Nhưng lúc này quan quân binh sĩ nào còn đi bận tâm chuyện này, tất cả hành vi của bọn họ đều là căn cứ vào đối phương cố định bất động, ai nghĩ được đối phương không ngờ lao tới rồi, nhà mình bên này đang trong hỗn loạn, không kịp bày trận đối địch, đối phương xông lên, không trốn được nữa, trường mâu kia đã đâm ở trên người rồi. Binh mã quan quân xuất kích trong nháy mắt đại loạn, mỗi người đều muốn trốn về thôn trang, tối thiểu phải tránh khỏi truy kích của kẻ địch, chen chúc giẫm đạp lên nhau, ngay lập tức trói buộc không được.
Càng làm cho hỗn loạn tăng lên chính là biểu hiện của bọn kỵ binh, vào lúc này, quan quân kỵ binh chẳng những không có bảo vệ đường lui, ngược lại ở phía sau từ cổng chính bên kia xông vào thôn trang, khi có binh lính chắn ở phía trước bọn họ, sẽ bị đẩy văng thẳng xuống, vốn dĩ không có bất kỳ tiếp ứng gì cả, kẻ làm quan và người cưỡi ngựa đều chạy thoát trước, mọi người còn ở nơi này chống chọi đến chết để làm gì.
Bây giờ nhìn lại, đám quân phản loạn này tuy rằng vụng về, nhưng chiến lực thật sự không yếu, đều là hán tử tinh tráng, rõ ràng cho thấy từng luyện qua trường mâu đâm giết, vừa độc vừa chuẩn, từng cây đều là đâm vào chỗ yếu hại, bị đâm trúng chính là chết ngay, muốn sống được lâu chút, vậy trước tiên chạy trốn, cũng đừng bận tâm đến thôn trang gì nữa, thoát trước giữ được tính mạng nói sau, có người hướng thẳng vào trong ruộng đất bỏ hoang chạy đi, cũng không có ý định về lại đội ngũ của mình.
Ở trên tường thôn trang xem cuộc chiến Du kích Nhạc Thiên Hổ sắc mặt xanh mét, sau khi nhìn thấy binh mã nhà mình tan tác, mấy lần muốn hạ lệnh đóng cổng trang, cuối cùng lại là nhịn được, ở nơi đó cắn răng nói.- Quân giặc sợ rối loạn trận hình nhà mình, không dám truy kích quá xa, bọn họ không dám đi nhanh, người cưỡi ngựa chia hai đội ra hành động, một đội đi thu bại binh về, một đội đi chỉnh đốn đội ngũ. Chúng ta hiện tại hướng tới phía tây chạy đi, ở bên này giằng dai thêm nữa, đội nhân mã quân giặc sẽ đến đây.
Trên cao nhìn xuống thấy được rõ ràng một chút, kẻ thù cầm trường mâu sau khi xông ra, cũng chỉ là xa mấy chục bước? Vừa mới giết được mấy tên địch là nhận được tín hiệu của bổn trận, sau đó rất nhanh lui về, lại đẩy ra giá gỗ nâng lên để che ở trước người.
- Những kẻ này không phải là gia đinh gì cả, nói không chừng chính là nông dân đoàn luyện gì đó của giặc Từ Châu. Du kích Nhạc Thiên Hổ cắn răng nói, các thuộc hạ bên cạnh y trên mặt cũng biến sắc, sao đoàn luyện bọn giặc này cũng có chiến lực như vậy, nếu so với quan binh còn mạnh hơn, vậy gia đinh Triệu Tự Doanh kia mạnh hơn tới mức nào, ngẫm lại cũng khiến cho người ta lo sợ.
Nhạc Thiên Hổ ra lệnh.- Không màn tới được nhiều như thế, chúng ta chạy về hướng tây trước, nếu như về được Phượng Dương thì trở về, không quay về được thì nhằm hướng Hà Nam chạy đi, không được ở lại bên đây chịu chết, chúng ta dù sao cũng nhiều người hơn so với đội binh mã này, chạy nhanh hơn so với bọn chúng!
Bởi vì đối phương không đuổi theo, cho nên quân lính chạy trốn bốn phía còn thu nạp về được, ngay tại trong trang gấp gáp chỉnh đốn đội hình, bọn quân lính hỗn loạn đã có chút ràng buộc không được rồi, mà từ Nhạc Thiên Hổ trở xuống, tất cả quân sĩ và thân vệ thân binh cưỡi ngựa đều đã có hẹn ước ngầm, nếu thật sự xảy ra chuyện gì, vậy thì vứt bỏ đại đội trốn trước, cưỡi ngựa tóm lại chạy trước giữ lấy được một cái mạng.
Quan quân dám ở trong trang bố trí như vậy, cũng là cảm thấy đối phương không có cách nào cấp tốc chạy theo, chỉ cần bên này đi khỏi, đối phương tạm thời đuổi không kịp, bên này chỉnh đốn đội hình xong xuôi, đi thẳng từ một cổng khác của thôn trang xuất phát.
