Mặc dù mỏi mệt, nhưng Triệu Tiến cũng không nghỉ ngơi lâu, một canh giờ ngắn ngủi, sau đó toàn thể nhằm hướng đông, lần nữa trở lại vùng đất giữa Nghi Thủy và Mông Thủy. Ở trên đoạn đường này, người nghỉ ngơi và người không nghỉ ngơi luân phiên cưỡi ngựa. Đêm qua những con ngựa phi nước đại không ngừng là không chở gì. Người còn lại đi bộ, thật sự là không theo kịp xe ngựa, nhưng không ngừng tiến lên. Triệu Tiến không nghỉ ngơi, hắn mặc giáp ngựa đi ở giữa đội ngũ.
Cứ đi như vậy đến khi bầu trời tối đen, khi cách thôn làng mục tiêu thứ nhất còn có năm dặm đường, đội ngũ cũng coi như được nghỉ ngơi, dừng lại trong rừng rậm loạn thạch cách đó năm dặm, để bí mật, đội ngũ không nhóm lửa, chỉ cầm lấy bánh và thịt khô, cải ướp muối cho qua bữa, ngày hôm sau trời còn chưa sáng, tất cả đội ngũ đã thức dậy lên đường.
Khi một đội Triệu Tiến xuất hiện bên ngoài thôn trang, toàn bộ thôn trang đều không biết làm thế nào, thật sự ra cổng trang đã bị mở ra, khi bọn Triệu Tiến xông vào những người của thôn mới phác giác được, ổ trộm cướp nhỏ hơn một trăm người nhập vào bên này thận chí chưa kịp chống cự đã bị tước toàn bộ vũ khí. Xử trí cũng rất đơn giản, sau khi dò hỏi chém đầu một đám hơn trăm người bên ngoài thôn trang này, sau đó mười mấy người làm chủ trong thôn trang cũng theo như vậy mà làm.
Nhìn thấy toàn trường máu chảy thành sông, đầu lăn đầy đất, lại nhìn thấy đội thiết kỵ của Triệu Tiến như lang như hổ, các thôn dân không dám có bất cứ ý nghĩ phản kháng nào, chỉ âm thầm cảm thấy may mắn khi đối phương không giết sạch toàn bộ người bên trong trôn trang, đối với cảnh cáo của Triệu Tự Doanh mỗi người đều tôn sùng là thiết luật, một đội Triệu Tiến này muốn đi đến thôn trang thứ hai cách bên này ba mươi dặm, nhưng không có người nào dám đi mật báo.
Đối với mục tiêu thứ hai thì không làm được bí mật như vậy, ngay khi thấy Triệu Tự Doanh xuất hiện, mười mấy tên mã tặc trong thôn liền trốn ra ngoài, hướng về phía bắc mà chạy trốn, kỵ binh Triệu Tự Doanh lập tức đuổi theo. Để truy sát, gia đinh hỏa khí đều nhường lại ngựa. Ngựa của Triệu Tự Doanh cường tráng, hơn nữa một người hai ngựa, chỉ cần không có khó khăn gì thì giữa trưa là đuổi theo kịp rồi.
Mặc dù người trong trang cứ luôn miệng nói là mình bị ép buộc, nhưng Triệu Tự Doanh vẫn là sửa soạn tấn công. Đương nhiên thôn trang này từ đầu đến cuối đều bày sẵn trận địa sẵn sàng đón quân địch, vốn dĩ không có ý nghĩ mở cửa. Nhưng hết thảy chống cự đều sau một quả hỏa pháo đầu tiên là kết thúc rồi, thậm chí còn không đợi gia đinh Triệu Tự Doanh cứng rắn xông lên, trong trang đã có nội chiến. Không quá bao lâu, cầu treo cổng trang buông xuống, có người xách theo đầu người quỳ xuống bên đường, mời Triệu Tự Doanh tiến vào.
Ở chỗ này, Triệu Tiến không đại khai sát giới, chỉ thuận theo ý dân trừng phạt mấy kẻ ác đồ cấu kết trộm cướp, sau đó rời đi hướng đến mục tiêu thứ ba, chiếu theo bẩm báo của đội trinh kỵ thì nơi thứ ba thu nhận đạo tặc không nhiều lắm, cũng chỉ chừng năm mươi mấy người, nhưng tầm cỡ thôn trang là bốn trăm gia đình, nhiều người ít người gì đối với bọn gia đinh Triệu Tiến dẫn đầu mà nói thì không có ý nghĩa gì, chống cự càng lợi hại, giết sẽ càng nhiều.
Cát Hương có nỗi lo lắng của mình.- Đại ca, chỉ sợ bọn đạo tặc chạy thoát qua bên kia, đến lúc đó toàn bộ đạo tặc trong trang đều chạy cả.
