Cát Hương gãi đầu, liền cười nói.- Đáng tiếc là lúc ấy hạ thủ quá nhanh quá ác, Thư gia cũng không lưu lại người nào.
Triệu Tiến nói.- Chuyện này không can hệ tới đệ, huynh lúc ấy cũng tràn đầy lửa hận, cộng thêm Thư gia này quá tự cao tự đại. Không ngờ còn dám tới bắt tráng đinh chúng ta làm nô hộ. Tuy nhiên giết sạch cũng không có gì, trên người của Thư gia chúng ta hỏi không ra cái gì khác nữa.
Nữ nhân cùng trẻ con Lã gia trang này cũng bị đưa đến trên đất trống bên kia chờ đợi, những nữ nhân ấy cũng sợ đến ngất xỉu, sau khi qua đi đầu óc điên khùng cũng không phải là không có khả năng. Thế nhưng người của Triệu Tự Doanh mặc kệ, bên này giết người, bên kia còn có người cho ngựa ăn và chỉnh lý quân trang quân dụng. Đợi giết hết xong tất cả mọi người cùng lên ngựa, nơi này dù sao cũng gần huyện thành, đốt giết đại loạn ngay dưới mắt huyện thành, quan quân không có khả năng ngồi yên.
Đánh phá thôn trang này, giết sạch người nên giết, trong chuyện này tuy rằng rất nhanh, nhưng chung quy vẫn tiêu tốn không ít công sức, lúc này cổng thành hẳn là nên mở ra. Một đội Triệu Tiến dẫn đầu không muốn giằng dai như vậy, vậy chỉ đành đi mau, bọn họ bên này mới ra cổng lớn Lã gia trang, bọn kỵ binh canh gác bên ngoài tới báo tin, nói là sau khi cổng thành mở có mười mấy người cưỡi ngựa chạy ra ngoài, thôn trang ngoài thành tất cả đều xuất ra tráng đinh, hiện tại đã tụ tập ngàn người, đang vội vàng chạy tới hướng bên này.
Triệu Tiến phân phó.- Mỗi người dẫn đường năm mươi lượng, thả bọn họ tới nơi yên lặng không can hệ gì rời đi! Hai gã dẫn đường kia cũng đã bị dọa đến mất hồn mất vía, trước đó suy nghĩ rất nhiều, lại không nghĩ rằng mấy trăm người cưỡi ngựa dũng mãnh này lại tàn ác tới mức này, bọn họ nào còn dám nghĩ cái gì đến chuyện nhận tiền thưởng, sợ bị đối phương bên kia giết để bịt đầu mối, thậm chí sau khi nghe được Triệu Tiến an bài như thế, tên hán tử độc thân lập tức khóc rống lên, nghĩ rằng đối phương bên kia muốn diệt khẩu.
An bài cho người dẫn đường xong, Triệu Tiến nói với Cát Hương.- Chúng ta đánh tan những hương dũng này hãy rời đi, bằng không người ngựa chúng ta kiệt sức, bọn họ một đường truy sát tới là một phiền toái.
Cát Hương gật gật đầu, vẻ mặt đều là hưng phấn, nhìn thấy biểu hiện này của y Triệu Tiến cũng bất đắc dĩ mà lắc đầu, ở trên ngựa hô một tiếng, sau khi truyền lệnh xuống, theo dẫn đường của kỵ binh thám mã, chạy thẳng đến phương hướng hương dũng kéo tới.
So với quan quân sai dịch, sức chiến đấu và dũng khí của hương dũng đoàn luyện bản xứ đều cường mạnh hơn, bởi vì bọn họ bảo vệ làng nước quê hương, chiến đấu có dính líu đến an nguy bản thân, cái này tất nhiên phải dũng mãnh xông về phía trước.
Tới gần thôn trại nhìn thấy lửa hừng hực, tiếng kêu thảm thiết liên tục, mặc dù danh tiếng Lã gia trang kia cực kém, nhưng mọi người vẫn phải bằng lòng ra tay, nếu chẳng may lan đến gần nhà mình thì phải làm sao bây giờ. Hơn nữa lần này nhà mình chùn chân, lần sau nhà mình gõ chiêng, người khác không muốn đến, vậy phải làm thế nào, cho nên tráng đinh cả thôn đều rất nhanh đến đông đủ.
Gã Bổ đầu dẫn đội bên kia có chút hổn hển, ai ngờ đến đột nhiên có chuyện này xảy ra, người nhà Lã gia kia chui rúc ở trong thành không dám ra, lại khiến cho Bổ phòng bốc thâm dẫn đội ra ngoài, kết quả là bản thân xui xẻo, ngẫm nghĩ tới quả phụ vừa mới thông dâm kia, càng nghĩ càng không muốn đi ra ngoài.
- Mấy vị Đại lão gia trong nha môn nói, đoàn người anh dũng tiến lên, thương vong quan phủ cho chu cấp, sau khi xong việc mọi người đều có thưởng. Nhưng nếu như đã đi ra, nên làm gì vẫn phải làm, chính đang lúc khích lệ cổ vũ, lại nhìn thấy hương dũng tráng đinh đều đang nhìn xung quanh, thần sắc kinh hoàng, đức hạnh kia còn đánh thế nào, Bổ đầu này vừa muốn chửi bậy, tự mình cũng cảm thấy không đúng.
