- Có lẽ bọn họ thực sự là cẩn thận như vậy. Phong phạm của Triệu Tự Doanh chúng ta là nhanh gọn, dứt khoát, quyết đoán, kiên quyết đánh trả.
Cho dù là Triệu Tiến hay đám Vương Triệu Tĩnh, Như Huệ đều không đưa ra được phán đoán chính xác. Đám thương nhân cửa sông Thanh Giang và Dương Châu vẫn cứng cỏi mời Triệu Tiến tới lộ mặt ở cửa sông Thanh Giang, ý đồ thể hiện uy nghi của Triệu Tiến cũng như uy phong, thực lực của Triệu Tự Doanh ở đại hội tỷ võ.
Bọn họ tích cực như vậy cũng không có gì kỳ quái. Không nói tới việc lợi ích của Từ Châu có can hệ mật thiết đến bọn họ, mà việc buôn bán trên biển ở cảng Hải Châu mới mở dính líu chặt chẽ đến lượng lớn nguồn gỗ và đặc sản của Liêu Đông, thậm chí còn buôn bán với Liêu Đông và Triều Tiên. Lý Tử Du Thừa Bắc Hiệu bởi vì sớm gắn với Triệu tiến, con cháu người nhà đưa đi nhiều, hiện tại gia sản nhanh chóng sinh sôi, đã từ xếp hạng hai mươi mấy trở thành mười vị trong số các thương gia giàu có ở cửa sông Thanh Giang, tiếng nói trong thương hội cũng ngày càng có trọng lượng.
Mà vải Từ Châu càng làm cho mỗi người đỏ mắt lên. Cần phải nói việc buôn bán trên biển có một số ít người không dính líu tới, nhưng việc buôn bán vải bông lại trải rộng khắp thiên hạ, ai cũng làm được, hơn nữa còn kiếm được rất nhiều tiền. Bình thường việc buôn bán vải bông Tùng Giang mọi người ai thấy mà không thèm, nhưng cũng chỉ ở bên ngoài nhìn vào. Hiện tại không ngờ Từ Châu cũng làm ra hàng loạt vải bông, hơn nữa lại còn cạnh tranh giá với vải sợi Tùng Giang, ngắn ngủi hai tháng không ngờ khiến Tùng Giang bên kia cúi đầu chịu thua. Việc làm ăn như vậy chính là một nguồn lợi nhuận khổng lồ, nhất định phải chộp lấy.
Phải biết rằng, trong thiên hạ có không ít nơi làm ra được vải bông, nhưng làm ra hàng loạt, lại làm cho nghề vải bông Tùng Giang dễ dàng nhượng bộ cũng chỉ có vải Từ Châu mà thôi.
Thương nhân coi trọng nhất điều gì, chính là kiếm tiền và bạc trắng. Triệu Tiến của Từ Châu không chỉ có thủ đoạn sát phạt và võ lực mà còn có phép kiếm tiền tuyệt diệu, điều này mới khiến cho mọi người đua nhau tiếp cận, giống như thiêu thân lao đầu vào lửa.
Chẳng mấy đã tới tháng chạp. Ở Hà Gia Trang đã có không ít người bắt đầu bận rộn đón năm mới rồi. Năm nay tình cảnh đón năm mới ở Hà Gia Trang tốt khác thường, bởi vì không ít các bậc trưởng bối và những người giàu có trong thành đều đã chuyển tới đây, người nhiều, khung cảnh vui tươi dĩ nhiên cũng theo đó mà tới.
Tuy nhiên, cha mẹ, vợ con Triệu Tiến đã quen với việc Triệu Tiến không ở nhà đón năm mới, càng quen với việc Triệu Tiến không can thiệp vào việc lo liệu lễ mừng năm mới, mà cũng chỉ có thói quen như thế mà thôi.
Vào lúc này, Lưu Dũng và Lôi Tài đều trở về Từ Châu. Dựa theo kế hoạch lúc đầu, hai người bọn họ sớm đã phải trở về từ sớm, thậm chí còn phải trở về vài lần. Tuy nhiên, Tế Ninh và phủ Thanh Châu vừa xảy ra động loạn, bọn họ vẫn ở bên ngoài bôn ba dò la, thu thập các loại tin tức.
Lôi Tài mang về tin tức từ kinh sư. Thân thích ở kinh sư của vị Thư gia kia vào tháng mười đã bị điều đến Hồ Quảng làm tham chính. Tuy nói từ kinh sư ra ngoài làm quan xem như là thụt lùi, nhưng như thế này cũng đồng nghĩa với việc được thăng mấy phẩm. Theo quy củ, đợi đến sau khi hồi kinh sẽ có trọng trách khác, gần như chắc chắn được thăng chức.
