu Dũng lại an bài bên Nhiếp Hắc dẫn người đi theo, sửa soạn đem những thứ thu được này đưa đến trong kho hàng đóng kín lại kiểm kê, tránh cho khỏi nhiễu loạn.
- Nếu Vương Hiếu Hiền này và gã Từ Hồng Nho liên thủ lại, như vậy Bắc Trực Lệ và Sơn Đông cũng sẽ đại loạn. Nhưng triều đình lập tức điều động hơn mười vạn binh mã đi tiêu diệt, không chấp nhận cho bọn chúng lôi kéo lưu dân dân chúng như quả cầu tuyết lăn lộn va chạm khắp nơi. Nếu tên Từ Hồng Nho sau khi bại vong, Vương Hiếu Hiền phái người đi tới Sơn Đông thu dọn cục diện, như vậy bên ngoài vùng đất phủ Duyện Châu, không chừng y thật sự là đứng vững bước chân. Nếu Vương Hiếu Hiền và Từ Hồng Nho một sáng một tối, trong ngoài ứng hợp với nhau, vậy lần đại loạn này chỉ sợ cũng sẽ gặp rất nhiều phiền phức. Đáng tiếc quá, Vương Hiếu Hiền này chính là bị giàu có nuôi dưỡng thành phế nhân ngu ngốc, ngay cả con heo cũng không bằng. Triệu Tiến làm vài cái giả dụ, cảm khái vài câu.