Đợi nghe thấy dưới thành náo loạn hô lên cái gì mà Vạn tuế gia, Ngụy công công, vị thủ thành bên này càng không tiếp lời. Trên mặt đất cửa sông Thanh Giang, mấy danh hiệu này đều không có hữu dụng bằng Triệu Tiến, nhìn gia đinh kỵ binh phía sau đã đuổi đến nơi rồi, có việc gì các ngươi tự chịu đi!
Sát cục lần này Triệu Tiến không có phong tỏa tin tức, sau khi ra ngoài Vân Sơn Hành và các cửa hàng phân điếm, thương lái cùng tuần đinh vân vân liền lập tức truyền tin tức ra ngoài. Thương gia dân chúng trên đất cửa sông Thanh Giang nghe điều này xong đều nghẹn họng nhìn trân trối. Không ai cảm thấy Triệu Tiến thế nào, chỉ cảm thấy những đám thương gia giàu có này liệu có phải là đầu heo rồi hay không. Cuộc sống tốt đẹp thì không sống, sao lại đi động đến cái con cọp Triệu Tiến đó, giờ báo ứng đến rồi, đây chẳng phải là đáng đời sao? Vốn dĩ nhìn thấy Triệu Tự Doanh khắp nơi bắt người, còn thực cho rằng người Từ Châu muốn tẩy sạch cửa sông Thanh Giang rồi, nhưng bây giờ thấy đổi là mình thì cũng làm như vậy!
Tin tức lần lượt cái này đến cái khác, cái gì mà mấy nghìn kỵ binh quan quân lập tức xông đến rồi. Điều này càng làm cho mặt đất cửa sông Thanh Giang kinh hoảng. Quan quân có dáng vẻ gì, mọi người chưa từng gặp cũng từng nghe, sau khi đi vào nhất định sẽ gây họa hại dân chúng, giờ lại còn mấy nghìn kỵ binh, cửa sông Thanh Giang há chẳng phải là đại thương nguyên khí sao?
Lòng người các nơi cửa sông Thanh Giang bàng hoàng, cũng có mấy người nhàn rỗi lưu manh muốn tranh thủ lúc đánh nhau mà hôi của, nhưng sau khi nhìn thấy tuần đinh sát khí hừng hực đi tuần tra khắp thành, lập tức liền rụt đầu trở lại. Bọn họ còn hiểu biết hơn cả đám thương gia giàu có, cái đinh gì đó giết người không chớp mắt, không đắc tội nổi. Đợi đến phía nam cửa sông Thanh Giang Phổ đại thắng, sau khi tin tức hai nghìn kỵ binh quan quân bị toàn diệt truyền về, lòng người chớp mắt an định, ai cũng không dám làm loạn nữa, đến đám người nhà mấy thương gia giàu có bị nhốt cũng đều tắt ngấm lòng dạ, vốn dĩ vẫn mong ngóng quan quân đến cứu người, nhưng đến kỵ binh tinh nhuệ nhất đều đi tong rồi, còn trông cậy gì đây.
Trong một ngày, lòng người cửa sông Thanh Giang có biến hóa kịch liệt, đều cảm thấy Vân Sơn Hành bên đó nói có lý. Người Từ Châu đến nơi này, an ổn trong chợ, xây dựng chợ lớn, lại thông suốt sông biển, khiến cho đất này càng thêm phồn vinh an ổn, lại làm cho bao nhiêu người có bát cơm mới. Mọi người bỏ những ngày tháng tốt đẹp này đi, cứ muốn trở lại ngày trước không bằng bây giờ, ai cũng không muốn thế, mọi người bây giờ sống tốt hơn trước đây, có lẽ những thương gia giàu có đó trong lòng không cam nhưng tính toán ra, bọn thương gia giàu có mấy năm nay kiếm nhiều hơn hồi đó, làm sao mà không biết đủ chứ?
Theo tâm thái như vậy, gia đinh và tuần đinh Triệu Tự Doanh không lưu tình mà xét nhà trưng mộ, cũng không có ai cảm thấy như thế nào, thậm chí có người vỗ tay nói hay lắm.
Cho dù biết thương gia giàu có cửa sông Thanh Giang phú giáp thiên hạ nhưng kết quả xét nhà vẫn khiến Triệu Tiến và bọn huynh đệ nghẹn hòng cứng lưỡi, hóa ra giàu đến mức này.
- Đại ca, hay là lại dẫn năm trăm con ngựa đi, lương thực khí tài quân sự mang đủ bốn ngày. Đổng Băng Phong nói với Triệu Tiến, hơn ba mươi nhà thương gia giàu có bị khám xét, không ngờ lục soát được hơn hai nghìn thớt ngựa khỏe mạnh. Phải biết những con ngựa này ở phía nam Từ Châu giá cả tăng vọt, hơn nữa kênh rạch chằng chịt, chỗ dùng được không nhiều, lại không ngờ đám nhà giàu cửa sông Thanh Giang nuôi nhiều như vậy. Về phần vàng bạc đồ vật khác đều không cần nói nữa, về phần lương thực bốn ngày trù bị cho Triệu Tiến thì càng đơn giản, sau khi nhặt trong kho hàng của nhà nào đó ra, đồ vật trong kho đó dư dả lắm.
Triệu Tiến cười từ chối.- Hiện tại đã là một người hai ngựa, có muốn thêm nữa cũng vô dụng. Đệ bên này vận chuyển lương thực và hỏa pháo cũng cần bò ngựa, thuyền tuy thuận tiện nhưng có mấy chỗ không đến được.