Nghe nói đồng liêu của vị quan họ Thư này đều có chút nghi hoặc, nghĩ thầm rằng người này vô cùng bình thường, dựa vào đâu mà tự nhiên gặp chuyện tốt rơi vào đầu như vậy. Hồ quảng ở xa, Triệu Tự Doanh muốn thăm hỏi tin tức cũng bất tiện, hơn nữa can hệ của Triệu Tự Doanh trong quan trường ở kinh thành rất nông cạn, muốn hỏi thăm ra người nọ là bị ai đề bạt, nguyên nhân là gì cũng rất khó.
Nếu như là tay già đời trên quan trường an bài cho lần thăng nhiệm này, người ngoài rất khó đoán được nhân quả. Lại nói, quan lại ở kinh thành ra ngoài nhậm chức vốn cũng không phải là việc hiếm lạ gì, cũng sẽ không có quá nhiều người để mắt tới.
Mà những người viết thư cho sỹ tử quan phủ Tế Ninh, có người không ở kinh sư, có người rất khó tiếp cận, đây cũng không phải là cố ý che giấu hay né tránh. Ở nơi như kinh thành, ra vào vốn là việc bình thường, hơn nữa tai mắt ngầm của quan gia cũng không ít, tự mình lưu ý một chút, Triệu Tự Doanh bên kia sẽ không tiếp cận quá dễ dàng.
- Trù tính điều phối được như vậy, còn điều động được quan quân Sơn Đông cũng chỉ có Ngụy Trung Hiền, những người khác không nhìn ra ai có bản lãnh này. Phán đoán suy luận không có ý nghĩa gì này lại làm cho người ta không làm được gì.
- Có người nói rằng Ngụy Trung Hiền này không biết chữ, không hiểu các mắt xích trong cung đình, toàn bộ dựa vào âm mưu thâm độc áp chế người khác. Khả năng như thế này, Ngụy Trung Hiền trưởng thành rồi mới vào cung không giả, nhưng lão ta ở trong cũng đã mấy chục năm, hơn nữa đã từng đảm nhiệm chức quan yếu hại, đánh đổ từng vị quan lớn. Hạng người như vậy cho dù không tinh thông chữ nghĩa, quy củ thì bên người cũng sẽ có kẻ lo liệu, mưu tính kế sách cho. Tương tự như vậy, mặc dù lão ta hồ đồ, bên mình cũng có nhiều người mưu trí giúp đỡ phân giải, quyết định, huống chi Ngụy Trung Hiền này vẫn luôn vô cùng khôn khéo. Đây là tâm đắc của Lôi Tài trong lúc bôn ba bên ngoài có được.
- Hạng người như vậy sẽ không hao tổn lòng dạ bỏ ra nhiều công sức như vậy, chỉ làm cho Tế Ninh loạn một chút, chỉ phá vỡ một vài điền trang không có can hệ gì ở phủ Thanh Châu, chẳng lẽ chính là an bài binh mã Đại Danh ở tam phủ Ký Nam nhân đó chiếm đại thế, bao vây Từ Châu chúng ta sao? Lôi Tài không có đáp án, nhưng y đã hỏi ra rất nhiều vấn đề.
Hiện tại bên ngoài xung quanh địa bàn Triệu Tự Doanh Từ Châu khống chế, phương bắc có quan quân trấn Đăng Lai Sơn Đông, phía tây có quan quân Đại Danh, có quan quân Hà Nam mới lập, phía đông là biển lớn, phía nam thì có quan quân Trung Đô Phượng Dương, tiêu doanh của Phó tướng Lang Sơn, thậm chí ở nơi giữa Từ Châu còn có một cánh binh mã của Tham tướng Từ Châu.
Từ đại thế nhìn lại, Triệu Tự Doanh bị quan quân từng đoàn bao vây, con số quan quân cũng chiếm ưu thế, nhưng người quen thuộc gốc rễ đôi bên đều dễ dàng phán đoán ra được mạnh yếu cao thấp lẫn nhau. Quân đội Đại Danh của ba phủ Đại Danh, phủ Thuận Đức và phủ Quảng Bình về đại thế có hữu dụng, nhưng chân chính đối mặt với Triệu Tự Doanh, ý nghĩa hữu dụng nổi lên không lớn lắm.
Tin tức Lôi Tài hỏi thăm không chỉ có bấy nhiêu, thư tín kinh sư bên kia truyền tới của phủ Duyện Châu, tất cả các loại người từ kinh sư bên kia tới được phủ Duyện Châu, cần phải qua đường nơi Lâm Thanh. Đối với khách thương và quan viên qua đường, tuy rằng không có cách nào lo liệu mọi mặt chu toàn nhưng cũng có người theo dõi.
Nhưng trước sau xảy ra chuyện ở phủ Tế Ninh và Thanh Châu, không có người đáng nghi nào đi qua địa phận.
Triệu Tiến đưa ra quyết định.- Nếu như không nghĩ ra được chân tướng, vậy cũng không cần phải hao phí công sức quá lớn trong việc này, vẫn là cách làm cũ của chúng ta, nước tới đất ngăn, có việc thì xử trí.