Triệu Tiến hạ lệnh dứt khoát rõ ràng.- Không cần, ta dẫn đại đội kỵ binh đi, chính là để đánh nhanh đi nhanh, nhiệm vụ của đệ chính là về phía nam, nhìn thấy Trường Giang thì dừng lại.
Đổng Băng Phong lại ôm quyền, bởi vì y vẫn còn phải đợi một vài thứ hậu bị chuyển đến, ở đúng doanh trại gần chỗ phục kích này tập trung các đoàn sau đó lại hành động, cho nên Đổng Băng Phong mới đứng ở bên này nói chuyện với Triệu Tiến. Nhìn thấy Triệu Tiến sắp xếp nhanh gọn, Đổng Băng Phong không nhịn được cười hỏi.
- Đại ca, huynh cũng thích đánh nhau a! Nhìn ra được hưng phấn của huynh đấy.
Triệu Tiến cười trả lời.- Đánh một trận chung quy cũng là sảng khoái, lần này phải hoàn toàn đánh cho quan quân thật đau, đánh đến mức về sau không bao giờ còn phiền toái nhàm chán thế này nữa, có lẽ đánh lần này thì rắc rối gì cũng không còn nữa!
Sau khi nói xong câu này, Triệu Tiến khoát tay nói.- Phải khiến đệ mệt mỏi một đoạn tháng ngày, những chiến mã thu nạp được này cũng phải đưa đi hết, đệ cần dùng ngựa. Trưng mộ những người ở cửa sông Thanh Giang, trước sáng sớm mai đệ phải sẵn sàng cho huynh đồ ăn đủ dùng trong ba ngày cho nhân mã, trong địa phận phủ Phượng Dương muốn trưng dụng ngay tại chỗ không phải chuyện dễ gì.
- Xin đại ca yên tâm, tiểu đệ lập tức đi làm.
- Không cần khách sáo với bọn nhà giàu ở cửa sông Thanh Giang, chúng ta cho bọn chúng phát tài, nói quy củ với bọn chúng, sau đó thế nào. Từng lần gây loạn làm ra chuyện thị phi, vẫn cứ si tâm vọng tưởng chiếm được gia nghiệp của chúng ta.
Đổng Băng Phong cười trả lời.- Đại ca yên tâm là được, bên phía cửa sông Thanh giang giàu có, chỉ cần ra tay, ngựa bò lương thực cái gì cũng không thiếu!
Từ trong sân tỷ võ máu chảy thành sông đi ra, Triệu Tiến triệu tập gia đinhntheo mình đến cửa sông Thanh Giang cùng đi về phía nam, cùng lữ thứ ba sớm đã sửa soạn xong chờ đợi phục kích.
Xem trên bản đồ ngoài đường thủy ra, bốn phương tám hướng đều đi được, nhưng thật sự ra đại đội kỵ binh nhanh nhẹn, nơi đi được nhiều như thế, mà ở địa hình con sông Giang Hoài chảy ngang dọc thế này, thật sự ra chỉ có một con đường, chính là đường của chỗ phục kích đó.
Triệu Tiến dẫn gia đinh đánh ở bên ngoài, tình cảnh trong cửa sông Thanh Giang căng thẳng khác thường, nhưng căng thẳng này không phải bởi vì bên ngoài lại đánh mà là tuần đinh và nghĩa dũng khắp nơi soát nhà bắt người.
Rất nhiều thương gia giàu có cao cao tại thượng hôm nay đều khóc vang trời, đám tuần đinh vốn dĩ khách khí lễ phép với bọn họ thế mà hôm nay như sói như hổ, lập tức xông vào trong cửa, nam đinh trong nhà đều bị bắt đi, nữ quyến bị nhốt trong một hai căn nhà, nghiêm chỉnh canh giữ.
Có nhà ngoan ngoãn nghe theo, cũng có nhà lúc này muốn khóc lóc om sòm một chút, kêu gào.- Giặc Từ Châu muốn tạo phản rồi, muốn cướp hết tài sản hàng hóa của dân chúng cửa sông Thanh Giang chúng ta, chúng ta liều mạng với bọn chúng thôi. Đám nữ quyến gào khóc điên cuồng, tôi tớ thân tín và hộ nông dân phụ thuộc cũng theo đó náo loạn.
Bọn họ không sợ tuần đinh Từ Châu, bởi vì những tuần đinh này rất biết khuôn phép, trước giờ không xảo trá vơ vét tài sản, cũng không đòi hỏi lợi lộc, cũng không thấy bọn họ diễu võ dương oai trên đường, đây coi như là người hầu quản sự gì, đừng nói là không có uy phong bằng đám sai dịch huyện nha phủ nhan, đến người nhà mấy thương gia giàu có cũng không bằng.
