(Đan tâm chiếu hãn thanh: Lòng trung nghĩa noi theo sử xanh) - Ở kinh sư lâu như vậy, cho là bản thân nếm qua hưởng dụng quá đủ rồi, nhưng vẫn là không bì được một phần mười nơi này của nàng. Ta chưa từng nghĩ ra ngoài làm việc cũng thoải mái như vậy.
- Công tử nếu như cảm thấy nơi này thoải mái, sao không ở lại nhiều thêm mấy ngày, đợi đầu xuân năm sau tới, mới nhìn thấy cảnh sắc tươi tốt nhất của Tế Ninh.
- Tế Ninh sạch sẽ hơn so với kinh sư, mùi vị cũng mang theo hương ngào ngạt, đáng tiếc không được ở quá lâu, ngày mai sẽ phải đi rồi.
Nam nhân rất là tiếc nuối nói, chẳng qua trong giọng nói không có lưu luyến.
Tạ Ngọc Lung sắc mặt buồn bã, lập tức khôi phục bình thường, cười dâng chén trà tới nơi tay nam nhân kia, ôn hòa nói.- Công tử lúc này rời đi, nô gia thật sự là có chút luyến tiếc không nỡ. Công tử tới chỗ chúng ta cũng không nghỉ qua mấy ngày, cả ngày chính là viết thư nhận thư. Lần sau tới, thật phải nghỉ ngơi thư thả thật tốt.
Nam nhân xếp bằng ở trên giường cười đôi chút, do dự một lát mới lên tiếng.
- Con người nàng đây nhìn hiền hòa cũng là bản tính thích cứng rắn. Ta nói lời này, nàng đừng cảm thấy bị bôi nhọ. Ta đây ở nơi kinh sư nhận được nhiều người, kẻ hợp với nàng cũng không thiếu, nàng nếu cảm thấy được, ta trở về liền chọn cho nàng kẻ tâm đầu cũng coi như an bài ổn thỏa cho nàng nửa đời sau được chăng?
Tạ Ngọc Lung nụ cười trên mặt không biến đổi, chỉ ở nơi đó lắc đầu nói.- Thiếp thân ở nơi này rất tự tại, không muốn đi nơi khác.
Nói xong câu này, nhìn nam nhân còn muốn lên tiếng, Tạ Ngọc Lung cười chuyển sang chuyện khác.
- Hôm nay là măng mùa đông bên Hàng Châu mới tới, thiếp thân dặn dò Tống ma ma mua chút măng mùa đông, mua một con gà mái mới giết, đêm nay làm canh gà măng cho công tử. Món ăn này công tử ở nơi khác cũng từng nếm qua, nhưng thiếp thân làm lại khác.
- Tài nấu nướng của nàng đích xác rất cao, tốt hơn những đầu bếp gia đình quyền quý khác.
Trong tay nam nhân có mấy tờ giấy, gã cẩn thận xé nát trong tay, sau đó ném vào trong lò than thiêu hủy. Đợi sau khi mấy tờ giấy đều đốt thành tro, nam nhân nhìn chằm chằm lửa than ngây ngốc chốc lát sau đó mở miệng nói.
- Đợi ta trở về kinh sư, bảo bọn họ tặng trang viên này cho nàng. Giữ nơi này cũng sống được qua ngày. Vụ án của phụ thân nàng sau khi trở về cũng sẽ hỏi thăm thử.
Tạ Ngọc Lung cúi đầu dùng ngón tay xoa nhè nhẹ khóe mắt, lúc ngẩng đầu dậy, trên mặt có nét cười thản nhiên.- Thiếp thân đa tạ công tử.
Nam nhân cúi đầu nói.- Ta sau khi rời đi, nàng không nên nói với người ngoài ta đã tới đây. Ngày khác nếu có duyên, có lẽ còn được gặp lại, nhưng có lẽ gặp không được nữa.
Tạ Ngọc Lung gật đầu, lần này lại không nói chuyện, nam nhân ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt Tạ Ngọc Lung ôn hòa nói.- Nàng thông minh sắc sảo cũng nhìn ra đoán được lai lịch của ta. Chúng ta là kẻ không duyên phận, gặp gỡ nàng là vận may của ta, đây cũng rất tốt rồi.
- Công tử! Tạ Ngọc Lung nét cười trên mặt đã cứng đờ, giọng nói đang run rẩy.
Nam nhân vừa muốn nói chuyện lại kịp nhận ra một việc, giọng điệu buồn bực hỏi.- Tống ma ma kia còn chưa quay về phải không?
Nói tới đây, Tạ Ngọc Lung cũng cảm thấy kỳ quái, mở miệng nói.- Tống ma ma là ngồi xe ngựa đi vào trong thành, cho dù tuyết rơi cũng hẳn đã quay về rồi.
Nam nhân vẻ mặt chuyển sang lạnh lùng, Tạ Ngọc Lung ở nơi đó rướn cao giọng hô.- Lục La, Lục La.
