Lòng dạ của y Triệu Tiến tất nhiên hiểu được, cười nói thật lòng thật dạ.- Lần này chưa chắc sẽ đánh tới cùng. Bọn chúng dám vào lúc này xuất quân cũng là bởi vì mùa đông Vận Hà đóng băng, đợi tới đầu xuân băng tan, Vận Hà khai thông, tào vận này vạn vạn lần không được chậm trễ, cho dù Ngụy Trung Hiền quyền nghiêng đảo triều cương cũng không được chậm trễ mọi người kiếm tiền, tới lúc đó tất nhiên sẽ có phân thắng bại.
Nghe Triệu Tiến nói thật nhẹ nhàng, trên mặt Lưu Dũng và Lê Đại Tân liền có thần sắc trịnh trọng. Đợi Triệu Tiến nói xong, Lê Đại Tân không kìm nổi hỏi.- Tiến gia, nếu như nơi đó không để ý tào vận còn muốn đánh tiếp nữa thì sao?
Triệu Tiến cười nói.- Vậy thì đánh tiếp!
Cả đêm hôm đó Triệu Tiến chỉ ngủ không tới hai canh giờ, cũng may tuổi trẻ chịu đựng dược, sáng sớm hôm sau lúc thức dậy, chân trời mới điểm trắng. Đổng Băng Phong và một đám đầu lĩnh chủ quản cửa sông Thanh Giang đều chờ ở bên ngoài, bọn gia đinh nghỉ ngơi đầy đủ thì sửa sang kiểm tra trang bị, ngựa vật cưỡi đều có chút bồn chồn, tiếng hí vang trầm thấp không ngừng.
Triệu Tiến bố trí đơn giản nói.- Kẻ nên bắt phải bắt, kẻ không nên bắt không cần bắt. Bá tánh nhà giàu cửa sông Thanh Giang đi lại tự do, các ngươi không cần lo lắng. Hiện giờ dưới gầm trời này không nhiều chỗ sinh tài như thế, bọn họ không nỡ rời đi, bọn họ đi rồi còn phải có người lại tới. Tấn công phải cứng rắn, cuộc chiến lần này không có chừng mực gì đáng nói. Phủ Phượng Dương, phủ Dương Châu, phủ Hoài An sau lần này, không cho phép doanh trại quan quân trên ngàn người trở lên. Tù binh không được thả cho về, bắt được tới làm công trả nợ!
Triệu Tiến nhìn quét qua đám người Đổng Băng Phong, Lưu Dũng, Chu Học Trí, Lê Đại Tân, Ngụy Mộc Căn trước mặt, vẻ mặt mỗi người bọn họ trang trọng trang nghiêm, giống như sự tình phải làm sáng nay có ý nghĩa cực kỳ trọng đại. Triệu Tiến gật gật đầu lại là nói.- Lần này có khả năng đánh tới có chừng có mực, nhưng cũng có khả năng đánh tới cùng. Lương thảo dự trữ và tránh đinh điều động đều chiếu theo loại tính toán xấu nhất kia. Mặc kệ sự tình mấy phần, chúng ta làm đủ mười phần sửa soạn cũng là không sai.
Mọi người ầm ầm vâng dạ, đợi lúc ngẩng đầu, Triệu Tiến nhịn cười không được, mở miệng nói.- Ta mới đầu cho rằng trên mặt các ngươi sẽ có lo lắng sợ hãi, nhưng không ngờ các ngươi đều là nóng lòng muốn thử, như thế cũng tốt!
Nghe được trêu ghẹo của Triệu Tiến, mọi người cũng nhịn không được cười vang, Triệu Tiến xoay mình lên ngựa, mới đi ra được mấy bước lại quay đầu dặn dò Lưu Dũng nói.- Tiểu Dũng, các ngươi nhất định phải hỏi ra rõ ràng, từ lúc Hoàng Hà lũ lụt tới hiện giờ hết thảy chân tướng mọi chuyện đều phải làm cho rõ ràng. Ta chưa từng nghĩ tới quan phủ triều đình sẽ đích thân muốn như thế. Chúng ta không được phạm sai lầm lần thứ hai như thế!
Triệu Tiến run dây cương, thúc ngựa chạy nhanh tới trước, mọi người đằng sau đồng loạt khom người đưa tiễn. Tiếng chân đại đội kỵ binh phá vỡ yên lặng buổi sáng sớm. Lúc này kỵ binh đều là mặc y phục nhẹ tiến lên, một người hai ngựa, trên một con ngựa khác chở giáp sắt và lương thảo, một ngàn mấy trăm người và một ba ngàn con ngựa bốn ngàn lương thực trong một đêm đã trù bị ra rồi. Bọn gia đinh Triệu Tự Doanh không có gì kinh ngạc, cảm thấy là lý lẽ đương nhiên, lại không ngờ rằng chỉ đơn thuần là sửa soạn này, liền khiến rất nhiều người cửa sông Thanh Giang líu lưỡi, nghĩ thầm rằng quái vật khổng lồ như vậy, lại có người không biết sống chết đi trêu chọc, tội gì tới chịu chết.
