Lần loạn động ở Tế Ninh này, ngoài việc được quan phủ dung túng ra còn có tám kẻ sĩ làm chủ đạo, ba gã cử nhân, năm gã tú tài. Ngoài một người sớm đã trốn sang nhà người thân ở tỉnh khác, những người khác đều bị một mẻ tóm gọn, những người này cũng giống như vậy điều nên nói, điều không nên nói đều trút ra hết sạch sẽ.
Nguyên nhân những người này dám cả gan làm loạn không ngờ cũng bởi bức thư tới từ kinh thành. Hai vị quan ở kinh thành xuất thân Tế Ninh gửi thư cho một vài người, hứa hẹn đủ loại chỗ tốt cho tiền đồ sau này, sau đó chỉ điểm cho bọn họ làm thế nào để liên kết, gây rối loạn, những người khác nếu như lâm trận bỏ chạy thì xử lý thế nào đều nói rất cặn kẽ, tỉ mỉ. Quy củ quan trường của Đại Minh, làm quan ở kinh thành cũng cần phải tới lui mật thiết với quê hương, vì thế những người này đều có can hệ lợi hại với nhau. Kẻ sĩ được hai vị quan ở kinh thành kia lựa chọn đều có đủ loại giao tình, hơn nữa hứa hẹn đều rất động lòng người, có người là về công danh, có người thì lại là chiếu cố đến người nhà, làm cho người ta không có cách nào cự tuyệt.
Mã Xung Hạo là tay tra án, phá án già đời, còn tra ra không ít gốc rễ, người truyền tin đều là khách thương qua lại Tế Ninh, đưa thư truyền tin vốn là một trong những tập tục. Bọn họ sắp xếp thủ hạ đưa thư tới, sau đó tiếp tục xuôi nam ngược bắc, không nói tới người nhận thư không quen biết, người đưa thư cũng không tìm được, tuy nhiên đây là lệ thường đã quá quen thuộc.
Tuy nhiên, việc truy tra cũng đến bước này mà thôi, những thứ khác chỉ đành đợi đám Mã Lục ở kinh sư tìm hiểu. Tế Ninh bên kia làm loạn, ngoại trừ việc có người xúi giục xâu chuỗi, xét đến cùng vẫn là bởi người bản xứ đối với người Từ Châu tiến vào vẫn còn oán khí. Chỗ tốt thì quan lại, sai dịch được hưởng, lợi ích của sỹ thân cường hào thì bị xâm phạm, mà sách lược quy củ làm việc của Triệu Tự Doanh lại không dính dáng đến văn nhân sỹ tử. Trong tình cảnh như vậy, tự nhiên khẽ động là làm loạn, chẳng qua không nghĩ tới Triệu Tự Doanh xuất ra sức mạnh lớn như vậy, hành động lại có quyết đoán như vậy.
- An bài được nhiều việc như vậy, còn làm được thành nhiều chuyện như vậy, hắn hẳn biết được Triệu Tự Doanh chúng ta có sức mạnh như thế nào, cũng phỏng đoán ra được chúng ta sẽ làm như thế nào. Nhưng hắn vẫn làm như vậy là vì sao? Chẳng lẽ muốn châm ngòi phá hoại giao tình giữa chúng ta và khắp nơi? Muốn phá hoại thanh danh của chúng ta? Điều này ý nghĩa cũng không lớn, chúng ta khi nào lại để ý đến giao tình và danh tiếng này chứ? Sau khi nhận được tin tức Mã Xung Hạo gửi về, Triệu Tiến suy nghĩ rất nhiều nhưng không tìm ra nguyên nhân gì.
Trong những chuyện như thế này, một đám người lần này theo đến cũng cũng không đưa ra được tham khảo gì, Triệu Tiến chỉ không ngừng tự hỏi tự đáp, nhìn xem tìm ra được điều gì hay không. Cát Hương chỉ làm một người nghe mà thôi.
- Tế Ninh bên kia cũng tương tự như Cử Châu Nghi Thủy, đều dựa vào bức thư của quan lại ở kinh thành để xúi giục làm loạn nhằm vào chúng ta, mượn thế trấn áp người, người bị chọn không dám cự tuyệt. Hơn nữa lại bị lợi dụ dỗ, thường sẽ đích thân muốn xuất thủ, chỉ là hiện tại không rõ một chuyện. Đó là kẻ lộ diện ở Cử Châu Nghi Thủy bên kia rốt cuộc có quen biết gì với kẻ đứng sau lưng xúi giục ở Tế Ninh đây?