Hô liên tục mấy tiếng không có người đáp lại, Tạ Ngọc Lung có chút bàng hoàng rồi, buồn bực nói.- Thiếp thân bảo Lục La không nên quấy rầy nhưng ả hẳn ở sương phòng cách vách chờ đợi, như vậy hô liền nghe thấy.
Lục La là nha hoàn hầu cận bên cạnh Tạ Ngọc Lung, bất cứ lúc nào cũng ở bên cạnh, thế nhưng khi Tạ Ngọc Lung và nam nhân này ở cùng nhau, không muốn bên cạnh có người khác quấy rầy, lúc này mới đi phòng bên chờ đợi gọi tới.
Nam nhân trầm giọng nói một câu.- Không cần gọi, ta ra ngoài xem thử. Tạ Ngọc Lung cũng vừa muốn nói mình ra ngoài xem, lại nhận ra thứ đồ trang sức lặt vặt trên mình nam nhân đều đã cởi xuống, còn khoác lên áo bào, sau đó cầm trường kiếm đặt ở bên giường trong tay, cất bước đi ra ngoài.
Kẻ sĩ mang kiếm bên mình vốn là quy chế, bội kiếm của rất nhiều kẻ sĩ ngay cả lưỡi cũng chưa mài, chỉ làm trang điểm mà thôi. Nhưng Tạ Ngọc Lung lại biết kiếm của nam nhân này không phải trang sức, Tạ Ngọc Lung đối với mùi vị rất mẫn cảm, mùi máu tạnh thoang thoảng ngửi thấy trên mũi kiếm, chớ nói chi nam nhân mỗi ngày đều mài dũa bão dưỡng, còn phải ở trong phòng luyện tập.
Nam nhân nhấp một hớp trà xanh mật gừng, cầm kiếm đứng dậy đi ra ngoài, Tạ Ngọc Lung trong lúc nhất thời không biết nói cái gì mới tốt, nhìn nam nhân đi ngang qua, Tạ Ngọc Lung trong lúc đó có loại cảm giác, nam nhân cũng không quay trở lại nữa, nếu như biết thức thời, lúc này không nên mở miệng nói cái gì, nhưng nàng vẫn là nhịn không được run giọng hỏi.- Lang quân, lần này đi không quay trở lại, không có gì nói với thiếp đây sao?
Xưng hô "lang quân" này khiến nam nhân thân thể khựng lại, giọng điệu buồn bực nói.- Bèo nước gặp nhau không nói tới dặn dò gì, nàng không cần lo lắng sợ hãi, bọn chúng sẽ không làm khó nàng.
Khi nói chuyện, nam nhân đi ngang qua bên cạnh thiếu nữ, Ngọc Lung nghe thấy trong miệng nam nhân thấp giọng lầm bầm hai câu thơ nàng nghe được rất rõ ràng.
- Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh. (Xưa nay hỏi có ai không chết, hãy để lòng son noi theo sử xanh).
Nghe thấy hai câu thơ này Tạ Ngọc Lung bưng kín mặt, nàng rốt cuộc khống chế không nổi nước mắt tuôn rơi, trong lòng nam nhân kia có nàng hay không có nàng, Tạ Ngọc Lung không rõ ràng lắm, nhưng nàng biết rằng không có cơ hội gặp lại nữa rồi.
Nam nhân đẩy cửa đi ra khỏi phòng, bông tuyết không lớn, bay lả tả lất phất, trong sân đứng mấy người thân mặc kình trang tay cầm binh khí đứng ở bốn phía, nhìn gã đi ra nhưng không có người công tới, chỉ là giơ tay ra hiệu gã đi về một hướng.
Nam nhân khinh thường nói một câu.- Thật là khinh bạc. Hít sâu một hơi, sải bước đi nhanh về hướng bên đó.
Bông tuyết rơi lả tả xuống, gió nhẹ thổi, rừng trúc trong Bích Y Viên lay động, cảnh tuyết này cực đẹp, tuy nhiên cách mỗi bước chân liền có người luyện võ mặc giáp cầm trong tay binh khí đứng trang nghiêm, chỗ cao có cung thủ, trong rừng trúc còn có người cầm binh khí ngắn đi xung quanh, đây không khỏi có chút phong cảnh sát khí.
Trên mặt nam nhân vô cùng kinh sợ, khóe miệng có nét cười thản nhiên, cứ như vậy theo ám hiệu từng bước đi ra phía ngoài trang viên.
Ngoài cổng Bích Y Viên có một mảnh đất trống rất lớn bị rừng trúc vây lại, đây là chỗ dừng đỗ kiệu xe ngựa trong thành thuận tiện. Lúc nam nhân đi ra cổng chính Bích Y Viên, lại nhìn thấy bên ngoài đã có hơn hai trăm người cưỡi ngựa, bộ tốt đang nghiêm trận chờ đợi, lại nhìn xung quanh, cả trang viên đều đã bị người bao vây từng đoàn.