Vật cưỡi đang nôn nóng hí vang lộn xộn, sau đó là y biết vì sao không đúng, mặt đất giống như là động đất, thanh âm ầm ầm đang hướng về phía bên này, bụi mù kia là xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ không phải là khói đen Lã gia trang cháy bốc lên.
- Không đúng, là kỵ binh, mấy ngàn kỵ binh! Có người khàn giọng hô to, đội nhân mã Triệu Tự Doanh đã xuất hiện trong tầm mắt mọi người. Huyệ thành Mông Âm nho nhỏ, lại là huyện thành ở nơi hẻo lánh, nơi có gặp qua đội ngũ cưỡi ngựa trận thế lớn như vậy, tuy nói mấy trăm, nhưng bọn họ nhìn cũng giống như là mấy nghìn rồi. Hơn nữa gia đinh Triệu Tự Doanh có áo giáp và binh khí chỉnh tề, đội ngũ cũng có lớp lang, đều này khiến cho già trẻ huyện Mông Âm thoạt nhìn thấy áp lực quá nặng.
Đoàn luyện tráng đinh bản xứ đích thực có dũng khí hộ vệ quê hương, nhưng dũng khí này cũng phải xem đối mặt với kẻ thù như thế nào, đội nhân mã lẫm liệt như vậy, vừa nhìn thấy cũng biết là không có khả năng chiến thắng rồi. Đừng nói là lấy mạng đổi mạng, đi tới kết cục chính là cái chết, cuộc chiến như vậy không có người nào bằng lòng đi đánh nhau cả, cũng không ai dám đi đánh. Không biết ai hô trước một câu “mẹ ơi”, ngàn tráng đinh bản xứ mới vừa rồi còn có chút dáng vẻ liền lập tức giải tán, mà trước cả khi bọn họ tản ra, hơn mười mấy mười mấy người cưỡi ngựa từ trong thành chạy ra sớm đã vội vàng xoay mình trên ngựa, liều mạng quật ngựa rời đi, ai cũng không muốn chịu chết.
Đội nhân mã Triệu Tiến dẫn đầu đi cũng không nhanh, cứ một đường như vậy đi tới nơi tráng đinh tụ tập, tất cả ở sân trống này đều vứt bỏ vũ khí thương bổng, thậm chí cũng không có thiếu giày, chân trần chạy nóng mọi người cũng không bận tâm. Gần kề sân trống lặng ngắt như tờ, thoạt nhìn bên trong giống như không có vật nào còn sống.
Đội nhân mã Triệu Tự Doanh hiển nhiên không ở đây giằng co cùng dân chúng, sau khi đạt được mục đích, liền xoay người rời đi, tuy nhiên đi cũng không nhanh sửa soạn nghênh chiến bất cứ lúc nào. Sau khi đi ra vài dặm, kỵ binh đi lòng vòng phía sau cũng chạy theo bẩm báo. Cổng thành huyện thành Mông Âm một lần nữa đóng lại, cái này càng không phải nói, bên trong thành nhất định là bị dọa cho bể mật gần chết rồi. Sơn Đông vốn là thủ phủ Đại Minh, Mông Âm lại là chốn hẻo lánh của thủ phủ, binh tai nạn dân cực ít lan tới, trong lúc bất chợt có “đội nhân mã mấy ngàn người xuất hiện”, như thế làm sao không sợ.
Sau khi đi chậm chạp được một canh giờ, một đội này của Triệu Tiến tìm tới thôn trang ven đường. Nơi xa bên này cũng thấy được khói bụi cuôn cuộn, nhìn mấy trăm kỵ binh mặc giáp ai cũng không khơi lên nổi chiến ý, không có cách nào khác chỉ đành mở cổng trang, đã sửa soạn bị tai họa quét sạch, lại không nghĩ rằng Triệu Tự Doanh lấy ra không ít bạc, bảo bọn họ đưa cho cỏ khô và lương thực. Điều này làm cho già trẻ thôn trang sợ hãi mê mẩn, mãi đến khi Triệu Tự Doanh thực sự rời đi mới nhận ra được lần này kiếm được lời.
Đoạn đường phía trước cứ đi được khoảng chừng nửa cnah giờ thì nghỉ một nén nhang, sau đó lên ngựa gấp rút đi đường, đội nhân mã mệt mỏi thì lại được nghỉ ngơi, nhưng lúc người ngựa đi đường tận sức chạy đến nhanh nhất. Cứ như vậy một đường trở về doanh trại, so với sự mệt mỏi của đám người Triệu Tiến, mấy trăm kỵ binh trong doanh trại kia được nghỉ ngơi vô cùng tốt, kỵ binh đi dò la tin tức cũng đã trở về, ba thôn trang bảm xứ lân cận cũng tiếp nạp mấy chục mấy trăm người ngoài tới, nhìn không giống như hạng người lương thiện.