Cát Hương cũng có phán đoán của mình.- Đại ca, hết thảy hỗn loạn này đều là vì đập sông bị vỡ, người người nghĩ rằng Từ Châu chúng ta bị đại thương nguyên khí, đều không biết sống chết mà xông lên kiếm lời.
Triệu Tiến chậm rãi gật đầu, trầm giọng nói.- Đệ nói cũng không sai, nhưng cũng có khả năng kẻ xúi giục này biết Từ Châu chúng ta không bị tổn hại gì, chính là lấy tin tức để khẳng định lại mà thôi. Nhưng huynh cảm thấy sẽ không nhẹ nhàng chấm dứt như vậy, nhất định còn có hậu thủ.
Sau một lát trầm ngâm, Triệu Tiến mở miệng nói.- Đại Hương, đệ mang một nửa đoàn thứ nhất lữ Thân Vệ, đưa thêm cho đệ thuộc thêm hai trăm gia đinh cưỡi ngựa, tự mình chiêu mộ nghĩa dũng cưỡi ngựa. Sau đó, huynh sẽ ở Nghi Châu bên này biên chế mười bốn liên đội đoàn luyện. Những người này đều do đệ quản hạt, quét sạch hết tất cả vùng Nghi Thủy, Cử Châu và Mông Âm này.
Nghe được sắp xếp này của Triệu Tiến, ánh mắt của Cát Hương lập tức sáng lên, chẳng lẽ đây là cho mình độc lập trấn thủ một phương. Trong lòng Cát Hương hưng phấn, nhưng vẫn hít sâu mấy hơi nói.- Đại ca, tiểu đệ không ở bên cạnh huynh, ai dẫn thân vệ bảo vệ đại ca, tiểu đệ đi không được.
Những lời này của Cát Hương khiến Triệu Tiến không kìm nổi mà bật cười, chỉ về phía Cát Hương nói.
- Đệ cho rằng cứ như vậy được thả ra ngoài không trở lại à? Nằm mơ, đến lúc huynh còn muốn để đệ trở về. Lữ Thân Vệ bên kia nhất định cần đệ tới dẫn dắt. Cho đệ nhiều lực lượng như vậy bên này rất nhanh bình định được, đến lúc đó đệ đưa người trở về đây.
Muốn được ra ngoài nhưng lần nào cũng không được, lần này cũng không vui vẻ được bấy lâu, tuy nhiên, không vui này ngược lại không khiến cho Cát Hương thất vọng, sau khi cười gượng vài tiếng mới mở miệng nói.- Đại ca, nếu muốn bình định, hà tất phải tiêu phí đến lợi khí lớn như vậy. Liên đội trường mâu, liên đội hỏa khí chỉ cần lưu lại một, phối thêm một khẩu pháo ba cân tây, hai trăm gia đinh cưỡi ngựa, như vậy là đủ bình định bên kia rồi.
Thực lực của một nửa lữ đoàn thân vệ tương đương với tầm vóc của các lữ đoàn thông thường, huống chi còn muốn cộng thêm gia đinh cưỡi ngựa và nghĩa dũng cưỡi ngựa, sau lại thêm mười bốn liên đội đoàn luyện. Đây đã ngang với một lữ ở chỗ giáp giới phủ Nghi Châu và phủ Thanh Châu, đối phó với đám tư binh thổ hào trên đất này thật không phải dùng dao mổ trâu giết gà rồi, thậm chí còn là dùng đao giết hổ để giết gà nữa. Suy nghĩ của Cát Hương cũng rất dơn giản, nếu như ở bên ngoài làm việc, dùng sức mạnh lớn như vậy chính là không thể hiện được bản lĩnh.
Triệu Tiến nêu ra vấn đề.- Chúng ta mang theo ngàn kỵ binh tinh nhuệ, đệ cảm thấy ở Nghi Thủy bên kia có kẻ địch gì hay sao? Tính luôn cả quan quân bên đó?
Cát Hương trả lời không chút do dự.- Coi như bọn chúng tập hợp hết quan binh, hương dũng lại một chỗ cũng không phải là đối thủ của chúng ta, hơn nữa sẽ bị chúng ta chỉ một trận là bình định xong.
