- Cái gì? Chết? Nghe nói như thế, lão Trương giật mình một cái, ở Sơn Đông dám đụng đến người của Khổng phủ Diễn Thánh Công, người nào dám to gan như vậy? Đây là muốn tạo phản hay sao?
Khổng Cửu nhìn thấy cử chỉ của lão Trương, thu lại nụ cười trên mặt, nhìn mặt sông thở dài, lắc đầu nói.- Trong phủ chúng ta từ trên xuống dưới đều là nghĩ như vậy, danh tiếng Diễn Thánh Công một khi lộ ra, mặc kệ cái gì đông nam tây bắc, Trực Lệ Sơn Đông Hà Nam đều phải nể tình chịu thua. Lại không nghĩ rằng thế thời này đã sớm thay đổi rồi. Các ngươi mỗi ngày tụ lại một đống nói chuyện tào lao, cũng không có bàn tán về đại loạn lần này sao?
- Tiểu nhân cũng không đi tụ tập cùng bọn họ, hơn nữa, bọn họ luôn nói các tin tức gì đâu. Cái gì giáo chủ tà giáo biết hô mưa gọi gió, nhưng Từ Châu bên kia lại có ma vương, hai người ở Trâu huyện đấu pháp. Lão Trương càng nói càng nhiều.
Khổng Cửu nghe được cười khổ, khoát tay cắt lời đối phương, mở miệng nói.- Các ngươi thật là không có bàn luận cái gì sao, ta hỏi ngươi, ngươi còn nhớ rõ Khổng Gia Trang chỗ giáp ranh ba tỉnh không?
- Tiểu nhân nhớ rõ, cái tên trang chủ giả mạo danh nghĩa của Khổng phủ chúng ta, hai vị lão gia tam phòng không phải bởi vì chuyện này bị ăn gia pháp sao? Nói là thôn trang kia bị quan phủ Từ Châu tiêu diệt rồi sao? Lão Trương mở miệng nói.
- Khổng Lão Hổ Kia là bị một hào bá Từ Châu tiêu diệt đấy, lần đại loạn Sơn Đông này cũng là bị hào bá Từ Châu kia dẹp yên. Còn có nghe đồn, nói là Lỗ Vương diệt môn cũng có dính dáng với hào bá này đó. Khổng Cửu cười nói, nhưng trong mắt không có mỉm cười.
Nghe thấy mấy lời nói này, lão Trương kia mở to hai mắt nhìn, miệng cũng mở ra, đợi Khổng Cửu nói xong đã lâu, mới lắc mạnh cái đầu, hạ giọng nói.- Chương thiếu gia, không phải nói nhiễu loạn này là Tham tướng Từ Châu lập đại công sao, hai vị Tổng binh Sơn Đông dẹp yên đấy sao? Nếu theo Chương thiếu gia ngài nói như vậy, đây chẳng phải là muốn tạo phản rồi sao? Thế nhưng cũng không nhìn thấy có cái gì đó không đúng.
- Ta cũng cho là hắn muốn tạo phản, tuy nhiên bây giờ còn chưa có động tĩnh gì cả. Nhưng hào bá này, như ngươi nói chính là tên ma vương kia, làm sao có khả năng uổng công đến Sơn Đông một lần, ruộng đất trong phủ chúng ta muốn thu mua, tám chín phần đều là hào bá này đã chiếm cứ rồi. Hạng người mạnh mẽ như vậy, ngươi cảm thấy sẽ bận tâm đến Thánh Nhân gì sao, để mắt đến người trong phủ chúng ta sao. Hôm nay nếu ta không tự mình động thủ lui một bước, đám người kia đã muốn ra tay giết người đấy. Khổng Cửu thu lại nụ cười nói.
Ngẫm lại một màn vừa rồi kia, và nghĩ đến lời nói của Khổng Cửu, lão Trương nghĩ mà sợ rùng mình một cái, trố mắt một hồi lâu mới thấp giọng hỏi.- Chương thiếu gia, nếu là như vậy, hào bá này có phải muốn tạo phản không? Triều đình cần phải phái binh đi tiêu diệt không? Thời thế thái bình này, lại phải loạn lên sao.
- Cũng không phải là không có phái binh đi tiêu diệt qua, thời thế thái bình? Nơi nào thái bình? Đông bắc Liêu Trấn có Nữ Chân Kiến Châu như sói như hổ, tây nam thổ ty an cư Xuyên Kiềm giằng co chém giết, phương bắc Hà Sáo Mông Cổ quấy rầy không ngớt, Sơn Đông chúng ta cũng mới vừa trải qua loạn lạc, cái này gọi là thái bình gì. Chỉ có ở Khúc Phụ bên kia nhìn giống thái bình thôi. Khổng Cửu nhìn mặt sông, không ngừng cảm thán.