Trước mặt đại đội hơn hai trăm người kia, một gã trung niên nhìn thấy nam nhân này đi ra cũng là cười nói.- Ơ kìa, không ngờ là Khuông Minh Khuông công công đã tới rồi. Không ngờ người tâm phúc làm việc đắc lực của Ty Lễ Giám lại đây chủ trì, nơi Tế Ninh này thật là có vinh hiển.
Nói xong lời này, người trung niên kia xoay người giới thiệu đại hán khôi ngô ngồi ở trên ghế.- Vị này chính là Khuông thái giám trông coi Xưởng vệ của Ty Lễ Giám, là tâm phúc đắc lực nhất dưới quyền Ngụy Trung Hiền. Tuy nói trông coi khắc bản, nhưng thật sự chẳng khác nào sư gia của Ngụy Trung Hiền, khắp chốn đều giơ tay tới được, đều chạy được, thật sự là văn võ song toàn.
Vị Khuông Minh bị gọi lai lịch ra kia mỉm cười hỏi ngược lại.- Mã thiêm sự đã lâu không gặp, ở nơi này thật làm tới chức Đô đường rồi sao?
Bị ngay trước mặt châm chọc, Mã Xung Hạo không có chút nào tức giận, chỉ ở nơi đó cười trả lời.- Nơi này khuôn phép nghiêm cẩn, bây giờ còn chưa tới được chức quan kia.
Khuông Minh cười ha hả, rút kiếm ra khỏi vỏ, vứt vỏ kiếm qua một bên, bày ra tư thế, cao giọng nói.- Đều tới mức như nay, còn nói nhảm nhiều như vậy làm chi, bắt sống ta đây không có khả năng, lên đi!
Vào lúc đó, đại hán khôi ngô ngồi ở trên ghế kia chậm rãi đứng lên, toàn thân đại hán này bao trọn trong giáp sắt, lúc đứng dậy giáp sắt va chạm, rung lên kèn kẹt.
Tráng hán mặc giáp đó sau khi đứng dậy, gần như cao hơn cả nửa cái đầu so với bọn người trong sân, cộng thêm mặc giáp, có vẻ uy mãnh dị thường, xem trong mắt Khuông Minh kia, liền giống như ma thần.
- Từ Tế Ninh tới cửa sông Thanh Giang, vạch mưu hết thảy mọi chuyện, ngươi làm rất khá, ta tới để chém ngươi!
- Đây là nhị gia Trần Thăng của Triệu Tự Doanh chúng tôi. Mã Xung Hạo ở nơi đó cười giới thiệu nói, Trần Thăng bên kia đã ném võ đao đi, hai tay cầm trường đao đi về phía trước.
Trần Thăng dáng người cao lớn cường tráng, cộng thêm mặc giáp nặng, tay cầm trường đao, sải bước lớn đi tới như vậy cực có cảm giác áp bức. Khuông Minh bên đó thu lại nét cười, thở dài lầm bầm lầu bầu nói.- Đại Minh gặp nạn.
Khuông Minh vung kiếm nghênh đón.
Hai mươi bảy tháng chạp năm thứ ba Thiên Khải, Triệu Tự Doanh lục soát cả thành, chém giết một tên thủ lĩnh phản loạn ngoài thành, bắt giữ hơn trăm người nội ứng có ý đồ phóng hỏa làm loạn, dẫn giặc vào trong thành, nhà tên đầu sỏ trong thành Tế Ninh bị lục soát, cả nhà tên đầu sỏ hơn mười mạng sớm vào tháng mười một đã đi tới kinh sư may mắn trốn thoát.
Bá tánh thân sĩ trong thành Tế Ninh sau khi nghe thấy tin tức này, đều là nhẹ nhàng thở ra, nghĩ thầm rằng may mà những người Từ Châu này phòng bị nghiêm ngặt bằng không thật bị tặc khấu đột nhập vào trong thành, gần sang năm mới vốn dĩ vui sướng, nói không chừng sẽ tiếng khóc vàng trời, thậm chí còn phải phỉ nhổ không ít người trong thành bị soát nhà bắt giữ. Trong những kẻ đó có sĩ tử, cũng có thương nhân giàu có, thậm chí còn có quan quân thủ thành và sai dịch của nha môn. Rất nhiều người đọc sách từng tham gia qua cuộc sĩ tử tụ hội trước đó mấy ngày đều đang chửi bới thậm tệ, nói những người này không màn bá tánh hương thân hàm hồ làm bậy.
Thế nhưng sau khi trải qua hai ngày quát mắng liền đột nhiên dừng lại, lại có tin tức truyền tới nơi Tế Ninh, Tổng binh trấn Đăng Lai Dương Quốc Đống dẫn một vạn một ngàn binh mã Sơn Đông đã rời khỏi phủ Thanh Châu tiến vào phủ Tế Nam.