- Vương gia nuôi không ít tử sĩ, lại ưa thích dùng thích khách giết người. Thiếp thân sợ bọn họ chiếm đóng Sơn Đông, sẽ nhằm vào phu quân bên này. Muội... muội vốn nghĩ và hết thảy bình ổn, mới mời phu quân phái người đi Loan Châu bên kia theo dõi, lại không ngờ rằng Vương gia không có đi gây sóng gió như lúc trước, mà là hẳn không thấy luôn. Mộc Thục Lan có chút nóng nảy.
Triệu Tiến nhìn Từ Trân Trân, Từ Trân Trân đối với ánh mắt của hắn làm như không thấy, chỉ ở nơi đó đùa với con cái. Triệu Tiến cười khổ, theo như lời của Mộc Thục Lan sự việc này hắn chẳng qua là cảm thấy kỳ quái. Lẽ ra có kẻ thù ẩn núp như Vương gia, trước đó nên an bài nhìn kỹ, không nên nước đến chân lại rối loạn tay chân. Hơn nữa loại thế lực vẫn luôn làm không nên chuyện gì như Vương gia này, vào lúc này thế cục này có năng lực làm cái gì?
Tuy nhiên nữ nhân nhà mình nôn nóng khẩn trương, cũng không lẽ nào làm như không thấy, Triệu Tiến nhẫn nhịn nổi quạu hỏi thăm vài câu, đại khái hiểu được suy nghĩ của Mộc Thục Lan.
Vương gia Loan Châu từ trước đã trải qua rất nhiều lần thế cuộc trước mắt, Văn Hương giáo tụ tập dân chúng làm loạn cũng không phải Từ Hồng Nho lần này mới bắt đầu. Từ khi Vương Sâm mở ra Văn Hương Giáo tạo dựng cục diện, mỗi năm đều nảy sinh. Mà ứng đối của Vương gia không phải trốn tránh, mà là phái người đi lại ở khắp nơi và kinh sư, tìm bằng hữu quen biết ngày thường, bỏ món tiền bạc rải đi, cũng sẽ chuyển nguy thành an. Lần này đột nhiên biến mất không giống với thói quen trước đây.
Mộc Thục Lan hiểu rất rõ cách làm việc của Văn Hương Giáo, những thủ đoạn không nhìn rõ ràng cũng đã từng chính tay lo liệu. Trước sau khi Triệu Tự Doanh bắc tiến Sơn Đông, các loại tin tức ngầm có dính đến Văn Hương Giáo đều tụ họp lại chỗ nàng. Trong ngày hôm nay lại có tin tức của Bắc Trực Lệ truyền tới, bởi vì Văn Hương Giáo Sơn Đông đại loạn, Bắc Trực Lệ phát ra công văn truy bắt, đi Loan Châu bắt người, không ngờ dến nơi đó chỉ nhìn thấy một cái nhà không, Vương Hiếu Hiền đã rời đi rất lâu rồi. Người thân tín bên cạnh hắn đều không thấy. Điều này làm cho Mộc Thục Lan có chút lo lắng, cho rằng Vương Hảo Hiền muốn thu dọn cục diện Sơn Đông, thậm chí muốn gây bất lợi cho Triệu Tiến.
- Thứ nhất, bọn chúng không thu dọn nổi cục diện của Sơn Đông. Trước giờ quan phủ ở nơi đó, cuộc sống của bách tính rất cực khổ, quan phủ cai quản lỏng lẻo, cho nên bọn chúng mới dám gây rối. Chờ chúng ta ở bên đó cắm rễ xuống, đạo chích lớn nhỏ cũng không trà trộn vào được. Thứ hai, muội cũng tin tưởng nhiều một chút vào bọn Tiểu Dũng. Tầng tầng bố phòng này, nếu như có thích khách trà trộn vào, vậy gia đinh này của chúng ta đã uổng cong tập luyện rồi. Nàng không cần lo lắng như thế, không sao đâu. Triệu Tiến an ổn nói, sau khi nói xong, Mộc Thục Lan cũng không có dáng vẻ mở lòng, nhưng vẫn nhìn ra được ngồi ở một chỗ có phần nhẫn nại.