Tuy nhiên sau khi đến thôn trang kia, Cát Hương mới phát hiện lo lắng của mình là dư thừa, bọn giặc một kẻ cũng không chạy, chỉ có điều ba tên cầm đầu cả người đều bị thương, những người còn lại đều bị thịt rồi, bị những tráng đinh thôn trang kia giữ chặt. Chờ sau khi bọn người Triệu Tiến đến, trên dưới thôn trang đều lập tức mở cổng ra ngoài nghênh đón, cũng kính sợ hãi đến cực điểm.
Ba tên cầm đầu kia sau khi bị tra khảo thì chém đầu, trong trang những người có vai vế dính dáng tới những việc đó cũng được hỏi qua, sau đó Triệu Tiến phái gia đinh cưỡi khinh kỵ đi tiếp ứng truy kích. Một đội này của hắn ở trong trang nghỉ ngơi chờ đợi, nhìn uy thế như rồng của đội nhân mã này, thấy lưỡi đao sắc bén áo giáp, thậm chí còn có hỏa pháo, trên dưới thôn trang đều nơm nớp lo sợ, không dám có mảy may chậm trễ, cũng không có lòng dạ riêng gì.
Sau một canh giờ, xe ngựa đằng sau tới được nơi này, nhìn thấy trên xe chất đầy đồ vật, thái độ của thôn trang này cung kính rất nhiều. Chờ sau khi kỵ binh moang thủ cấp quay về, tâm tình của già trẻ thôn trang đều biến thành sợ hãi và giật mình. Nhà giàu chủ quản trong trang chạy đến dập đầu trước mặt Triệu Tiến, khóc lóc thừa nhận mình đã phái người đi Cử Châu và Nghi Thủy cầu viện, xin Triệu Tiến khai ân. Nhìn thấy thực lực binh mã Từ Châu như vậy, lão ta không cách nào không sợ hãi, quan quân vốn dĩ không phải là đối thủ.
- Quan quân đã từng tới đây, từ xa ló đầu ra đã rời đi rồi. Triệu Tiến cườn trấn an nhà giàu này khỏi hoảng sợ. Cường hào một phương này chỉ muốn tự giữ lấy mình vốn dĩ không suy xét cái gì là quy củ vương pháp, đại nghĩa các loại lại càng không cần nói đến, ai ngăn chặn được bọn chúng, ai cho bọn chúng chỗ tốt, vậy thì sẽ dập dầu nghe theo, thôn trang này mặc dù kể lể rõ bản thân, nói không có tham dự vào chuyện với điền trang Từ Châu kia, những thật sự ra sạch sẽ hay không sạch sẽ rất khó nói.
Chẳng qua Triệu Tiến đã không so đo với bọn chúng, mặc kệ lúc trước như thế nào, lần này thôn trang biểu hiện tốt, bỏ qua cho bọn họ, so với những thôn trại điền trang bị huyết tẩy trước đó, chỗ bên này chỉ cần biết về sau nên làm thế nào.
Nhưng từ huyện Mông Âm rời đi từng lần tấn công liên tiếp và đánh bất ngờ, không để cho kẻ địch trốn thoát, kinh hãi của máu tươi và chết chóc cũng đủ làm thảo mãn, nhưng tra khảo và dò hỏi lại không khác gì lúc trước, gần như gốc gác đều truy tới chỗ Thư gia trang. Mọi người vốn là có oán khí đối với người Từ Châu bên ngoài tới, vốn dĩ người Thư gia uy danh không thấp ra mặt xây chuỗi, rất nhiều người lập tức hưởng ứng theo. Mà bọn mã tặc cướp đường bên kia, gốc rễ cũng có can hệ tới Thư gia kia, hoặc là có thân hào bị Thư gia trang sau lưng ra lệnh xúi giục, hoặc là bởi vì Thư gia trang tiến cử người lên, cũng có bởi vì Thư gia trang cho nhiều chỗ tốt.
Ngày hôm sau trên đường trở về, Triệu Tiến nán lại ở thôn trang kia khá lâu. Sau khi mua xong một số đồ vật liền lập tức dẫn đại đội trở về, ở nửa đường cùng Cát Hương thảo luận thu hoạch sinh trong lần quét sạch tặc phỉ phiến loạn lần này.- Thư gia là mấu chốt, nhưng Thư gia bên kia cũng không biết quá nhiều. Dưới tra khảo như vậy, tất cả việc ngấm ngầm xấu xa việc nhỏ đều nói hết. Đại sự có lẽ đổi mạng được bậc này không có đạo lý không nói. Xem ra phải đi kinh thành bên kia hỏi một chút.
Có lẽ giữa u minh có cái gì, có lẽ là cơ duyên xảo hợp, một đội Triều Tiến đánh bât ngờ, trước tiên đánh phá Thư gia trang, lúc Cát Hương dẫn người bắt đầu tra khảo, quả thật là mặc kệ ngươi mình đồng da sắt đều sẽ khiến cho người nói chuyện, tuy nhiên tin tức lấy được cũng không nhiều, với dò hỏi có được sau đó cũng không có khác biệt lớn.