Tuy nhiên chiến ý và dũng khí của sĩ tốt quan quân thật sự đáng thương, nhận ra không có cách nào thủ vững thôn trang, hơn nữa chủ tướng đốc xúc mọi người muốn tử thủ vứt bỏ mọi người chạy trốn trước, lập tức toàn quân tan rã. Lũ Bả tổng ở lâu trong quân tự mình dẫn đội chính là muốn đi đầu hàng, ai còn sẽ ngốc nghếch thay ngươi liều mạng, còn có người một mặt chạy ra ngoài, một mặt kêu loạn trong miệng.- Triệu Thiên Vương vạn tuế vạn vạn tuế!
- Tinh nhuệ dưới tay Tiến gia quả nhiên dũng mãnh vô song, mới vừa tới quân giặc đã phải đầu hàng rồi. Chung Công Hiền kia rốt cuộc là kẻ xuất thân gia đình thân sĩ, bản lãnh biết tình biết lý biết thức thời quả thật không tệ.
Triệu Tiến chỉ là cười nói.- Không muốn chết dĩ nhiên muốn hàng, quan binh Đại Minh này thật sự không có bao nhiêu kẻ bán mạng được. Nhưng chúng ta nếu như vây công thôn trại có tường vây quanh, sợ là hương dũng dân tráng phải liều chết cùng chúng ta. Những tù binh này trước giao cho các ngươi tạm thời giam giữ, nông khẩn bên kia sẽ phân phát đồ vật cho các ngươi. Trước hết dùng bọn chúng tu sửa thủy lợi, đợi Từ Châu đánh xong, những kẻ này phải đưa tới khu bắc Hoài An bên kia làm việc. Không cần lễ độ với bọn chúng, nhưng cũng không cần giết chóc quá ác. Cái này liền giao lại cho ngươi rồi.
Trong lời nói xem trọng đối với Chung Công Hiền mọi người đều nghe được rõ ràng, Chung Công Hiền kiềm nén ý vui mừng, vội vàng trịnh trọng vâng dạ. Y bên này vừa muốn đứng thẳng người lên, lại nghe thấy cổng trang sau lưng bên đó một trận huyên náo, có người kinh hô, có người hạ lệnh, xem ra giống như gặp phải nhiễu loạn. Chẳng lẽ quan quân đây là trá hàng sao?
Quay đầu lại nhìn sang, lại nhận ra chỗ cổng trang vốn dĩ hỗn loạn chen chúc càng thêm không chịu nổi, có người cuống quýt không kịp nhảy vào trong chiến hào, không ngờ có một đội kỵ binh từ bên kia xông ra, chẳng lẽ quan quân lúc này muốn cứng rắn xông sang đây. Các đội gia đinh vẫn luôn không có buông lỏng đồng loạt quát thét, trường mâu trường kích đều là giơ lên, súng hỏa mai một lần nữa nổ vang lên. Kỵ binh xông tới trước nhất giơ tay lên còn chưa kịp nói gì cả người lẫn ngựa bị bắn ra mấy lỗ thủng đổ máu cứ như vậy quăng vào trong chiến hào, không biết ép ở trên mình ai, tiếng kêu thảm kinh hô vang lên một mảnh.
- Các vị Từ Châu, bọn tiểu nhân cũng là kẻ đầu hàng, trước hết để bọn tiểu nhân cưỡi ngựa ra ngoài, chúng ta không có cầm binh khí.
- Binh khí cũng đã vứt rồi, đầu hàng, chúng tôi đầu hàng!
Tiếng gào thét chói tai đã biến đổi giọng điệu rồi. Mặc kệ người trên ngựa kêu sợ hãi giải thích thế nào, súng hỏa mai và cung tiễn vẫn luôn không có thả lỏng bắt đầu khai hỏa không ngừng bắn ra. Kẻ nào cưỡi ở trên lưng ngựa, liền muốn vọt tới trước mặt Triệu Tiến, bọn gia đinh làm sao sẽ phạm sai lầm như vậy.
Bọn gia đinh Triệu Tự Doanh không ngừng rống giận quát to.- Đều nằm cả xuống! Đều nằm cả xuống! Đối tượng bọn họ hô là đã đầu hàng, nhưng bộ tốt quan quan còn chưa có bị chỉnh đốn đội ngũ dẫn đi, bọn họ vừa đúng ngay trước đầu súng hỏa mai, giữa cung thủ và chiến hào chỉ đành bảo bọn họ nằm xuống, bị ngộ thương giết lầm chỉ nói được là xui xẻo.