Cứ như vậy cơm nước xong xuôi bọn nha hoàn đến thu dọn, Mộc Thục Lan lại vội vã trở về xem tin tức từ các nơi hội tụ, cũng không màn tới bồi tiếp bên cạnh triệu tiến. Bọn trẻ đã chơi đùa cả một ngày, lúc này đây đã ngáp không ngừng, bị bảo mẫu dẫn đi ngủ. Trong phòng chỉ còn lại hai người Triệu Tiến và Từ Trân Trân, Từ Trân Trân đang nhìn Mạnh Tử Kỳ và Mai Hương đưng ở chỗ xa xa, lại quay sang Triệu Tiến thấp giọng cười nói rằng.- Phu quân, Mộc gia muội muội hẳn là có rồi?
Triệu Tiến lại là ngạc nhiên, rõ ràng nói việc cơ mật, làm sao nhìn ra được có con rồi. Từ Trân Trân cười giải thích nói rằng.- Mộc gia muội muội cũng chính là mấy ngày nay tính tình trở nên nôn nóng. Khi thiếp mang thai Đại Phượng, Tiểu Long, cũng là dáng vẻ này. Qua mấy ngày phu quân qua đó bồi tiếp muội ấy một chút. Ngày mai thiếp đích thân tìm người qua đấy bắt mạch.
Hóa ra là vì nguyên nhân này. Triệu Tiến ngẩn ngơ xuất thần, sau đó bật cười. Từ Trân Trân cũng là khẽ cười, lại nhìn về Mạnh Tử Kỳ và Mai Hương đang đứng phía khác rất mực quy củ, nhẹ giọng nói rằng.- Phu quân nếu như xem không vừa mắt Mai Hương thiếp sẽ sớm an bài để Mai Hương ra ngoài gả cho người ta. Nhưng Mạnh cô nương này, phu quân mặc kệ xem vừa mắt hay không đều phải thu vào trong phòng rồi.
Theo sự việc cơ mật xem ra Mộc Thục Lan có hỷ, sau đó còn nói rằng muốn nạp người mới, Từ Trân Trân trước đây có nói đều là có trình tự kín đáo, hôm nay lại vô cùng linh hoạt. Triệu Tiến nhất thời không thích ứng nổi, hơn nữa hắn rất phản cảm nữ quyến phải vì hắn mà dùng cách thu vợ bé, thật sự ra không phải phản cảm nhiều thêm mấy nữ nhân đó, chỉ là đối với cách làm như vậy cảm thấy khó chịu.
- Phu quân, bên phía Hậu Sinh chỉ quản được nghề thợ rèn, bên cạnh phu quân vẫn là phải để người nhà dẫn binh là thỏa đáng nhất. Giọng nói của Từ Trân Trân lại thấp hơn một chút.
- Chớ suy nghĩ lung tung, hiện tại trông coi gia đinh không phải người trong nhà. Triệu Tiến trầm giọng nói một câu, chỉ là hắn đã hiểu rõ ý nghĩ của Từ Trân Trân. Có mối thông gia, đôi bên coi như là đã cùng vinh nhục. Từ Trân Trân kiến nghị thu Mạnh Tử Kỳ vào phòng, không phải vì chuyện nữ nhân và thị phi chốn nội viện, mà là vì Mạnh Chí Kỳ đã trông coi liên đội hỏa khí.
Triệu Tiến vuốt tóc của Từ Trân Trân, thương tiếc nói.- Nàng năm đó đã không dễ gì bảo hộ được Từ gia, nếu không, một thiên kim tiểu thư, làm sao sẽ biết nhiều chuyện như vậy.
Từ Trân Trân từ nhỏ đã chưởng quản Từ gia, cũng là đã trải qua thăng trầm sinh tử, đối với quyền mưu tâm thuật tất nhiên tinh thông hơn những thiếu nữ bình thường rất nhiều. Từ Trân Trân nghiêng đầu hơi nhắm mắt, cười khẽ nói rằng.- Có gì không dễ dàng, bên phu quân tốt thì mọi sự đều tốt.
Trong đầu Triệu Tiến tình cờ cũng lóe lên ý nghĩ, hiện tại Từ Trân Trân sinh ra một trai một gái, chính thê sinh ra trưởng tử, lại có cung ứng cho Triệu Tự Doanh binh giáp và các hạng than đá thợ rèn cần có, địa vị không bị lung lay. Nếu Từ Trân Trân hiện tại không có con cái, hoặc không có hậu thuẫn của Từ gia, cũng sẽ không thoải mái việc Mộc Thục Lan mang thai, hoặc là kiến nghị tích cực thu dùng Mạnh Tử Kỳ như nay. Ý nghĩ chợt hiện trong đầu.này, Triệu Tiến chẳng muốn tìm phiền não.
