Thực lực của Triệu Tự Doanh không ngờ đến được múc như vậy, Văn Hương Giáo của mình là bị điên khùng hay sao? Rõ ràng dưới mí mắt còn có thế lực như vậy mà dám tạo phản, ở trước mặt con quái vật lớn như vậy làm loạn, vậy kết cuộc bại vong bị giết không phải tất nhiên sao? Nhưng khuôn mặt Tạ Minh Huyền tràn đầy mê hoặc, gã càng nghĩ càng không hiểu, gắn với những thứ gã nhìn thấy, nghe thấy ven đường, lại nhìn thấy tất cả những thứ trước mắt, Từ Châu hùng mạnh như vậy, thực lực như vậy, vì sao còn ngồi nhìn Văn Hương Giáo đại loạn, vì sao còn muốn lập hang ổ tại nơi nhỏ bé như Từ Châu này. Không biết nghĩ đến cái gì, sắc mặt Tạ Minh Huyền trắng bệch lại là cúi đầu xuống.
Liên trưởng gia đinh đang hét to ra lệnh, bốn liên gia đinh kéo tới biến đổi đội hình, lại là xếp hàng thành bức tường người, bao vây ngăn cách đội của Tạ Minh Huyền và Văn Thiết Quân. Nhìn thấy giáp sĩ tay cầm dao sắc đang đối diện, một số bộ chúng tinh nhuệ của Văn Hương Giáo sang đầu hàng, ai nấy đều có chút thấp thỏm. Bây giờ đúng thật sự là như miếng cá nằm trên thớt, nếu dối phương động thủ, bản thân không có bất cứ năng lực kháng cự nào, chỉ đành mặc người chém giết.
Mười mấy người cưỡi ngựa vây lấy bọn người Triệu Tiến đến trước đội ngũ, mọi người đều thấy được dáng vẻ của Triệu Tiến và và những người bên cạnh, cũng đều nhìn thấy một đám người Triệu Tiến còn rất trẻ. Cho dù nghe qua từ trước, còn có không ít người ở phía bên Tăng gia trang đã thấy qua, nhưng đối với tướng mạo trẻ tuổi của Triệu Tiến, mọi người còn chưa thích ứng được. Tạ Minh Huyền có chút phấn chấn, trẻ tuổi như vậy đã làm ra được sự nghiệp như thế, vậy mai sau thật sự không đoán trước được.
Một đại hán to béo bên cạnh Triệu tiến giơ cánh tay lên toàn trường lập tức lập tức im lặng không tiếng động. Hai đội Tạ Minh Huyền và Văn Thiết Quân vốn dĩ xì xào bàn tán có chút xôn xao, bị yên tĩnh này làm cho sợ hãi. Không ngờ rằng cử chỉ nghiêm chỉnh như vậy, lập tức theo đó cũng biết điều im lặng.
Triệu Tiến nhìn quét vài lần, cười nói rằng.
- Xem ra thật đúng là mạnh hơn lưu dân đói bụng nhiều. Đây hẳn chính là vốn liếng lâu năm của Văn Hương giáo rồi.
Theo cục diện yên tĩnh như vậy, lời của Triệu Tiến mọi người nghe rất rõ. Cách dùng từ trong lời này vẫn là khiến những người Tạ Minh Huyền yên tâm không ít. Không hề dùng "lưu tặc" cũng không hề dùng "tà giáo", nói rõ còn coi họ có chút phân lượng. Ở đây không ít người đều từng ở lâu trong quan quân, tất nhiên biết được thái độ của quan phủ là như thế nào.
- Ai là Tạ Minh Huyền. Tạ Minh Huyền bên đó giơ tay lên.
- Ai là Văn Thiết Quân. Văn Thiết Quân sửng sốt. Lần này đầu hàng là Tạ Minh Huyền chủ trì đi đầu, y là tới bây giờ mới tự thành một đội, sau lại gọi ra tên họ của y. Nhưng vào lúc này cũng không làm đươc gì, y chỉ giơ cánh tay lên.
Triệu Tiến cười nhìn hai bên sau đó mở miệng nói.- Tạ Minh Huyền lên trước mấy bước.
Bên đó nhường ra một con đường cho Tạ Minh Huyền, Tạ Minh Huyền vội vàng tiến lên mấy bước, đến trước mặt Triệu Tiến dập đầu bái xuống, trong miệng chỉ là nói.- Tạ Minh Huyền vô năng bại quân, cầu mong Tiến gia đại ơn đại đức thu nhận và giúp đỡ bọn tôi. Bọn chúng tôi nguyện vì Tiến gia bất chấp gian nguy, thà chết không chối từ.
Gã sau khi nói câu này, tất cả người đằng sau bao gồm một đội của Văn Thiết Quân đều theo chân quỳ xuống. Triệu Tiến ở trên ngựa gật đầu, không có tiếp lời chỉ là mở miệng nói.- Ngươi không phải có lời muốn nói sao? Đứng dậy hẵn nói.
