- Phủ Thanh Châu và Tế Ninh Châu đều là phép che mắt, náo nhiệt của đại hội tỷ võ này cũng là phép che mắt. Mượn nhiễu loạn và náo nhiệt an bài bố trí xong các lộ nhân mã. Chúng ta đích xác quá rộng lượng khoan hồng với những nhà giàu có đó rồi, cũng là do bọn chúng lòng tham quá mức, vừa khêu lên liền sẽ động.
- Ván cờ này làm không tệ, nhưng người chủ trì việc này trước trước sau sau đều rất có mưu chước, thủy chung ẩn núp rất sâu. Nhưng nếu như là người làm đại sự, như thế nào lại không biết những thứ này đều là thủ đoạn nhỏ. Đại quân đọ sức, tranh thành đoạt đất, không được gửi gắm hi vọng thắng bại vào võ phu ám sát gì, lập mưu đặt bẫy gì. Cho nên huynh cảm thấy, sân tỷ võ cửa sông Thanh Giang này là một khâu trong đó, hơn nữa một khâu nay cũng là phép che mắt.
- Nếu như giết được huynh, ván cờ này hiển nhiên không kém. Nhưng nếu như giết không được, nếu không chết không bị thương, cũng nhất định sẽ lưu lại nơi cửa sông Thanh Giang bắt bớ hoặc là trấn an. Nơi này dừng lại, hai ngàn kỵ binh quan quân đó sẽ rất nhanh sát tới gần khiến cho ta không rời dược cửa sông Thanh Giang này. Không, không, mặc kệ như thế nào cũng phải khiến cho ta không quay về được nơi Bi Châu và Từ Châu.
- Hai ngày kỵ binh này giằng co ở cửa sông Thanh Giang ngăn ta lại, sau đó tiêu doanh Tuần phủ, binh mã Lang Sơn, binh mã Phượng Dương thậm chí còn phải cộng thêm quan quân bên phía Nam Kinh, hợp sức vây chặt cửa sông Thanh Giang, chia cắt nơi này với Từ Châu, Bi Châu. Đây mưới là dụng ý của bọn chúng.
- Đại ca nói không sai, cách này đích xác độc ác, chúng là muốn khiến cho Triệu Tự Doanh chúng ta như bầy rắn mất đầu, trước sau không cứu được nhau.
- Hai người các đệ ngẫm lại bố trí của quan quân, binh mã Sơn Đông là đối mặt với lữ thứ nhất, mà quan quân Đại Danh thì lại là bên cạnh và phía sau lữ thứ nhất. Sau đó quan quân Đại Danh và binh mã Hà Nam lại áp bức chính diện Từ Châu. Binh mã nơi Phượng Dương thì một mặt uy hiếp hai cánh cửa sông Thanh Giang, một mặt tấn công phía nam của Từ Châu. Bố cục của quan quan chính là khiến mấy chỗ then chốt của chúng ta tự mình chiến đấu, không có cách nào tụ lại một chỗ.
- Tiến gia, Dũng gia, thuộc hạ cảm thấy quan quân rất tự đại, làm như vậy chính là tự mình tìm đường chết.
- Lão Lê ngươi nói không sai, nhưng quan quân không biết mỗi một lữ, mỗi một đoàn của chúng ta đều là biết chiến đấu. Bọn họ chỉ cho rằng lữ đoàn ở Từ Châu hoặc là Tế Ninh biết đánh trận. Hiện giờ bốn phương tám hướng đường đường chính chính ép tới, chính là muốn ăn sạch lữ yếu của Triệu Tự Doanh, giằng co với quân mạnh của chúng ta. Tới cuối cùng tụ tập lại sức mạnh vượt trội quyết chiến cùng chúng ta. Chúng ta có tự tin, nhưng chúng ta cũng không được tự đại. Dù sao đây là binh mã gấp bội so với chúng ta, hơn nữa quan quân ép sang, Từ Châu Bi Châu còn tốt, bá tánh thân sĩ mấy nơi khác chỉ e là còn không biết chuyện nơi cửa sông Thanh Giang, đây cũng là phiền phức của chúng ta.
Một đêm nay nói chuyện cho tới tận khuya, cuối cùng vạch ra sơ qua chân tướng ngọn nguồn. Mưu kế lần này của triều đình rất hoàn bị, vốn Triệu Tự Doanh vẫn luôn là dùng ký kết không có thực chiếm cứ nơi chốn thực sự, nhưng lần này triều đình cũng giống như vậy dùng ký kết không có thực bố trí binh mã quanh thân Triệu Tự Doanh, nhìn chính xác Triệu Tự Doanh sẽ không tự ý khai chiến, mong muốn hòa bình để làm ăn, cho nên bày ra từng mắc lưới.