Nét mặt Triệu Tiến trở nên nghiêm nghị, trầm giọng nói.- Sức mạnh này không phải để đệ đối phó với trên đất đó mà là để sửa soạn đón đánh quan quân phủ Đăng Châu và phủ Lai Châu.
Cát Hương sửng sốt, lập tức cũng trở nên nghiêm túc, quan quân của hai phủ Đăng Lai phải nói là uy hiếp duy nhất đối với Triệu Tự Doanh ở Sơn Đông, nhưng Cát Hương lập tức nghi hoặc nói: - Đại ca, nhưng vùng đất Nghi Thủy, Cử Châu kia có địa thế một mặt giáp biển, hai mặt có núi, quan quân trấn Đăng Lai muốn qua đây chỉ đi vòng qua phủ Duyện Châu, như vậy nhất định sẽ bị lữ thứ nhất của nhị ca ngăn trở. Hơn nữa tai mắt ngầm của chúng ta ở phủ Đăng Châu nhiều như vậy, bọn chúng vừa động, chúng ta khẳng định là biết tin.
- Nhưng tai mắt cũng phải đi vòng. Triệu Tiến nói.
- Tuy nói ở giữa có dãy núi ngăn cách, nhưng trong đó cũng có đường nhỏ, đường nhỏ này tuy đại quân không đi qua được, nhưng không suy xét hành quân nhanh chóng, không kể tới bỏ vốn liếng, bọn chúng cũng đi qua được. Thậm chí còn thông qua đường biển từ An Đông vệ bên kia tới đây. Huynh sở dĩ vội trở về chính là đột nhiên nghĩ đến điều này. Bên kia là nơi hẻo lánh, quan quân đi không thuận lợi, nhưng chúng ta cũng không thuận lợi, hơn nữa ở đây nơi nơi đều có địch ý, nếu quan quân bỏ ra khoản tiền lớn, chúng ta há chẳng phải gặp nguy hiểm hay sao?
Lời này khiến Cát Hương kinh sợ, vô ý hạ giọng nói.- Đại ca muốn nói là bố trí thế cục ở bên kia?
- Không hẳn là bố trí thế cục, nhưng chỉ cần có khả năng này, chúng ta nhất định phải thận trọng đối đãi. Ngươi dẫn đội qua bên kia làm vài chuyện, nếu có đại đội quan quân tiến vào, nếu như bọn chúng gióng trống khua chiêng đóng quân, như vậy đệ liền chuẩn bị trận địa, sẵn sàng đón quân địch. Nếu như đối phương tiến quân quấy nhiễu, chúng ta liền kiên quyết phản kích. Nếu phát hiện đại đội võ trang có thân phận không rõ ràng, đệ nhất định phải tiêu diệt, lúc cần thiết thì liên thủ với lữ thứ nhất. Triệu Tiến nói vừa thong thả, vừa kiên quyết.
Nghe Triệu Tiến nói vậy, Cát Hương cười dữ tợn, nói.- Xin đại ca yên tâm, cho dù là binh mã trong cả Sơn Đông này tới, đệ cũng nhị ca cũng tiếp hết. Đến lúc đó, cả Sơn Đông này đều là địa bàn của nhà chúng ta.
Triệu Tiến cười gật đầu. Lữ thứ nhất thêm vào lực lượng của Cát Hương, quan quân Sơn Đông không có cách nào chống lại được. Hắn cười, tiếp tục nói.- Nhưng khả năng lớn nhất là quan quân lộ diện một mặt, sau đó sẽ rút về, nếu như đến bước này, chúng ta sẽ biết ai ở sau lưng rồi.
- Nếu như sai khiến được quan quân Sơn Đông, vậy khẳng định là Ngụy Trung Hiền rồi, cũng chỉ có ông ta mới huy động được sức mạnh lớn như vậy, còn đốc thúc được mấy phương đồng thời tiến lên.
Cát Hương thường ở bên cạnh Triệu Tiến, nghe được lâu dài, tất nhiên cũng có suy đoán của mình.
Triệu Tiến buồn bực nói.- Là Ngụy Trung Hiền thì tốt, huynh hiện tại lo lắng có người khác tham dự vào, sẽ càng thêm phức tạp, phiền toái.