Buổi tối ngủ trong phòng Mộc Thục Lan, có Triệu Tiến làm bạn, tâm tình của Mộc Thục Lan dần dần bình ổn xuống, chẳng qua tất cả sự việc mà Mộc Thục Lan nói tuy rằng có chút cổ quái, nhưng cũng không để ý không được. Triệu Tiến dùng bút ghi lại trên giấy, ngày thứ hai liền làm theo việc đã bố trí.
Sáng sớm ngày hôm sau, Triệu Tiến và huynh đệ, thân tín đang trong phòng nghị sự., Mã Xung Hạo cũng đã từ Tế Ninh trở về. những lời Mộc Thục Lan nói, Triệu Tiến không có gì giấu diếm, liền nói thẳng ra.
- Nơi ở của các vị huynh trưởng trong ngoài đều có bố trí, Nơi ở của các nhà đều có bố trí. Bất kể ở nhà hay xuất hành, đều có người ngầm hộ vệ. Hơn nữa gia đinh đoàn luyện đều được bố trí nhìn ngó. Thực muốn an bài tử sĩ thích khách gì đó, nhiều nhất là trà trộn ở bên ngoài. Bọn chúng nếu có đại đội nhân mã cũng không làm gì được. Lại không nói đại đội nhân mã này tiến vào Từ Châu của chúng ta được hay không. Nếu thật sự náo loạn trong một khắc nhất định sẽ có mấy liên đội đuổi tới. Mặc chúng có ba đầu sáu tay cũng tiêu diệt sạch.
Với bản tính cẩn thận của Lưu Dũng cũng nói được lòng đầy tự tin như vậy, xem ra là đã nắm chắc.
- Không phải chuyện lớn gì, đừng để dư nghiệt Văn Hương Giáo thừa cơ nhắm vào sơ hở là được. Đối với chuyện này thái độ của Triệu Tiến rất thoải mái.
Trong ngày nghị sự hôm nay, Triệu Tiến bảo mọi người hợp nghị mở rộng biên chế. Hắn nói rất rõ ràng.- Địa bàn của chúng ta rất lớn, đoàn đội trấn thủ bốn phương tự phải có nhiều, đây là điểm then chốt. Cũng không được để đoàn luyện tham chiến nguội lòng, không được để cho đoàn luyện còn lại cảm thấy cả đời này chỉ làm được doàn luyện, không được để cho gia đinh và đoàn luyện đối nghịch nhau..
Ý tứ của Triệu Tiến tất cả mọi người đều hiểu, tiếp theo chẳng qua chỉ là mỗi người đều đưa ra cách nhìn đưa cho Triệu Tiến tham khảo. Cái ngày hợp nghị tại phòng nghị sự, chuyện Vương Triệu Tĩnh đã làm tổng quản, lúc người khác bàn luận, y đang không ngừng ghi chép, y luôn là người đưa ra ý kiến cuối cùng.
Đợi họp nghị hoàn tất, mỗi người đều tự đi làm việc của mình. Trong phòng chỉ lưu lại Vương Triệu Tĩnh và Lưu Dũng. Mã Xung Hạo đang ở bên ngoài chờ đợi cũng đã tiến vào. Bên đó, Lôi Tài còn lưu lại ở Tế Ninh bận rộn chưa có quay về. Điều này làm cho Triệu Tiến cười khổ không thôi.- Lôi Tử này rốt cuộc là có chuyện gì. Đệ ấy cho dù là người trẻ tuổi khỏe mạnh cũng không nên bận rộn không cần mạng sống như vậy. Cứ tiếp tục như vậy, ta không để hắn ở bên ngoài làm việc nữa.
- Trước khi Lôi Tử tìm đại ca là nơi nương tựa, đã từng lưu lạc trên đường xin cơm rồi, hơn nữa bị người khác ức hiếp vô cùng. Đại ca khiến đệ ấy đổi thân phận trở lại làm người, đệ ấy cứ mãi cảm kích không thôi, muốn làm việc để báo đáp. Lưu Dũng cười khổ nói.
- Không riêng gì Lôi Tử, đệ cũng có tật xấu này, ngày tháng các đệ cúc cung tận tụy còn ở phía sau, hiện giờ liều mạng như vậy, ngày sau làm ra một thân đầy tật bệnh, khi làm việc thực sự ngược lại đã không còn sức lực nữa. Ngữ khí của Triệu Tiến nghiêm nghị mà lại bất đắc dĩ.