Đại quân xuất động cần sửa soạn, doanh trại mấy ngàn người muốn làm tới thần không biết quỷ không hay vốn dĩ không cách nào, nhưng chỉ cần bỏ đội quân ở nơi vừa đủ gần liền làm được đột ngột, sau đó ở chỗ mấu chốt nhất dụng tới kỵ binh tấn công bất ngờ, đây liền không để mắt tới khoảng cách. Lần này quả thật chính là không kém, đại quân triều đình vừa động, các nơi của Triệu Tự Doanh liền biết được tin tức, nhưng trong vòng hai tới ba ngày biết được tin tức, quan quân đã tiến vào, lập tức gặp mặt tiếp chiến rồi.
Triệu Tiến phán đoán nói.- Bọn chúng cho rằng chúng ta không kịp sửa soạn, điều này ngược lại không nói được sai lầm, chỉ có điều bọn chúng xem chúng ta thành giống như quan quân rồi.
- Loạn cục khắp chốn nửa cuối năm nay đều là từ chỗ rất nhỏ, từ chỗ chúng ta cảm thấy vô ý phát ra. Cũng may các nơi đều đối đãi nghiêm khắc, đây mới không có lan tràn ra. Nếu như vừa bắt đầu liền sơ sót rồi, chỉ sợ hiện giờ chính là đại phiền phức, tuy nhiên lần này chúng ta cũng có rất nhiều giáo huấn. Nói chẳng hạn như Triệu Tự Doanh chúng ta dùng hòa bình làm ăn tê dại người khác, nhưng bản thân chúng ta cũng bị điều này làm tê dại rồi, quên mất đại thế của thiên hạ này. Năm nay ngoại trừ lũ lụt, trong thiên hạ phải nói là mưa thuận gió hòa, quân lương còn vơ vét được ngân lượng. Mông Cổ phương bắc, Kiến Châu phương đông đều không có cử động lớn, bên phía tây nam quan quân mấy lần đại thắng. Điều này nói rõ cái gì, triều đình có dư sức lục, như vậy bọn chúng phải đi đối phó ai? Triệu Tiến nói tới cổ họng có chút phát khô nhưng Lưu Dũng và Lê Đại Tân trong phòng đều nghe tới nhập thần.
- Giặc Thát ở biên cương là bệnh tật ghẻ lở. Chúng ta ở nội địa, cách hai kinh đô nam bắc không xa, còn nắm giữ Từ Châu đường xá then chốt, đây mới là họa lớn trong lòng. Bình thường chúng hư tình giả ý, một khi rảnh tay, ngay lập tức liền phải liều mạng sống chết với chúng ta. Huynh nói tê dại sơ ý, không chỉ là mọi người, huynh cũng là như thế. Hai người các ngươi ngẫm xem, có phải chúng ta xem bản thân thành quan phủ, xem thành một phần của thiên hạ này rồi không?
Câu hỏi này Triệu Tiến vừa đề ra, Lưu Dũng và Lê Đại Tân liếc nhìn nhau, nhưng đều là chậm rãi gật đầu, trên mặt Triệu Tiến nổi lên nét cười khổ, tiếp tục nói.- Chúng ta làm quá có quy củ rồi, so với quan phủ còn coi trọng lề lối nguyên tắc, khiến chúng ta tự cho rằng mình là quan phủ, quên mất chúng ta và quan phủ không phải một chuyện, chúng ta và người trong thiên hạ này cũng không hợp nhau.
Ánh mắt của Lê Đại Tân và Lưu Dũng trở nên cực kỳ nghiêm túc, Triệu Tiến lắc đầu tiếp tục nói.- Đây ngược lại là lỗi của ta, ta không nên muốn đợi. Ta cảm thấy chúng ta trầm lặng chờ đợi mấy năm, đợi quả trên cây chín rồi lại thuận thời thế đi hái. Nhưng lại không ngờ rằng chúng ta hiện giờ chiếm cứ địa bàn gần một tỉnh này còn ngăn chặn then chốt của Vận Hà, người khác sao dung được chúng ta chờ đợi.
Vào lúc này, Lưu Dũng tuy rằng trẻ tuổi hơn Lê Đại Tân, lại càng biết cách bình tĩnh, trên mặt Lê Đại Tân ngược lại có thần sắc kích động lộ rõ, không kìm nổi mở miệng hỏi.- Tiến gia, lần này muốn đánh tới cùng sao? Vậy rất nhiều sự tình liền phải trù bị trước.
So với Lưu Dũng, Lê Đại Tân đối với triển vọng đánh tới thu được thắng lợi sau cùng càng thêm khao khát, tới một nước này, liền có được vinh hoa phú quý và quyền thế gấp ngàn lần, gấp trăm lần so với hiện giờ, hơn nữa Lê Đại Tân đã bốn mươi tuổi, không phải chờ đợi lâu thêm được nữa.