Kỹ viện thanh lâu mua được con gái nhà lành tới, dòng dõi thư hương cũng không hiếm lạ, nhưng những nữ nhân này miễn cưỡng cười đùa khiến người ta cảm thấy không được tự tại, ngoại trừ có kẻ thích mê, ai bằng lòng nhìn người khác khóc lóc oán thán không tình không nguyện, dáng điệu này tình cờ gặp thì còn tốt, lâu dần khiến người ta phiền chán. Tạ Ngọc Lung ngược lại giống hệt như không có một chút bi thương oán hận, nàng ở trong trang viên này rất vui sướng, đối nhân xử thế đều khiến cho người ta có cảm giác như tắm gió xuân.
Phải nói nàng cam lòng trầm luân, thiên tính làm kỹ nữ, Tạ Ngọc Lung bình thường nắm chừng mực vô cùng tốt, lại sẽ không tự thân muốn khoe dáng phong tình, nhưng lại sẽ không giả vờ lạnh đạm, từ chối người ngoài ngàn dặm. Có người đánh giá, tự tại mà thản nhiên này chính là tốt nhất, khiến cho ngươi không sinh nổi lòng dạ thương tiếc, nhưng cũng không có thái độ khinh thường hèn hạ, mọi người chung đụng với nhau, lẫn nhau đều rất thoải mái.
Khác những hồng nhan tên đứng đầu bảng lên mặt vểnh môi, tự cao sắc đẹp, Tạ Ngọc Lung đối với kẻ trên người dưới đều hòa dịu, thích học này nọ, không nói cầm kỳ thư họa mà ngay cả tay nghề thêu thùa may vá nấu ăn đều là xuất chúng, đây càng khiến danh tiếng của nàng vang xa, thậm chí ở trong vòng quyền quý giàu có đỉnh cấp như ở Nam Kinh và kinh thành đều có người nhớ rõ nàng, nói tới nàng.
Tế Ninh cảnh đẹp vào mùa xuân, mùa hạ, hai tiết đông thu thì có vẻ xác xơ, hai tháng chạp và tháng giêng nếu không có khách quý thật lớn tới, Bích Y Viện trước tới nay đều đóng cửa không tiếp khách. Muội muội của Tạ Ngọc Lung thường thường sẽ được gia đình nào đó đón tới trong biệt viện nuôi qua đông, đoàn kịch hát cũng sẽ đi chỗ ông chủ lớn hát xướng. Còn Tạ Ngọc Lung thì cùng với mấy nha hoàn bà vú ở trong trang viên này sống yên tĩnh qua ngày. Những quan lại quyền quý và bọn thương nhân giàu có vào lúc này hoặc là không tới, hoặc là còn đang vô cùng bận rộn, tất nhiên cũng không màn tới nơi này.
Tuy nhiên năm nay khác biệt với mọi năm, từ sau khi ở Tế Ninh náo ra nhiễu loạn, trong thành ngoài thành thần hồn nát thần tính cũng không có người nào có lòng dạ tới Bích Y Viên này tầm hoan hưởng lạc. Giữa tháng mười đã đóng cửa ngừng làm ăn. Muội muội kia củaTạ Ngọc Lung lần này được một vị quan to phủ Tế Nam bao mấy tháng, cuối tháng chín đã bắc tiến đi bên dó rồi. Tạ Ngọc Lung và bọn vú già bên dưới an tĩnh tự tại.
Nha hoàn nơi này là vì bồi dưỡng thành "nữ chủ nhân" mai sau, bọn vú già thì tuổi tác nhan sắc suy thoái không so được với thiếu nữ phong trần, nếu như không có Tạ Ngọc Lung chiếu cố, cuộc sống của các nàng hẳn đều sẽ rất khổ cực. Đi theo Tạ Ngọc Lung không chỉ cuộc sống tốt lên không ít, địa vị ở trong trang viên này cũng rất cao, vả lại các nàng đi ra ben ngoài không tìm thấy cuộc sống như vậy. Cho nên ai nấy trung thành khăng khăng một lòng với Tạ Ngọc Lung.
Trong mấy ngày Bích Y Viên không tiếp tục làm ăn buôn bán, Tạ Ngọc Lung sẽ không ra ngoài, hết thảy tiêu dùng ăn mặc đều là do những bà vú đó mang vào mang ra, vả lại Bích Y Viên này khá là u tĩnh, nơi này đều là trạch viện, biệt viện của gia đình giàu có, mùa này cũng không có người nào tới ở, cho nên không nói tới bọn vú già, vốn dĩ không có người nào biết bên trong Bích Y Viên đã có một nam nhân tiến vào, hơn nữa vào giữa tháng mười đã đi vào rồi.