Tạ Minh Huyền sửng sốt nhìn thấy Triệu Tiến gật đầu gã bên này mới dập đầu làm lễ, đứng dậy. Thôn trang bên này đã sớm có sửa soạn, lập tức dời sang một cái bàn vuông cho gã bày ở trước đội ngũ đầu hàng. Tạ Minh Huyền trền lên trên bàn vuông, cung thủ trên tiễn tháp hai bên lập tức dõi mắt nhìn theo. Tạ Minh Huyền không có hướng về phía Triệu Tiến mà là hít một hơi thật sâu xoay mình nói.- Văn Thiết Quân, ngươi vốn là kẻ muốn hàng quan quân, có phải hay không?
Chẳng ai ngờ rằng gã hỏi ra câu này, Văn Thiết Quân kia sửng sốt, lập tức giậm châm rống giận, tức thì bị đao bén của gia đinh bức ép lui về phía sau hai bước, chỉ ở nơi đó hô.- Họ Tạ kia, ngươi đừng ở đó vu cáo hãm hại. Suốt một đường ta đi theo ngươi tới đây, sao thành là muốn đi đầu quan quân. Tiến gia minh xét, tiểu nhân chính là ngưỡng mộ Từ Châu, muốn tới đây vì Tiến gia ra sức. Tiến gia, họ Tạ này chính là một tấm lòng trung với Từ Hồng Nho kia, hắn sang đây đầu hàng, có lẽ là muốn mưu hại Tiến gia, muốn gây tai vạ Từ Châu tốt đẹp này.
Người đi theo Triệu Tiến tới đây không người biết an bài hôm nay, nhưng cũng có người cảm thấy buồn bực cổ quái, sau khi nhìn thấy nét cười mỉm trên mặt Triệu Tiến mới không có lên tiếng quát bảo ngưng lại.
Tạ Minh Huyền bên kia không có vội vã tranh biện, mà là đợi sau khi Văn Thiết Quân nổi trận lôi đình hô hoán xong, mới lại là nói.- Vốn rằng ngươi muốn đánh mở cổng thành nhưng lại bị Thẩm Trí đoạt trước. Quan quân xông vào, ngay cả đầu hàng cũng không có cách.ngươi chỉ đành phải đi theo cùng ta. Có phải hay không?
- Tạ mỗ nhân ta trên tay dính đầy máu tươi, nhưng lại không có giết hại lạm sát qua. Ta khiến cho bọn huynh đệ ăn no mặc ấm cũng trói buộc bọn huynh đệ đi theo chớ nên buông thả bản thân. Những chuyện thân tín Từ Hồng Nho và thuộc hạ Từ Hồng Cử làm ra, đã không phải người mà là súc sinh. Biến thành như vậy đã không phải con người rồi cho dù là năm tháng thái bình cũng chỉ là kẻ điên thích giết người. Người như vậy chúng ta ở Liêu Trấn chẳng lẽ thấy được còn ít nữa sao?
Nghe Tạ Minh Huyền kể rõ, một đội kia của chính gã đều là lòng có ưu tư, còn bên phía Văn Thiết Quân hoặc là coi thường không thèm để ý, hoặc là thấp thỏm bất an.
- Nhưng Văn Thiết Quân ngươi lại dẫn mọi người đi về phía con đường chết đó. Từ lúc đại loạn tới khởi sự, ngươi làm ra bao nhiêu tội nghiệt, trên tay dính bao nhiêu máu tanh, gây tai vạ bao nhiêu người. Bản thân người là súc sinh, ngươi không sợ mọi người đi theo ngươi gặp phải báo ứng sao? Tạ Minh Huyền nói lời lẽ chính nghĩa lẫm liệt.
Nhưng Văn Thiết Quân bên dưới kia lại giẫm chân mắng to.- Tạ Minh Huyền ngươi ở nơi đó giả vờ lòng dạ từ bi gì. Ngươi ở phía trên lên tiếng hạ lệnh, các huynh đệ ở phía dưới động thủ, ngươi thì không có dính máu. Ngươi dám nói nhiều sát nghiệt như thế không có dính tới ngươi sao?
- Có dính tới ta, ta cũng là tội nghiệt nặng nề. Nhưng ta cũng chỉ là thân bất do kỷ. Không làm như vậy, tất cả nào có con đường sống, ta chỉ đành cố gắng hết sức làm ít đi sát nghiệt. Tạ Minh Huyền không mảy may luống cuống.
Một đám người Triệu Tiến cưỡi trên lưng ngựa quan sát, gia đinh phân cách hàng binh còn có cung tiễn trên vọng lâu tiễn tháp đều là như sắp gặp đại địch.tuy nhiên Triệu Tự Doanh bên này lại cảm thấy có chút vô vị. Nhân quả của chính các ngươi, ở nơi này đôi co không ngừng, có dính gì với chúng ta, còn muốn khiến chúng ta tới làm việc cùng ngươi sao.