Ngựa chạy nhanh, gió lạnh thổi trên mặt, buồn ngủ tiêu tan, Triệu Tiến và Đào Quý bên cạnh cười nói.- Cửa sông Thanh Giang năm nay thật quá không tốt rồi, thế nhưng Triệu Tự Doanh chúng ta lại được một năm béo tốt rồi! Đào Quý liên tục gật đầu.
Trong bước tiến của đại đội như vậy, Triệu Tiến sẽ không lao nhanh ở đằng trước nhất giống mọi người nghĩ tới kia, mà là theo vây quanh của mấy chục thân vệ cưỡi ngựa, ở đoạn giữa phía bên phải của đội ngũ. Mấy đại đội trưởng đoàn gia đinh cưỡi ngựa thay phiên đi theo ở bên cạnh, bọn họ đi được rất thoải mái, cũng không xem cuộc chiến sắp xảy ra thành một chuyện gì cả, đây ngược lại không phải khinh địch mà là có tự tin tuyệt đối đối với thực lực.
Một ngàn năm trăm người cưỡi ba ngàn con ngựa, địa giới cửa sông Thanh Giang và xung quanh đã có rất nhiều năm không có đại đội nhân mã tầm cỡ như vậy lui tới. Bọn Triệu Tiến rời khỏi tuy rằng sớm, nhưng nơi chốn trải qua ven đường tất cả mọi người đều bị bừng tỉnh. Bọn họ mới đầu cảm thấy mặt đất chấn động, sau lại cảm thấy tiếng sấm phía chân trời, đợi sau khi nhìn thấy đại đội nhân mã này ai nấy kinh ngạc rung động, nhưng không người nào dám ra khỏi nhà, đều là trốn ở khe cửa ghé đầu vào tường trộm nhìn xung quanh.
Đội nhân mã Triệu Tự Doanh không có dốc hết tốc lực tiến về phía trước, dù sao vẫn không phải là tấn công bất ngờ, ở bốn phía đội ngũ, không ngừng có khinh kỵ mặc y phục bình thường tới lui báo tin, không ngừng mang tin tức các nơi tới chỗ Triệu Tiến.
- Quan quân Phượng Dương một ngàn hai trăm người đã rời khỏi Lâm Hoài rồi!
Quan quân trong phủ Phượng Dương hướng tới nơi cửa sông Thanh Giang, hướng tới nơi hoàn toàn nắm giữ trong tay Triệu Tự Doanh, thật sự lúc quan quân Phượng Dương mới có cử động, tin tức đã bắt đầu được cấp báo cho Triệu Tự Doanh, quan quân tính toán cũng rất mực khuôn phép, bọn họ không chỉ trông cậy vào hiệu quả tập kích bất ngờ bộ tốt này đạt được, chẳng qua bảo kỵ binh trước đi giằng co, ai ngờ rằng biến thành kết cục này, tới hiện giờ, tin tức kỵ binh quan quân bại vong chỉ sợ cũng chưa có truyền tới.
- Quan quân Phượng Dương hạ trại ở Lâm Hoài hai ngày, Phượng Dương phái người thúc giục đây mói nhổ trại lên đường. Tin tức này truyền tới khiến Triệu Tiến và bọn thuộc hạ dở khóc dở cười. Trung Đô Phượng Dương là nơi đặt hoàng lăng, bởi vì khuôn phép phong thủy không có tường thành. Huyện Lâm Hoài này cách Trung Đô gần nhất, là nơi cai trị của đất đó, thế nhưng huyện Lâm Hoài này cách Trung Đô Phượng Dương mới không tới mười dặm đường, giống như thành Sơn Dương phủ Hoài An và cửa sông Thanh Giang, những quan quân này chẳng khác nào không có xuất quân.
Vì sao chần chừ lê chầm chậm rất dễ hiểu, các lộ binh mã Giang Bắc Nam Trực Lệ đều nếm qua thua thiệt của Triệu Tự Doanh, hơn nữa là nếm qua chịu thiệt lớn. Kỵ binh quan quân tốt xấu là tinh nhuệ, có dũng khí có tự tin, vả lại nhanh nhẹn linh hoạt, đánh không thắng liền trốn. Nhưng bọn bộ tốt ngày thường lương bổng không đủ, vả lại phần lớn là giúp đám quyền quý Trung Đô Phượng Dương làm ruộng trồng trọt, binh mã như vậy nào có sĩ khí gì đáng nói, sao dám dũng mãnh đi tới như thế.
Tuy nhiên chỗ Trung Đô Phượng Dương thúc giục rất gấp, dù không bằng lòng cũng phải từng bước một tiến về phía trước. Nguyên do này Triệu Tiến nghĩ được thông suốt, Tổng Đốc tào vận, Thái giám Thủ bị Phượng Dương Thôi Văn Thăng là tâm phúc của Ngụy Trung Hiền, sự việc lần này cũng phải tham dự rất sâu, không chừng chính là một trong những người chủ trì, tất nhiên phải theo dõi rất gấp.