- Vương Đại Đảm người Thương Châu phủ Hà Gian Bắc Trực Lệ, là Bổ khoái nha môn tri châu Thương Châu, năm nay ba mươi mốt tuổi, từ nhỏ luyện tập đao pháp, từng một mình chém giết, giết bảy tên giang dương đại đạo, được người xưng tụng "Đao Vương".
- Trần Đạo Xung người Thiểm Tây, hai mươi bảy tuổi, con cháu biên quân, từ mới lọt lòng luyện tập thương thuật, mười bảy tuổi vào kinh làm hộ vệ nhà quyền quý, tỷ đấu chưa từng bại qua.
- Lôi Tùng người huyện Trường Thanh phủ Tế Nam, ba mươi lăm tuổi, sử một thanh phác đao, xạ thuật tinh diệu. Lúc thiếu niên từng hộ vệ hãng buôn đi tứ phương, chiến với thổ phỉ mấy chục trận không bại. Được người xưng tụng là Lôi Nhất Đao. Y làm hộ vệ hàng hóa treo cờ đi lại, không người nào dám đụng vào.
- Hà Hải Đào người Lư Châu Nam Trực Lệ, hai mươi sáu tuổi, từng học nghệ ở Thiếu Lâm, côn thuật vô song, làm tổng giáo đầu hương dũng phủ thành Lư Châu, công khai mở lôi đài cầu bại, người nào thắng được y thì sẽ thay y thành tổng giáo đầu, nhưng hơn hai mươi trận không bại.
- Ứng Thương người Hà Nam, đệ tử tục gia Thiếu Lâm Tự, ngày thường ăn vận như người xuất gia, được xưng tụng đứng đầu ba ngàn đệ tử của Thiếu Lâm, giỏi dùng giới đao, thiết trượng.
Từng phong thư chính là từng phong thư giới thiệu, nói rõ xuất thân tuổi tác và võ nghệ của những người này, còn sẽ nói sự tích của những người này. Sự tích này phần lớn là thật bởi vì là bọn thương gia giàu có thông qua các loại quen biết thỉnh mời treo thưởng mà tới, ở mức độ nào đó cũng thay mặt cho thể diện của bọn họ, tất nhiên phải đủ phân lượng.
Bọn huynh đệ đều hận ra một hiện tượng, Triệu Tiến mỗi lần nhìn lúc nhìn thấy những phong thư này đều là tâm tình cực tốt, trên mặt còn có nét cười. Cử chỉ này khiến mọi người rất bức bối, Vương Triệu Tĩnh và Lưu Dũng cùng với kẻ bên dưới lúc nhìn những bức thư này đều cực kỳ thận trọng. Từ trên thân phận lai lịch của những người này xem ra được rất nhiều thứ, khinh thường không được.
Vương Triệu Tĩnh phân giải nói.- Đại ca, người từ bắc chí nam này đều là do thương hội cửa sông Thanh Giang mời tới. Kẻ tới từ phương nam đại đa số đều là gia tướng, hộ vệ hoặc là đệ tử nhà nào đó. Những kẻ tới này chỉ sợ không ít là muốn chắp nối quen biết bàn chuyện làm ăn với chúng ta.
Người tập võ tới từ Nam Trực Lệ và Chiết Giang, xuất thân có vẻ phú quý rất nhiều, thậm chí còn có hai người có công danh tú tài. Trong phủ Ngụy Quốc Công Nam Kinh kia có bốn gã gia tướng tham dự cũng không biết là con cháu của Ngụy Quốc Công hay là bọn huynh đệ muốn sang đây hiển lộ uy phong. Nghe nói còn có con cháu nhà quyền quý không nói rõ tên họ tham gia. Con cháu học võ đại tộc nhà quyền quý Giang Nam tới nơi này cũng không thiếu, hai người có công danh tú tài kia một người kiếm thuật xuất chúng, cũng được hiệu xưng vô địch thủ, mà một người khác thì đao thuật học tập người nước Oa, ở trên đất của mình tiếng tăm cũng rất lớn.
Trừ những thứ đó ra, hộ vệ của những thiếu gia chơi bời, người nhàn rỗi giàu có tới nơi này mang theo cũng đều không kém, thậm chí có người vì lần tỷ võ này, mời riêng tay giỏi võ tới, trong lời đồn thổi có kiếm khách võ sĩ của người nước Oa. Chiếu theo tin tức Nội Vệ cửa sông Thanh Giang vô cùng bận rộn, lần tham gia đại hội tỷ võ này có thêm một số đạo tặc và bọn người vong mạng.
Trộm cướp và vong mạng dám tới nơi này tham dự, thường thường đều là dựa vào võ nghệ hoành hoành vô pháp, nhưng lại không cam lòng lưu lạc như vậy. Nơi chốn có vương pháp khác không dám đi, sợ bị quan phủ tróc nã, nhưng trên địa bàn của Triệu Tự Doanh khá là yên tâm một chút. Mặc dù bọn ho che che giấu giấu không dám bại lộ thân phận gốc gác của mình, nhưng lòng dạ của bọn họ mọi người đều biết rõ, chẳng qua chỉ là hi vọng được Triệu Tiến coi trọng chiêu mộ, ngày sau cũng có chốn sống yên phận.
