Gia đinh bên dưới vội vàng vâng dạ, ruộng đất Lã gia trang đều ở bên ngoài trang, bên trong là chỗ ở, kho hàng cùng nơi luyện võ. Lúc mới đầu ở bên ngoài đánh nhau còn tốt, sau khi đi qua một vòng ai còn dám xông lên đón đánh, đều là chạy vào trong nhà trong phòng, có người trốn vào các hầm. Khoảng trống trong trạch viện nhỏ hẹp, bọn gia đinh Triệu Tự Doanh mặc dù áo giáp đầy đủ, đôi bên chiếu cố cũng có chỗ không màn tới được, rất dễ gặp phải nguy hiểm, tuy nhiên Triệu Tự Doanh tới lần này là muốn bắt tù binh, cũng sẽ không cùng bọn họ giằng co.
Ra mệnh lệnh, chặn cổng sau, gia đinh Triệu Tự Doanh phong tỏa các lối xung quanh Lã gia trang cũng bắt đầu tràn vào. Cái túi đã bó chặt rồi, những người Lã gia trang chạy toán loạn này đã không còn đường chạy rồi, không chạy vào phòng nhà trốn tránh, chỉ có hai con đường để chọn, quỳ xuống xin hàng hoặc bị giết chết.
Mà ở bên trong trạch viên này, sau khi bọn gia đinh đem mấy cây đuốc ném vào, không có người nào dám có ý nghĩ gặp may, tiết trời mùa này khô ráo, để qua mùa đông sưởi ấm, mọi nhà đều chứa không ít củi cỏ, một khi châm lửa, lửa lập tức trở nên mãnh liệt ngay. Người trong nhà cho dù tránh khỏi được cũng bị hun khói mà chết, chỉ đành đi ra xin hàng. Cửa mở đầu tiên chính là đại viện Lã lão gia bên kia, bởi vì bọn họ nơi đây người nhiều nhất, đồng thời củi cỏ cũng là nhiều nhất, một khi châm lửa đốt, bọn họ sẽ là thảm nhất.
Người sau khi đi ra đều bị xua đến khoảng đất trống giáo trường bên kia, nhưng phóng hỏa không có ngừng lại, trạch viện Lã gia ngay trên đất này coi như là có thể diện hừng hực thiêu đốt, một đám người trốn ra đầu hàng có người thần sắc hoảng sợ, có người đấm ngực dậm chân khóc thét, trên mặt mỗi người đều có hoảng hốt, sợ hãi không kiềm nổi.
- Ai động thủ đối với điền trang Từ Châu, ai là người trong điền trang phía đông kia. Mau đi ra giải thích, bằng không liền chết cùng nhau đi! Giọng nói của gia đinh hô hoán kia không lớn, nhưng loại thanh âm thản nhiên lạnh lẽo này lại càng khiến cho người khác sợ hãi. Người bên trong Lã gia trang không hề chần chừ, lập tức đưa ra lựa chọn.
Thật sự ra, rất dễ dàng phân chia, phương viên trạch viện Lã gia đều là người Lã gia trang, mà ở chỗ đất trống giáo trường bên kia chạy loạn chính là thổ phỉ trong ổ cướp ngoài trang. Trừ những kẻ đó ra ra, còn có mười mấy người lẫn lộn trong Lã gia bị chỉ mặt ra, có người chửi âm lên nói bọn chúng bán đứng, có người thì cười thê thảm, cứ như vậy bị áp giải ra.
Sau khi phân người ra hai bên, Cát Hương giơ tay chém một nhát, bọn gia đinh lập tức di chuyển, ở nơi này không cần trường mâu hỏa khí, cầm thẳng ra đao đeo tùy thân đâm giết hoặc cắt cổ, có người muốn giãy dụa, nhưng không cầm binh khí đã quỳ trên mặt đất. Bọn gia đinh võ trang đầy đủ trước mắt, vậy thì sao có lực chống cự, trong khoảnh khác thây ngã khắp nơi, trên mặt đất một mảng máu đỏ, hơn ba trăm người bị giết sạch.
Trời sáng sớm yên bình, mọi người còn chưa ăn điểm tâm, ai nghĩ đến đột nhiên có mấy trăm người cưỡi ngựa xông vào, giết người phóng hỏa, còn là giết chóc máu tanh tàn khốc bậc này, Lã gia bên kia có không ít nữ nhân bị sợ quá ngất đi, nam nhân cũng run rẩy không khống chế được mà ngồi liệt xuống.
Lửa bên kia hừng hực cháy, may thay hướng gió vào lúc này cũng không tệ, khói dày đặc mà không thổi tới giáo trường bên kia. Bên này sau khi giết xong, bên kia gia đinh đã hỏi ra Lã Học Phong là ai, dẫn thẳng tới trước mặt Triệu Tiến. Thế thời này dân chúng sớm già cỗi, ba mươi mấy tuổi mà giống như năm mươi mấy tuổi cũng không hiếm, nhưng Lã Học Phong trước mắt bốn mươi, năm mươi tuổi lại như hơn ba mươi tuổi, thấy được gia cảnh chăm dưỡng cái gì cũng rất tốt, giờ phút này chỉ là điều sắc mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy.
