Theo yểm hộ của gia đinh hỏa khí, hơn mười người cưỡi ngựa từng bước đi tới chiến hào bên cạnh tường trại. Xây dựng tu sửa của Lã gia trang vẫn là có dáng vẻ, chiến hào bên ngoài tường đất đào vừa sâu lại vừa rộng. Ở phía dưới cắm thương trúc gỗ vót nhọn, phóng ngựa nhảy không qua. Dưới rãnh leo lên mà nói, rất dễ bị người trên tường trại tấn công, mặc dù hiện tại bọn họ không dám ló ra, nhưng trên tường dùng đá lăn xuống cũng đập chết được người.
Gia đinh cưỡi ngựa không để ý tới chiến hào kia, mọi người nhất loạt xoay người xuống ngựa, lấy từ trên ngựa xuống dây thừng mang theo thiết chão, móc sắt, ở bên trên chiến hào vứt thẳng phi trảo này qua, vừa vặn móc trên cạnh cổng cầu treo kia, khẽ động dây thừng tăng thêm cố định, sau đó cầm dây buộc một bên yên ngựa, quay lại thét ngựa chạy đi.
Hơn mười sợi dây thừng, hơn mười thớt ngựa, cùng lúc phát lực, dây thừng tức thì kéo thẳng, đây là sức mạnh cực lớn bậc nào, sau một khắc phần liền kề của cổng trang cầu treo kia cùng tường đất bị kéo đứt, thân cột to cỡ miệng chén cột với cầu treo mà thành rơi thẳng trên chiến hào.
Cổng trang vừa mở ra, ở phía sau còn có trang đinh Lã gia trang hộ vệ, thận chí còn chưa kịp hiểu ra sao, trợn mắt há mồm nhìn một đội Triệu Tự Doanh ở bên ngoài kia, lập tức bị hỏa khí khai hỏa đánh ngã. Hỏa khí bắn xong không dừng lại, hơn trăm cây súng hỏa mai cứ luân phiên quay vòng bắn về phía cổng trang, sau đó một đội hình đứng yên bắn một lượt, nổ súng không ngừng quét sạch triệt để vùng lân cận cổng trang, ai cũng không dám nhích tới gần để tìm cái chết, hoặc là chặn lại cổng trang.
Một đội gia đinh Triệu Tiến dẫn đầu không hề lên ngựa xông vào, mà là chiếu theo sắp xếp của mình sắp thành hàng trận, trường mâu, trường kích và trường đao liên thủ, từng đội đi vào Lã gia trang này, mà gia đinh hỏa khí trước đó vốn là bao vây và giám thị tường trại, cuối cùng cũng đi theo đại đội xông vào.
Hết thảy mang tới năm liên, chỉ có điều mũi tiến công chính có ba liên, Triệu Tiến và Cát Hương đứng trước nhất trong đội ngũ. Bọn họ người mặc áo giáp, tay cầm binh khí, bên cạnh bọn họ có hai mươi mấy cung thủ tới lui, bọn cung thủ không ngừng giương cung bắn tên, bắn chết kẻ địch trong bối rối hổn loạn, còn lại bọn Triệu Tiến thì hướng bên trong Lã gia trang không ngừng tiến lên.
Chỉ vỏn vẹn là một cái thôn trang không có gì gọi là chống đỡ nổi, ngay sau khi cổng trang bị mở ra, bên trong Lã gia trang đã hoàn toàn rối loạn. Ngay lúc gia đinh tiến vào, vẫn không hề có người ló mặt ra muốn công kích. Có người từ chỗ ẩn núp đứng dậy giương cung, lập tức trên mình có ba mũi tên rồi. Có người vung múa phác đao muốn xông lên bị một mũi tên bắn trúng hốc mắt. Bọn cung thủ đều muốn trước mặt Triệu Tiến biểu hiện thật tốt, lại làm cho Cát Hương rất không hài lòng, ở đó lẩm bẩm nói.- Vẫn còn muốn đánh với chúng ta sao?
Nhưng lúc này Lã gia trang khác ngày bình thường, ngày thường kéo ra được hai trăm tráng đinh, bây giờ bọn trộm cướp ngoài trang kia quay về, biết ra trận chém giết đã vượt hơn năm trăm rồi. Sau khi trên tường tổn thất thê thảm, vẫn là tề tựu ra được sức mạnh. Đến lúc này, người Lã gia trang vẫn không có cảm giác mình sẽ thua, người của đối phương ít hơn so với mình, đây vẫn còn đánh được!
Sau khi đi mấy bước vào bên trong, liền nhìn thấy phía trước có mấy trăm người dũng mãnh reo hò xông ra, dẫn đầu chính là mấy hán tử khỏe mạnh trong tay cầm phác đao trường mâu, ở đó hô to rằng.- Mau báo ra danh hiệu, chúng ta xưa nay không oán không thù, có phải có hiểu lầm gì hay không?
