Nếu như lần đi cửa sông Thanh Giang này lộ diện an ổn lòng người, uy phong của Triệu Tự Doanh phô bày ra nhất định phải làm đủ mới khiến cho tân khách tám phương tham gia đại hội tỷ võ nhận thấy được thực lực của Triệu Tự Doanh, nhận thấy được tai họa lũ lụt gì đó vốn dĩ không có tổn hại với Từ Châu.
Bình thường Triệu Tiến ở Từ Châu đi tới mấy nơi khu bắc Hoài An và cửa sông Thanh Giang, đều là hai trăm tới ba trăm người cưỡi ngựa hộ vệ, nhưng lần này chọn lựa hẳn ra ngoài ngàn người từ trong đại đội, đoàn, lữ trú đóng ở Từ Châu. Phải thân thể cao lớn cường tráng, ngựa đưa cho gia đinh cưỡi ngựa cũng phải chọn lựa kỹ càng.
Binh khí, hỏa khí và khôi giáp đều phải bắt đầu bảo dưỡng, phải cho người ngoài nhìn thấy trạng thái tốt đẹp nhất, gia đinh được lựa chọn tới bản thân vui cười, lần này đi cửa sông Thanh Giang đòi hỏi mỗi người đều phải sáng chói lập lòe khiến người ngoài nhìn hoa mắt mới tốt.
Chu Học Trí ở cửa sông Thanh Giang sớm đã bắt đầu bận rộn, sau đại hội tỷ võ năm trước, sân đại hội tỷ võ mới vào đầu năm đã bắt đầu tu sửa xây dựng, lúc này đã xây dựng hoàn thành. Nếu Triệu Tiến muốn tới, hơn nữa ý nghĩa lần đại hội tỷ võ này lớn như vậy, vậy sân tỷ võ kia cũng phải hoàn thiện tỉ mỉ thật tốt.
Sư phụ đôn đốc tạo sàn tỷ võ này họ Phó tên Thần, năm nay ba mươi bảy tuổi, vốn dĩ là nhân sĩ trấn Hạ Thái phủ Phượng Dương, trong nhà lại là gia đinh nhiều đời tu sửa hoàng lăng ở Trung Đô, vốn dĩ gia cảnh không lo cơm áo, lại bởi vì bất mãn Thái giám Thủ bị nào đó cắt xén quá hung ác, bị đuổi thẳng ra khỏi phủ Phượng Dương, ở phủ Lư Châu và phủ An Khánh lưu lạc làm chút công trình nhỏ sống qua ngày.
Vẫn là bị Cảnh Mãn Thương xuất thân Vu Hồ phát hiện, đề cử thẳng tới nơi Triệu Tự Doanh làm việc, so với thế lực bất kỳ một chỗ nào thậm chí quan phủ, nhiệt tình của Triệu Tự Doanh đối với công trình dựng lên rất cao. Từ đê điều tới chợ lại tới ruộng vườn và doanh trại, mỗi một nơi chốn tất nhiên xây dựng rầm rộ, nhưng những công trình này đều có can hệ trọng đại không dám dùng người không yên lòng đôn đốc xây dựng. Phòng mậu dịch Triệu Tự Doanh vẫn luôn đang vì Từ Châu gom góp nhân tài, Phó Thần này chính là một trong số đó.
Tới được Triệu Tự Doanh, Phó Thần này quả thật là như cá gặp nước, ở nơi này muốn làm kiến trúc thổ mộc, tính toán tiền bạc rất là rộng rãi, hơn nữa không can thiệp quá nhiều, chỉ cần không giở trò trên tiền bạc, Triệu Tự Doanh bên này liền mặc kệ ngươi thi thố.
Ngay khi bản thân được chọn lựa đôn đốc tạo dựng sàn tỷ võ cửa sông Thanh Giang, Phó Thần đầy cõi lòng hào hứng, cho rằng lần này được đại triển thân thủ, không ngờ tới trước lúc khỏi công làm bị đưa tới Từ Châu bên kia gặp mặt Triệu Tiến. Cầm bạc của Từ Châu, ăn cơm của Từ Châu, tất nhiên phải phục tùng nghe theo. Tuy nhiên Phó Thần tâm tình lại có chút hạ thấp, sư phụ đốc tạo công trình thổ mộc bậc này, kiêng kỵ nhất chính là người ngoài chỉ tay múa chân, hiềm rằng thân phận có hạn, mặc kệ kiến nghị tầm thường cỡ nào cũng đều phải tiếp nhận.
Tuy nhiên sau khi gặp mặt Triệu Tiến, Phó Thần ngược lại buồn bã, y bắt đầu hiểu rõ điều người bên cạnh nói "Tiến gia không gì không làm được" là có ý gì rồi. Triệu Tiến đích xác chỉ tay vạch chân với hình dạng của sàn tỷ võ này. Nhưng chỉ tay vạch chân này lại khiến Phó Thần cảm thấy bản thân mở ra được một cánh cửa, y nhìn thấy được các loại kiến trúc hoàn toàn khác biệt với Đại Minh. Chiếu theo chỉ vẽ của Triệu Tiến, hình dạng này có từ ngàn năm trước nhưng Phó Thần từ nhỏ nghề gia truyền học tập tích lũy không ít, lại chưa từng nghe qua bậc này.