Chu Học Trí đi cùng để xét nhà mặt mày hớn hở, bởi vì tài sản hơn ba mươi nhà thương gia giàu có này bị tra xét, những của nổi tịch thu đó không có tính là gì, chân chính lớn nhất là bạc bọn họ trữ ở trong quầy Vân Sơn Hành. Nhà giàu đều quen để bạc ở hãng buôn lớn sinh lời, Vân Sơn Hành chính là lựa chọn đáng tin cậy nhất của cửa sông Thanh Giang, hơn nữa tiền trang Vân Sơn vận hành càng cho họ nhiều thuận tiện. Bên này có rất nhiều thương nhân đều nhân cái tiện lợi này, tồn trữ ở Thanh Giang, đến các nơi như Tế Ninh hoặc Từ Châu rút ra, vừa ít nguy hiểm, vừa nhiều bảo đảm. Bây giờ nếu bị tịch thu, số bạc này đương nhiên thuộc về Vân Sơn Hành.
Triệu Tiến có cách nhìn riêng đối với những chiến lợi phẩm này.
- Của cải chúng ta lấy đi, nhưng làm ăn buôn bán gì đó đừng động đến. Chia cho những chưởng quỹ quản sự bên dưới bọn họ. Nếu những người này quay vòng tiền bạc không được, cho họ thuê giá thấp, cái này chẳng có gì đáng tiếc cả. Nếu như trên địa bàn của ta chỉ có một nhà Vân Sơn Hành, các ngươi chỉ cần ngồi không cũng thu được tiền, thì ai còn dốc lòng buôn bán. Ngẫm xem những kẻ buôn muối buôn lương thực ấy.
Bị Triệu Tiến nói nhu thế, Chu Học Trí hưng phấn mới trở nên nghiêm túc, những chiến lợi phẩm này còn có một phần phải chia cho loại như Mạnh gia, Lý gia, hoặc là những người trung thành tận tâm, hoặc những người đích thân tới mật cáo, có công nhận thưởng, bằng không ai còn làm việc cho các ngươi, nếu thưởng ngay thì lại khó coi, đối phương sẽ đưa một cái giá tương đối thấp để mua, việc này chẳng khác gì cho không là mấy.
Khám nhà tịch thu tài sản và gom lại tạm giam đều được bắt đầu làm rất nhanh chóng, thậm chí bên ngoài tiếng giết rung trời, bên này cửa sông Thanh Giang vẫn bắt đầu làm đâu vào đấy, một đêm này là do lữ thứ ba và đoàn tuần đinh cửa sông Thanh Giang cùng duy trì canh giữ, hơn một nghìn gia đinh đi theo Triệu Tiến và gia đinh cưỡi ngựa của lữ thứ ba đêm nay đều nghỉ ngơi dưỡng sức, sẵn sàng ngày mai xuất phát.
Đám gia đinh nghỉ ngơi, Triệu Tiến cả đêm lại không ngủ, Lưu Dũng, Lê Đại Tân cũng không ngủ, bọn họ chính là muốn làm rõ chân tướng từ chỗ vỡ đê đến bây giờ, lần này nếu không phải là Tế Ninh và cửa sông Thanh Giang đều mật cáo đánh cược giàu sang với Triệu Tiến, cho dù sẽ không bị đối phương làm loạn trận cước cũng không có cách nào tiêu diệt hết gian tế quân địch lẻn vảo các nơi, hơn nữa làm ra đủ loại bố trí.
- Đê vỡ liên tiếp hai lần, cho dù nguy hại đều không lớn nhưng đó dù sao cũng là vỡ đê Hoàng Hà. Người ngoài lại không biết Triệu Tự Doanh chúng ta sử dụng thủ đoạn sức dân, vừa muốn khẳng định cho rằng Từ Châu Bi Châu đều bị nước ngập rồi. Lúc đó tiểu đệ ở nơi cửa sông Thanh Giang này làm việc, quả thực lời đồn nghi ngờ không ít.
- Dũng gia nói không sai, đại họa Hoàng Hà đã xâm nhập lòng dân, người bên này nghe đến vỡ đê Hoàng Hà, cho dù cố ý dặn dò người đi Từ Châu xem qua, quay về nói tận mắt mình nhìn thấy, nhưng mọi người vẫn không dám tin. Có người nói cái gì mà Tiến gia đe dọa, mọi người đều không dám nói.
- Nếu nói như thế, tất cả bắt đầu khơi lên là ở đê vỡ này. Từ Châu gặp họa suy yếu, thậm chí chỉ là lòng người bàng hoàng, chính là thời cơ lợi dụng.
- Mấy cái điền trang phủ Thanh Châu đó bị công phá, biến loạn của mấy tên hủ nho Tế Ninh, ta cảm thấy đây chính là để tăng thêm bàng hoàng trong lòng người, quấy đục nước lên. Bên đó cho dù thu hút cũng chưa chắc đã thu hút được bao nhiêu. Tiểu đệ cảm thấy, bọn họ chưa chắc đã muốn dụ đại ca đến, càng nhiều vẫn là để mê hoặc chúng ta, cũng để dân chúng trên địa bàn chúng ta cảm thấy chúng ta không khống chế được cục diện.
- Dũng gia nói không sai, bọn chúng không phải là không muốn gây sức ép ở Từ Châu và cửa sông Thanh Giang, nhưng mấy nơi này đều là giới bị nghiêm ngặt, ngoài lỏng trong chặt, vốn dĩ không có chỗ làm loạn, chỉ cần vừa động còn có khả năng bị chúng ta mò tận ngọn nguồn gốc gác.