- Người từ Châu tới báo thù! Triệu Tiến hét lớn một tiếng, trường mâu trong tay chỉ về phía trước, tất cả mọi người đều gào thét ứng hòa, giẫm đạp đi về phía trước. Triệu Tiến hô to một tiếng làm cho đội ngũ đối diện trở nên xôn xao, bọn họ đương nhiên hiểu được nhân quả câu nói này, nhưng không ai nghĩ đến lại tới nhanh như vậy?
Triệu Tiến hô lên một tiếng khí thế mười phần, nhưng cũng không lập tức xông lên, ngược lại bọn cung thủ lại bước nhanh về phía trước, tiến đến trong tầm bắn liền giương cung lắp tên bắn mũi tên ra, sau đó bước nhanh tản ra trở lại cuối đội ngũ. Lúc này hàng đội gia đinh Triệu Tự Doanh mới xông về phía trước.
Vòng mưa tên thứ nhất hắt vẫy, đã làm tổn thương mười mấy người, chính vào lúc đang bối rối hỗn loạn, bọn Triệu Tiến lại xông lên rồi. Nhìn thấy từng dãy trường mâu, trường kích phía trước, muốn chống đở phản kích cũng không có khe hở, trong lúc vội vã không phải xoay người thì là trốn sang hai bên. Nhưng đồng bọn còn không kịp hiểu chuyện gì, cứ như vậy bị trường mâu đâm thẳng vào ngực, bụng, thậm chí bởi vì đội ngũ quá đông đặc, người phía sau nhìn thấy mũi thương lòi ra sau lưng của đồng bọn phía trước, sau đó đâm vào thân thể của mình, trốn cũng không kịp.
Trang đinh tặc phỉ không đánh trận cứng rắn được, chống cự của Lã gia trang này sau một đòn này liền sụp đổ mất, đằng sau xoay người bỏ chạy, phía trước không ít người không có cách nào né tránh, dứt khoát quỳ xuống xin tha, nhưng đáp lại bọn họ chính là đao búa chặt xuống, máu bắn tung tóe.
Kẻ địch chạy trốn bốn phía, nhưng Triệu Tiến dẫn đầu đội gia đinh lại không cho phân tán truy sát, năm mươi gia đinh làm một đội, từ các hướng chặn người bên trong Lã gia trang trốn ra. Rất nhiều người bên trong Lã gia trang hướng về phía tường đất mà chạy, thường thường tung mình lên đầu tường lại phải trở lui. Bọn họ cũng giống như vậy không qua được chiến hào này, có người chạy trốn bất chấp tất cả, từ trên tường đất nhảy ra ngoài chạy trốn giữ mạng, nhưng nhảy không xa lắm, rơi thẳng vào bên trong chiến hào, rơi vào thương trúc cọc gỗ vót nhọn, mấy lỗ thủng máu xuất ra, khẳng định là sống không nổi nữa. Về phần cổng sau kia càng không cần phải nói, cầu treo bên kia bỏ xuống, liên đội canh phòng ở phía sau chặn giết người quay lại.
Đến nước này, chống cự đã không thấy rồi, người Lã gia trang không phải là quỳ bên đường cầu xin tha, chính là trốn trong nhà trong phòng trong nhà không đi ra, kế tiếp muốn lục soát mọi chỗ, Triệu Tiến không có xông vào cùng đại đội, chỉ đứng ở bên ngoài nhìn mọi người đi làm.
chính trong lúc này đột nhiên có người từ trong nhà bên cạnh trèo tường ra ngoài, nhìn người này ăn vận như võ phi, trong tay cầm một cây trường côn bọc sắt, thân thủ khỏe mạnh, bộ dạng cường tráng, y vừa đáp xuống đất liền hô to.- Dám cùng ta một đối một…
Nói còn chưa dứt lời, y vừa đáp xuống, hai mươi gia đinh hỏa khí hộ vệ bên cạnh Triệu Tiến liền lập tức cử động, hai mươi cây súng hỏa mai có hơn mười cây nhắm người này nổ súng. Tuy rằng hỏa khí này không chính xác, nhưng khoảng cách này là đủ rồi, trong nháy mắt trên mình người nọ có hơn mười mấy chỗ máu bắn tung tóe, cả người bị bắn hai chân rời khỏi mặt đất, ngã ngửa thật mạnh ra sau té chổng vó, chết không kịp ngáp, khi ngã xuống đất, cổ, hốc mắt, trên ngực còn trúng mấy mũi tên.
Triệu Tiến mĩm cười một cái, đối với lời mãng phu ngốc nghếch nghe quá nhiều bình thoại diễn nghĩa bậc này, hắn thật sự lười để ý tới. Triệu Tiến quét mắt xung quanh chốc lát, mở miệng nói.- Liên thứ tư lên ngựa, tất cả người còn lại trong trang ai chạy trốn nhất loạt giết chết không cần hỏi. Tiến vào trong trạch viên không cần đi lục soát, đốt luôn là được rồi. Nói cho bọn chúng biết nếu muốn sống thì đầu hàng, vứt bỏ binh khí ra đây quỳ!