Nghi hoặc đó đều là việc nhỏ bằng hạt vừng, sau khi trở lại cửa sông Thanh Giang, Phó Thần lập tức lấy nhiệt tình gấp trăm lần đầu nhập vào trong xây dựng mới sân tỷ võ này. Mà sau khi sân tỷ võ này tạo thành cũng đích xác chấn động toàn bộ cửa sông Thanh Giang, chấn động tới từng người một thông qua Vận Hà xuôi nam ngược bắc ngang qua cửa sông Thanh Giang.
Chỗ đặt sân tỷ võ ở phương hướng tây nam cửa sông Thanh Giang, ở giữa đập Võ gia và cửa sông Thanh Giang, nơi này có mô đất lớn trời tự sinh ra, hơi cao hơn mặc hồ Hồng Trạch. Nơi chốn như vậy ở xung quanh cửa sông Thanh Giang rất khó có được, từ phía Vận Hà ngồi xe cưỡi ngựa tới nơi này cần hơn nữa canh giờ, đi bộ thì mất hơn một canh giờ. Khoảng cách này bá tánh thân sĩ đều tiếp nhận được, buổi sớm tới buổi tối đi cũng không phải gánh nặng gì.
Toàn bộ sân tỷ võ chiếm đất hai mươi mẫu, chiếu theo cách nhìn người thời bấy giờ, tỷ võ so tài này đều phải tiến hành ở trên lôi đài, thổ mộc đắp dựng đài cao, người ở bên trên tỷ thí. Nhưng cách nhìn tới từ bình thoại truyền kỳ này cũng không có lý lẽ gì. Vốn ban đầu đại hội tỷ võ cũng là dùng phương thức lôi đài này, về sau nhận ra tính ngẫu nhiên quá nhiều, cho dù xem xét vẫn là công bằng đều không hợp lẽ, dứt khoát đổi thành đất bằng đọ sức, mọi người ở chỗ cao bốn phía nhìn xem, sân tỷ võ này chính là căn cứ ý niệm trong đầu này dựng lên.
Tuy nhiên từ bên ngoài nhìn vào cũng không biết kiến trúc này là sân tỷ võ, chỉ sẽ đoán đây là đại trạch viện. Bên ngoài có một vòng tường cao gần hai tầng lầu, mặt là cái gì nhìn không rõ, nhìn từ xa chỉ thấy được một vòng tường cao, nói là cái chậu gỗ cũng có người tin, liền có người gán ghép sân tỷ võ này thật sự ra là bố cục phong thủy của Triệu Tiến, còn có bên dưới sân tỷ võ này chôn chậu châu báu Thẩm Vạn Tam năm đó, chính là muốn vì Triệu gia này chiêu tập khí số thiên hạ, đồng thời cắt đứt long mạch Đại Minh đi hướng Vận Hà. Hiện giờ nhân sĩ cửa sông Thanh Giang và xung quanh xưng hô sân tỷ võ này chính là "Tụ Bảo Bồn".
Những lời đồn đại nhảm nhí này chẳng qua là cuộc nói chuyện phiếm trên bàn rượu, người nói rất là thần bí, người nghe cho là thật, sau khi qua đi đều cười ha hả. Chân chính khiến người ta nhớ mãi không quên bàn tán không ngừng chính là kết cấu của sân tỷ võ này. Ngay khi kẻ nào đi ngang qua từ trong tới ngoài mới sẽ nhận ra chỗ kỳ diệu của kiến trúc này, cho dù là người đi vào nam ra bắc kiến văn quảng bác, cũng chưa từng ở Đại Minh thấy qua loại kết cấu này.
Sau khi xem qua tỉ mỉ trong trong ngoài ngoài, ngươi liền sẽ nhận ra sân tỷ võ này thật sự ra là một vòng hai tầng lầu xây dựng từ gạch đá bao quanh, ở bên ngoài chỉ nhìn thấy tường ngoài của căn lầu này, còn nóc nhà của căn lầu bên trong là sườn dốc, trên sườn dốc có chỗ ngồi và lối đi nhỏ, còn có mái che, lều chắn gió ngăn mưa làm bằng tre gỗ, những mảnh đất bị ngăn ra trong vòng tròn căn lầu này là dùng vôi đất cát đá trải cho mặt đất bằng phẳng, nơi chốn tỷ võ chính là ở nơi này.
Sân tỷ võ bên ngoài nhìn là một căn trạch viện hình tròn, bên trong thì là hình trụ tròn, sân tỷ võ bị vách tường hướng vào bên trong căn lầu vây quanh, chỗ ngồi gần sát sân độ cao cách mặt đất ước chừng có ba thước. Nếu nói bên ngoài thoạt nhìn giống như chậu gỗ, bên trong này nhìn thì giống như chén nhỏ.