Bọn vú già ước chừng đoán được một chút đồ vật, trang viên nghỉ làm ăn chỉ sợ chính là vì nam nhân này. Nam nhân này làm việc có chút kỳ quái, thường xuyên bảo các nàng đưa thư đi vào trong thành hoặc là ngoài thành, sau khi giao cho người ta lại trở về, mỗi lần đưa thư đều có tiền thưởng. Tiểu thư cũng mãi dặn dò ba lần bảy lượt, cho nên mọi người làm việc đều rất cẩn thận. Nam nhân ở lại này cũng có được hảo cảm của các nàng, vóc dáng tuấn tú, nho nhã lễ độ, lúc múa kiếm rất tiêu sái, vải lại một chút cũng không giống kênh kiệu khinh người của những quý khách kia, đối với mỗi người rất hòa dịu, duy nhất có chút không hợp chính là, con người có vẻ có chút âm khí.
Tất cả mọi người nhìn ra được, tiểu thư trong lòng rất là tự hào căng thẳng, đối với nam nhân này rất động lòng, mọi người trong âm thầm cũng đang bàn tán, bọn họ nếu được ở cùng một chỗ, vậy chính là ông trời tác hợp cho, con người tốt như tiểu thư, mai sau cũng có hậu kết.
Tuy nhiên bọn nha hoàn vú già của Bích Y Viên này lại không ngờ được lòng dạ của Tạ Ngọc Lung này, đối với người này đâu chỉ là động lòng, thậm chí có chút say đắm điên cuồng.
Tạ Ngọc Lung cảm thấy chưa từng gặp qua nam nhân tốt như vậy, đa tài đa nghệ, quyền mưu quyết đoán, hiềm rằng lại mang con người ôn nhu, ôm ấp gần gũi, người đọc sách thường thường thân thể yếu ớt, nhưng vị này lại vai rộng anh tuấn, hơn nữa Tạ Ngọc Lung cảm giác được, nam nhân này tôn trọng mình tự trong lòng, không giống những người khách tới lui thường xuyên kia, dù cố làm ra vẻ thế nào vẫn là xem mình thành đứa con gái phong trần.
Không cần nói tới chuộc thân, nếu người nam nhân này biểu lộ ra chút lòng dạ, Tạ Ngọc Lung liền bằng lòng trút hết tất cả tự chuộc mình, sau đó đi theo gã.
Bao nhiêu nữ nhân thông minh tự cho rằng đã thấy qua vô số người, vào lúc này lại bị đa tình bịt mắt, bỏ qua hết thảy đi theo nam nhân, tới cuối cùng lại hai tay trống không, cái gì cũng không có sót lại, rơi vào kết cục thê thảm không chỗ nương tựa.
Tạ Ngọc Lung từ lúc chấp chưởng Bích Y Viên này tới nay đã từng nhìn thấy bao nhiêu người, bao nhiêu kẻ đáng gíá phó thác còn mong muốn được nàng phó thác, Tạ Ngọc Lung nhìn rất rõ ràng, chưa bao giờ ưng thuận qua cái gì.
Con người trước mắt này nàng mong muốn đi theo, tuy nhiên Tạ Ngọc Lung cũng giống như vậy suy nghĩ rất rõ ràng, đối phương sẽ không cần mình đi theo.
Đó cũng không phải bởi vì đối phương là hoạn quan, cũng không phải là bởi vì đối phương ở trong cung đã làm tới chức quan cao, Thái giám kinh sư cưới vợ nuôi con thật sự nhiều lắm, sớm đã quen tư thông, nhưng tâm tư của gã nam nhân này không ở trên thân của mình, không phải bởi vì gã không có được đạo người, mà là người này lòng dạ quá lớn, vốn dĩ sẽ không lưu luyến bầu bạn an ủi vuốt ve gì.
Tạ Ngọc Lung thu lại suy nghĩ, khơi nắp lò than ủ ấm tay lên, thả khay bạc cỡ bàn tay ở phía trên sau đó dùng kẹp gắp mấy miếng mật gừng đặt ở trên khay bạc, không bao lâu một cỗ hương ngào ngạt dâng cao tinh thần liền tràn ngập trong phòng.
- Trà xanh mật rừng sao? Thật đúng là thứ đồ tốt uống trong ngày tuyết rơi. Giọng nói của Tạ Ngọc Lung từ sau truyền tới, giọng nói rất dịu dàng mang theo một chút cao vút, nhưng không lắng nghe vốn dĩ không để ý tới.
Bên chỗ lò than kia nước đã sôi trào, Tạ Ngọc Lung thả mật gừng nóng đỏ vào trong nước, sau đó đổ nước vào ấm trà bát trà, sau đó tay chân lanh lẹ tráng qua chén nước ấm áp, đây mới bắt đầu ngâm vào nước trà.