Triệu Tiến mở miệng hỏi.- Ai bảo ngươi đánh thôn trang Từ Châu bên kia, nói kỹ càng một chút.
- Là con chó già họ Thư khốn kiếp kia, gã nói giữ cho người nhà của ta cái ghế Tuần kiểm Mông Âm, còn nói điền trang thôn trang Lã gia gần Mông Âm này có một phần. Vị gia này, Lã gia lần này thực sự là đầu heo ngu muội, lần này hết thảy tổn thất thương vong của Từ Châu đều...
Triệu Tiến không chút khách khí cắt ngang.- Là Thư viên ngoại của Thư gia trang kia bảo các ngươi làm như vậy? Không có người nào đến thẳng chỗ ở tìm?
Lã Học Phong quỳ ở đó ủ rũ gật đầu, buồn bực nói.- Con chó già họ Thư kia ở huyện thành, châu thành chung quanh đều có phân lượng, ai bảo nhà gã có thân thích trong kinh. Gã biết rõ nội tình trong ngoài Lã gia trang chúng tôi, uy hiếp chúng tôi, nói nếu như không nghe, sẽ khiến quan phủ tới bắt người. Ở chỗ này, nhà của ta lời nói không hảo dụng bằng Thư gia.
Chân mày Triệu Tiến chau lại, mở miệng hỏi.- Kẻ nào dẫn đi làm, bằng vào đám người hỗn tạp các ngươi đi đánh thôn trang Từ Châu, cắn xuống được sao?
Lã Học Phong ngẩng đầu vụng trộm nhìn Triều Tiến một cái, lúc này trên mặt Triệu Tiến có vết máu và khói hun màu đen, cũng nhìn không ra tuổi tác, Lã Học Phong tiếp tục chán nản nói.
- Lúc ấy giao cho bên kia, trong trang đều là dân tráng tán loạn, hơn nữa đều có kẻ nội ứng, đến lúc vừa loạn là hạ thủ được.
- Những Liêu dân làm nội ứng ở đâu?
- Lúc ấy đã chết không ít, kẻ không chết thì ở nơi này kết thành đội cũng theo hướng bắc rời đi rồi.
Sau khi nghe trả lời, sắc mặt Triệu Tiến càng âm trầm không ít, hắn khoát tay, bọn gia đinh xách Lã Học Phong trở lui, Triệu Tiến cất giọng nói.- Nữ nhân không giết, trẻ con không giết, còn lại không lưu!
Ở bên dưới ầm ầm tiếng vang lệnh, Lã Học Phong bị hai người xách lấy cả người chấn động, giằng co kịch liệt, quay đầu lại khàn giọng nói.- Vị Đại lão gia này, tiểu nhân có chết cũng chưa hết tội, mấy kẻ chủ quản không oan uổng, nhưng những người khác đích thực là vô tội, không làm gì đối với thôn trang Từ Châu.
Triệu Tiến lạnh lùng hỏi một câu.- Những dân chúng bên trong thôn trang kia chẳng lẽ có tội? Chẳng lẽ bọn họ đều không phải kẻ vô tội sao?
Lã Học Phong kia cái gì cũng bất chấp, liều mạng ngọ ngoạy, khàn giọng chửi mắng, gia đinh xách gã quay đầu liếc nhìn, một người lấy ra đoản đao đâm vào ngực của gã, mà một bên còn lại kia bắt đầu giết người. Cát Hương dửng dưng nhìn xem, cười lạnh nói.- Không nhìn thấy máu không giáo huấn bọn chúng được.
- Chúng ta cũng giống như vậy. Triệu Tiến buồn bực nói, sau đó cúi đầu trầm tư, Cát Hương còn cho rằng mình nói sai cái gì, nhất thời không nói gì.
Qua một hồi, tiếng kêu thảm thiết cùng tiếng mắng chửi bên kia dần yên tĩnh lại, Triệu Tiến ngẩng đầu nói.- Xem ra Thư gia này là kẻ đưa tin ở giữa, người sau lưng ngầm xui khiến tìm tới Thư gia trước, sau đó do Thư gia tiến cử hoặc tự mình xuất đầu kêu gọi, sau đó mới động thủ với điền trang của chúng ta. Tuy nhiên từ đầu tới cuối, người đứng sau lưng xui khiến kia không hề lộ mặt, hẳn là hắn có phản đồ liêu dân đưa tin thẳng với hắn chưa lộ mặt. Thân thích Thư gia làm quan ở kinh thành kia cũng chưa lộ mặt, Thư gia bây giờ lại không còn người sống rồi.