Vương Triệu Tĩnh lật xem danh sách, cuối cùng vẫn là nhịn không được nói một câu.- Đại bang Lý gia có bốn con cháu muốn tham gia, tuy nhiên xin chúng ta giúp đỡ che giấu thân phận thật. Kỳ thật đại ca hẳn biết, trong doanh chúng ta cũng có không ít người muốn đi, phần đông ở bên trong Nội Vệ và tuần đinh.
Mặc dù lúc Triệu Tiến đọc danh sách tâm tình không tệ, nhưng nói tới tham dự lại không có khí sắc tốt gì, lắc đầu nói.- Tập luyện võ nghệ ở trên chiến trận chỗ hữu dụng không lớn lại khiến lòng người suy nghĩ quá nhiều. Đệ còn không biết, Thành Đại Hổ Bi Châu đưa tin tới cho huynh, một mặt muốn tự mình ra trận, một mặt còn muốn mời Ngưu Kim Bảo và Đại Thăng ra trận. Nói chỉ muốn tham gia tỷ võ, giành lấy vẻ vang cho Từ Châu chúng ta.
Lúc nói chuyện này, Triệu Tiến có chút dở khóc dở cười, Vương Triệu Tĩnh và Lưu Dũng cũng không kìm nổi bật cười, Triệu Tiến tiếp tục nói.- Huynh trả lời ba chữ "chút an phận" thật sự là ý nghĩ kỳ lạ. Huynh có nhiều nhàm chán mới hy vọng người Từ Châu chúng ta đoạt khôi ở trong đại hội tỷ võ này. Đó có chỗ hữu dụng nào?
Đợi cho những người khác rời khỏi, Triệu Tiến tự mình đi về thư phòng, Ngưu Kim Bảo và Tôn Đại Lâm im lặng đuổi theo. Đi mấy bước, Triệu Tiến quay đầu lại cười nói.- Trên chiến trường quyết thắng bại là một chuyện, người luyện võ chém giết là một chuyện khác. Ngươi chớ nên nghĩ nhiều.
Ngưu Kim Bảo trước hết là sửng sốt, lập tức lắc đầu bật cười nói.- Lão gia nào có nói chuyện. Thành gia gia không phải đã nói rồi sao? Một thân bản lãnh của ngươi, giẫm đạp chuyển dời, ra tay như gió, trên sa trường không có một chút hữu dụng. Trăm ngàn đao thương đâm chém tới, không bày trận nghênh chiến, sao tránh thoát được, chỉ có chữ chết mà thôi. Thuộc hạ lúc ở Thiếu Lâm không ít sư huynh đệ, ở Tung Sơn đối luyện không thua thiệt chút nào, tự cho rằng hoành hành được khắp thiên hạ. Kết cuộc còn chưa có lên chiến trường, tranh đấu với đoàn luyện hương dũng, bị những hương dũng chưa từng luyện qua võ nghệ kia bày trận đuổi giết, một thân võ nghệ chỗ hữu dụng gì cũng không có. Từng ra trận này đều giống với cách nói của lão gia.
Nói ra những lời này, mặc cho ai cũng xem ra được lòng đầy cảm khái của Ngưu Kim Bảo, trên mấy quyển binh thư của Thích Kế Quang đối với võ nghệ và chiến trận đều có mô tả, nhưng đọc sách và tự thân trải qua hoàn toàn khác biệt.
Triệu Tiến gật đầu, còn Tôn Đại Lâm đứng ở bên kia như thoáng có chút suy nghĩ, Ngưu Kim Bảo trầm ngâm chốc lát lại là nói.- Giám tự tiền nhiệm của Thiếu Lâm họ tục gia chính là họ Ứng. Thuộc hạ lúc ở Hà Nam nghe qua tiếng tăm Ứng Thương này. Người này mười có tám chín phần là con của Giám tự tiền nhiệm, nhưng hiện giờ nếu như đã tục gia thiết nghĩ một phe cánh của nhà y tranh đấu bị thua ở trong chùa chỉ đành tới tham gia luận võ cầu đường khác.
Ngưu Kim Bảo quen thuộc tình hình của Thiếu Lâm Tự, gã nói những điều này mọi người cũng không xa lạ, Vân Sơn Tự năm đó tình hình cũng giống như vậy, một phe cánh Như Huệ này cũng là phe thất bại tranh đấu trong chùa.
Thiết nghĩ Tung Sơn kia dựa vào thương bổng của đệ tử tăng tục, ở vùng đất giáp ranh giữa phủ Hà Nam và phủ Khai Phong là cường hào đỉnh cấp nhất. Lại nói tiếp cũng chính là tôn thất của phiên vương, đây là thế lực bao lớn, trong tay lại có bao nhiêu ích lợi. Vì những điều này cũng trách không được khắp nơi trong chùa tranh đấu không ngớt. Người bị thất bại này hoặc là tìm kiếm con đường ra mới, hoặc là tìm kiếm cường viện, tới nơi cửa sông Thanh giang này tỷ võ đều là chọn lựa không tồi.