Lão Trương không biết nghĩ đến cái gì, vẻ mặt hơi chút buông lỏng một tí, cười hắc hắc nói.
- Cửu gia cũng không cần phải nghĩ nhiều như vậy, Khúc Phụ của chúng ta đó là phúc địa. Khổng gia chúng ta đó là dòng dõi truyền mấy ngàn năm, mặc kệ ai tạo phản, ai làm chủ giang sơn, đều phải cấp cho trong phủ vinh hoa phú quý. Ai tới đều như nhau, cho dù là Thát tử cũng phải làm như vậy.
Khổng phủ Diễn Thánh Công chính xác có đủ khí phách đi nói lên lời này. Vương triều thay đổi hưng thịnh và diệt vong, nhưng Khổng gia vinh hoa phú quý lại từ từ cao sùng hơn, quả thật không cần phải lo lắng cái gì, nghe nói như thế Khổng Cửu nhìn mặt sông im lặng một lát, âm thanh buồn bực nói.- Ta vẫn mong muốn ngươi kêu ta Chương thiếu gia, ngươi nói lời này cũng là đúng đấy. Tuy nhiên, ta có cảm giác, cảm thấy lo lắng, có đôi khi ban đêm bị ác mộng làm bừng tỉnh.
Lão Trương ở phía sau bĩu môi, cũng không ra tiếng, Khổng Cửu giống như sau lưng có cặp mắt vậy, nhìn thấy nét mặt của lão Trương, tự giễu cười cười nói.- Ta nếu là từ nhỏ không ra khỏi phủ, vẫn luôn lớn lên tại Khúc Phụ, không nói đến con trưởng con út, đích tôn, thứ tử, cũng sẽ nghĩ đến thiên hạ này cho là phú quý thái bình, Khổng phủ chúng ta trường tồn không suy. Nhưng khi đi ra rồi thì thấy sợ hãi.
Đúng lúc này, trên Vận Hà đã có một đội tàu thuyền đi qua, là một đội thuyền tầm cỡ lớn trên Vận Hà, khoảng chừng hơn mười chiếc, trên mỗi chiếc thuyền đều có thể nhìn thấy hán tử tinh tráng hộ vệ. Trên chiếc thuyền thứ ba trước mặt, nhìn thấy được mấy thiếu nữ trẻ tuổi đứng ở đầu thuyền ngắm nhìn phong cảnh xung quanh, thỉnh thoảng phát ra tiếng cười đùa giỡn, dẫn tới thủy thủ người chèo thuyền trên các thuyền khác không kìm nổi nhìn sang, tuy nhiên mọi người cũng không dám có cử động trêu đùa làm càn gì, bởi vì mọi người đều biết rằng đội tàu như vậy nhất định là của người thượng đẳng phú quý đấy, đắc tội không nổi.
Chiếc thuyền thứ ba kia rõ ràng được sửa đổi thành chuyên dành dành cho khách nhân ở, trên boong thuyền phía sau mấy cô gái trẻ tuổi, nhìn thấy có bày mấy cái bàn trà, có người ngồi ở chỗ kia nhàn nhã uống trà. Không cần nói gì khác, nhìn kiểu cách những người trên thuyền này, nhìn khí thế của đội thuyền này, đã cảm thấy phú quý kinh người. Đứng ở bờ sông ánh mắt Khổng Cửu đã lưu ý đến, mặt sông tuy rằng khá rộng, nhưng đứng ở bờ sông cũng thấy rõ cách ăn mặc của người trên thuyền.
- So không được với thượng đẳng nhất trong phủ chúng ta, nhưng cũng thuộc dạng bậc hai đấy.
Khổng Cửu đánh giá một câu, điều này làm cho lão Trương cũng bắt đầu nhìn theo. Không nói Diễn Thánh Công phủ kế thừa từ trước, một triều Đại Minh, từ khai nước đến hiện tại, hơn hai trăm năm phú quý, tất nhiên nuôi dưỡng ra khoan thai và hưởng dụng đệ nhất đẳng trên đời này, trong phủ Diễn Thánh Công thượng đẳng nhất đấy, tuyệt cũng sẽ không xếp sau phiên vương, bậc thứ hai này cũng là tầng lớp phú quý cao nhất rồi. Khổng Cửu từng nếm trải qua từng gặp qua, mới có đánh giá như vậy.