Phải biết rằng đối phương cũng có người cưỡi ngựa từ xa xa đi xung quanh điều tra, nếu có tin tức sẽ vội vàng trở về báo ngay, bên này mới từ cửa tây đi ra, bên kia có động tĩnh ngay, chỉ thấy người của đội ngũ bên kia phát ra một tiếng hô, khiêng giá gỗ thì khiêng giá gỗ, kẻ vác tấm ván gỗ bè tre cũng đã ra tay, như vậy xếp thành hàng chạy chậm lượn quanh thôn trang đuổi theo, đội quân vụng về như vậy không sợ đội ngũ chạy tán loạn sao? Trên dưới quan quân ở lại trấn thủ ai nấy nghẹn họng nhìn trân trối.
Nhưng ngoài dự liệu của bọn họ chính là, thật sự không có tán loạn, không ngờ vẫn duy trì đội hình một đường chạy đến cửa đông, sau khi đến bên đó lại không tiếp chiến với quan binh ra khỏi cổng trang, mà là ở chỗ cách khoảng hai trăm bước một lần nữa xếp thành hàng, tuy rằng không có lên trước tiếp chiến, nhưng đại đội quan quân đã đi ra nửa đường Phượng Dương cũng không dám x đi thẳng ra quan quân, nếu thật sự đi ra, chẳng may đối phương chạy tới truy kích làm sao bây giờ, vậy thật chính là cục diện bị động bị đánh!
Đến hiện tại quan quân rốt cục hiểu rõ một chuyện, đội ngũ quân giặc này bước chân tập luyện cũng không tệ, không chừng chính là không dám tung ra để đánh, nhưng như vậy quấn lấy mình cực kỳ chặt chẽ, cũng đủ khiến người ta đau đầu rồi, thật sự là đi không được mà đánh cũng không được.
- Toàn quân rời khỏi trang, trước ăn xong đám quân giặc rồi sau đó mới đi, nếu không cứ bị giằng dưa như thế, đánh không được, đi cũng không được!
- Nhạc lão ca, chúng ta đi thôi, cứ tiêu hao dần như vậy, kỵ binh của giặc Từ Châu cũng sắp đuổi theo tới!
- Xé con mẹ ngươi ra, không đó tiền vốn này, chúng ta tính là cái đếch gì đây, ngươi muốn học thằng gì kia ở Duyện Châu đi vào rừng làm cướp làm Sơn Đại Vương sao?
- Chủ tướng ơi, tuy lý lẽ là nói như vậy, nhưng đây không phải gia đinh đã khó gặm như vậy, nếu binh lính phía sau kia đến đây, chúng ta làm sao bây giờ?
- Cố thủ! Đây là vương thổ Đại Minh, các lộ đại quân vây công Từ Châu, chúng ta không dám trễ nải, Từ Châu chúng thì dám chậm trễ sao? Bọn chúng phải vội vã trở về. Nhanh đi bố trí, lần này bất luận sống chết, ăn đám giặc này trước đã, sau đó đem bọn chúng nuốt sống luôn!
Du kích Nhạc Thiên Hổ trừng tròng mắt rống giận lên dặn dò, y hô ra đều là có lý đó, bọn quân tướng bên dưới dù không bằng lòng chút nào nhưng cũng phải tin phục, ai nấy qua đó sắp xếp, bọn quân lính bên dưới có kẻ oán giận chậm chạp, lập tức bị lôi ra ngoài chém đầu, cũng có người đẩy ngang một chiếc xe ngựa, đem tiền bạc trong túi da vẩy ở phía trên, thét to nói chỉ cần tiến lên trước đây là khao thưởng của mọi người.
Theo uy bức dụ lợi, đội ngũ quan quân miễn cưỡng chấn hưng sĩ khí, bắt đầu chỉnh đội, nhưng vào lúc này, nhân mã Từ Châu đuổi tới cũng không còn đứng tại chỗ bất động, mà là xếp thành đội hình hàng ngang lớn ngang ba trăm người dọc mười người, phía trước bày biện giá gỗ tam giác như cũ, đang dùng trường mâu cầm ngang đi tới.
Đội hình hàng ngang rộng như thế, tất nhiên không có cách nào làm được chỉnh tề, nhưng đội hình lớn sơ lược duy trì được, cứ như vậy từng bước một tiến về phía trước đè đến đây, bọn họ đi rất chậm rất chậm. Quan quân dựa theo thói quen chỉnh đốn đội hình hoàn toàn kịp thời nghênh chiến, nhưng đối phương hô quát reo hò như vậy đè ép lại đây, lại tạo ra áp lực cực lớn cho quan quân trên dưới, có người không thèm để ý quân tướng hô quát lập tức chạy trốn, nhưng khi đuổi kịp là bị kỵ binh đuổi theo chém giết, đội ngũ càng ngày càng hỗn loạn.