Biểu hiện này trong mắt mọi người, chẳng những không có chút kính sợ gì, ngược lại cảm thấy đây chính là chột dạ danh không chính ngôn không thuận, đây không có đại nghĩa danh phận của triều đình đương nhiên không đúng lý hợp tình, bình thường có lòng dạ này, hôm nay tuần đinh vừa ra tay, những thứ hỗn độn đó đều trở nên đảo loạn.
Nhưng tuần đinh lúc này không có nói quy củ gì cả, gặp những kẻ gây náo loạn thế này, phác đao trong tay đâm thẳng qua, ngã trên mặt đất nếu không chết thì bổ thêm một đao nữa.
Sau khi chém giết mấy người, tất cả mọi người lập tức câm như hến, không dám nói gì nữa, rất nhiều người đến lúc này mới biết, con hổ Từ Châu thực sự là biết ăn thịt người.
Không ít người trong đám thương gia giàu có tham gia sát cục lần này đều tự mình tham dự, nếu không đi nhiều, tất nhiên sẽ bị người ta hoài nghi. Vì sát cục hiển nhiên sẽ thành công này, vì đại lợi lớn tựa trời sau này, mạo hiểm này đáng để làm.
Nhưng thương gia giàu có cửa sông Thanh Giang truyền thừa nhiều thế hệ này, đối với những chuyện đặt nhiều tiền cược né tránh nguy hiểm thế này đã quen thuộc rồi, cho dù lần này không có cách nào suông sẻ mọi việc giữa quan quân và Từ Châu nhưng mọi người vẫn giữ lại đường lui. Mấy nhà lớn nhất cửa sông Thang Giang có gia chủ ba nhà không đi, những người đi tuổi tác không nhỏ, con cháu dòng chính trong nhà, đều trốn trước khi xảy ra chuyện mấy ngày rồi, cũng có kẻ cử con cháu nhà mình tới, bản thân trốn ra.
Sát cục lần này, nếu hoàn toàn không đi, hoặc không cho người cùng huyết thống của nhà mình ra mặt cũng không hợp lý, bởi vì tự mình đi, thì độ tin cậy cao. Trong sân tỷ võ kia tuy rằng có nguy hiểm nhưng ai từng trải qua nhiều nguy hiểm, mai chia lợi nhuận càng nhiều, giống như hùn vốn vậy, nếu tài sản hàng hóa tầm thường thì thôi, nhưng lần này là muốn chia của cải của Triệu Tự Doanh, thực sự khiến mọi người điên cuồng.
Không nói đâu xa, sản nghiệp của Từ Châu, chợ lớn Thanh Giang và hãng xe ngựa còn có hải cảng Cáp Lỵ bên đó, đáng để mọi người ra tay rồi, nếu lại thêm vải Từ Châu, cảng Hải Châu, rượu trắng, muối lậu các loại thì càng là con số khiến mọi người giật mình, không khỏi khiến mọi người không động tâm, vì tài sản thịnh vượng lần này, đáng để đánh cược một lần bỏ cả gia sản bán cả mạng.
Cho nên cho dù trốn đi cũng không trốn xa, ẩn nấp trong mấy trang viên biệt viện gần đó, một khi bên này thành công, bọn họ liền phải lập tức trở về chủ trì đại cục hoặc giúp đỡ xử trí, nhà nào sửa soạn không đầy đủ, nhà đấy sẽ được chia ít hơn chút, thương nhân trục lợi, tài sản lớn như thế khiến rất nhiều người váng cả đầu.
Hơn nữa lần này ra mặt chính là triều đình, nghe nói mấy nhà giàu cửa sông Thanh Giang đều nhận được mật thư của kinh sư, có thư đến từ Ti Lễ Giám, có thư lại đến từ nội các lục bộ, cho dù bọn họ bình thường cảm thấy Triệu Tự Doanh làm sao mà phát triển không ngừng, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy Triệu Tự Doanh danh không chính ngôn không thuận, chẳng qua là phản tặc mà thôi, triều đình sớm muộn sẽ đuổi bọn chúng đi, bây giờ người địa vị cao như thế ra mặt viết thư xâu chuỗi, tất nhiên mọi người đều theo.
Xem ra sát cục chặt chẽ thế này tất nhiên không chỉ dựa vào mấy bức thư, giống với bên phía Tế Ninh là do thái giám Khuông Minh đích thân tổ chức, ở cửa sông Thanh Giang bên này chủ trì là sư gia thân tín của Thái giám Trấn thủ Nam Kinh, đây là một tuấn kiệt văn võ song toàn, bên phía Nam Kinh đều biết người này tiền đồ vô lượng, mang nhân mã thân tín Nam Kinh đến bên này bố trí.