- Nhìn giàu sang thái bình này, ngươi làm sao biết được Sơn Đông chúng ta đã chết mấy chục vạn người rồi? Khổng Cửu xoay người lại, khóe miệng lại treo một tia cười lạnh, lão Trương theo đó gật đầu. Thật sự ra từ Khúc Phụ lên đường đi đến bên Lỗ Nam, Khúc Phụ đến Tư Dương trên một đoạn đường này có chút thê thảm, ven đường thi thể chỗ nào cũng có, không ít đã bị dã thú gặm đến không trọn vẹn rồi. Còn ở dưới tiết trời nóng bức như vậy bốc ra mùi hôi thối, kinh khủng ghê tởm, lúc ấy đoàn người còn tưởng rằng trên đường kế tiếp càng thêm khó khăn, không ngờ sau khi tới Tư Dương, trên đường lại sạch sẽ rất nhiều, không phải là không có thi thể, mà là bắt đầu có người thu dọn đem đi thiêu đốt, thậm chí trị an trên đường cũng rất tốt, không có như mọi người trước đó suy nghĩ sẽ có đạo tặc hoành hành.
Mọi người lên đường từ Khổng phủ, ở trong thành Tế Ninh nghỉ tạm qua mấy ngày, tuy nói thành Tế Ninh từng bị công phá, nhưng sau khôi phục lại ngắn ngủi, vẫn là cảnh tượng giàu có, về phần trên Vận Hà, thuyền tới thuyền lui, giống như không có chịu qua chuyện gì cả, nhìn thấy lão Trương gật đầu, Khổng Cửu chỉ là thở dài nói.- Mỗi người đều cho rằng đã thái bình yên vui rồi.
Nói xong, Khổng Cửu xoay người, bên kia lão Trương vội vàng dọn dẹp một lát dẫn ngựa đuổi kịp, mở miệng hỏi.- Chương thiếu gia, nếu việc này làm không xong, vậy chúng ta khi nào về Khúc Phụ?
- Thật không dễ dàng ra ngoài một lần, không vội vả trở về.
Theo tiết trời nóng bức, Từ Châu bên này vẫn rất bận rộn, tại hai bên quan đạo đám dân chúng đã quen với khoái mã lao nhanh, bọn họ biết rằng đây là Triệu Tự Doanh có thư tráp truyền về, không phải lại có trận chiến lớn phải đánh nữa chứ.
Tin tức Triệu Tự Doanh mở rộng thay đổi biên chế đã rải đi ra ngoài, từng người có can hệ vào trong lòng đều nóng rực, suy nghĩ bản thân mình tới được chức vụ nào, khắp nơi bên ngoài cũng để mắt tới lạ thường, bởi vì thay đổi của Triệu Tự Doanh dính dáng đến mọi người làm giàu kiếm ăn, dính dáng đến cử động bước kế tiếp của mọi người, một chút sơ sót cũng không được.
Những người vốn ban đầu bởi vì Triệu Tự Doanh xuất hiện mà không được như ý, vào lúc này cũng đều là có việc để làm, chỉ cần là kẻ thật sự có bản lĩnh. Bên trong Từ Châu ngũ đại học đường sẽ có chỗ cho bọn họ dậy dỗ. Ngoại trừ dậy dỗ ra, xây dựng học đường, còn có các loại đòi hỏi chăm lo cho học đường, đều khiến cho Từ Châu cùng với chợ búa xung quanh lại phồn vinh phát triển lên rất nhiều. Vào lúc này, đương nhiên còn có kẻ không vừa ý tồn tại, tuy nhiên đã là rất ít rất ít, không có người nào đếm xỉa tới nữa.
Hiện tại bọn người trẻ tuổi đọc sách tại Từ Châu, biết rằng Từ Châu bên này rất khó thi được công danh trên tú tài, càng biết chắc tại Từ Châu cho dù là có tú tài cũng không có quá nhiều đặc quyền ưu đãi, cũng không có cách che chở đất vườn như trước vậy, ôm lãnh án kiện. Huống chi tú tài này mọi người cũng không phải dễ dàng thi đậu như vậy, bọn người đồng sinh ba mươi tuổi trở xuống cũng bắt đầu đi cân nhắc bước vào học đường thương vụ và nông vụ. Riêng biệt có con thứ ba hoặc con thứ tư có gia cảnh không tệ, còn sẽ vào học đường dương vụ, có vài người không đủ thân phận, nếu quyết tâm chịu khổ, thì lại đi đến các điền trang, ở nơi đó trước hết làm học trò nghe sai vặt, ngày ngẩng đầu cũng sẽ không xa.