Vốn dĩ bọn tù binh quan quân vẫn chưa hoàn hồn lại là bị một cảnh tượng trước mắt kia chấn động, cung tiễn luân phiên bắn liên xạ nhanh không có gì kỳ lạ, trong quan quân cũng không thiếu hảo thủ như vậy, nhưng một hàng súng hỏa mai này không có tạm dừng lại khiến cho người ta kinh hãi. Nhìn thấy gia đinh súng hỏa mai Từ Châu vội mà không loạn, tay chân nhanh nhẹn nhét đạn dược vào, cùng nổ súng một loạt, hỏa lực hai bên giao nhau phong tỏa hoàn toàn cổng trang, tiếng vang kia vẫn luôn không có dừng qua.
- Con bà nó, đây nếu như chạm thẳng mặt, không phải giống như cắt cỏ sao! Có tù binh ở xa lầm bầm, đây nếu gặp phải trên chiến trường, nhưng súng hỏa mai liên tục bắn đồng loạt không ngừng này liền sẽ tạo thành sát thương cực lớn.
Nhưng trong lúc súng hỏa mai này nổ vang cũng không dài, kỵ binh quan quan bên trong trang xông ra ngoài rất nhanh liền biết tại sao. Có người ngay cả dây cương cũng không dám cầm nắm, ở trên yên ngựa giơ cao hai tay, gắng sức níu kéo thú cưỡi chậm lại. Nhưng đằng trước chậm đằng sau lại gấp gáp, chỉ nhìn thấy trên cầu treo cổng trang cũng không rộng lớn gì chen chúc không chịu nổi, có kẻ đằng trước mới rơi xuống lập tức bị kẻ đằng sau đụng vào, tiếng kêu thảm thiết vang lên một mảnh.
Lại qua chốc lát, đã không còn người cưỡi ngựa xông ra ngoài nữa, ngược lại một số trai tráng mặc giáp trụ chỉnh tề chen chúc đi ra, nhìn ra bọn họ đang che chở người. Nhìn thấy những kẻ này, kẻ nằm úp xuống, kẻ đi xa, hễ là nhìn thấy tù binh quan binh này đều là chửi ầm lên. Trong nháy mắt gia đinh Triệu Tự Doanh còn cho là bọn họ muốn bạo động, lập tức nhận ra đây đều là đang mắng mỏ đám người mới bước ra này.
- Nhạc Thiên Hổ cái tên xấu xa chém thành trăm ngàn mảnh nhà ngươi, bảo các huynh đệ liều mạng, tiểu tử ngươi lại muốn chạy trước!
- Ngươi lúc đánh nhau không biết xông lên trước, lúc đầu hàng lại ra sức tranh trước, lương tâm ngươi bị chó ăn rồi sao?
Lời lẽ bẩn thỉu, tiếng mắng chửi đoạn tử tuyệt tôn vô cùng huyên náo, đám trai tráng kia lại không đếm xỉa một chút nào, sau khi vừa ra khỏi vứt hẳn binh khí xuống, giơ cao hai tay quỳ trên mặt đất, chỉ nói mình muốn đầu hàng.
Bọn gia đinh Triệu Tự Doanh trấn áp náo động này xuống, mang bọn người dính vào rời khỏi, sau đó mới theo yểm hộ của cung tiễn và hỏa khí tới đằng trước những trai tráng đó. Những kẻ này rõ ràng tinh nhuệ hơn so với quan binh thông thường, vả lại quỳ không ngờ còn là quỳ cùng một chỗ, loáng thoáng có ý yểm hộ kẻ nào đó trước mặt mọi người, trời mới biết sẽ có gì cổ quái hay không.
Một đám quỳ gối đi ra, bọn gia đinh đi qua soát người kỹ càng, sau khi xác định không có chuyện gì mới thả ra, từng người sức lực cùng cực như vậy, mà chỗ cổng trang lúc này lại có rất nhiều quân tốt chạy ra bên ngoài, những quan binh này trong miệng giống như vậy không ngừng chửi ầm lên, mãi tới lúc này bọn gia đinh mới biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Có liên trưởng gia đinh giới thiệu với Triệu Tiến.- Tiến gia, Nhạc Thiên Hổ kia nhìn cục diện không hay đã nghĩ tới dẫn đội từ cổng tây bên kia trốn trước lại bị bọn đoàn luyện của chúng ta chặn lui trở lại. Chạy trốn này của y lập tức khiến quan quân nổi loạn, y và thân vệ vốn muốn lui trở về không ngờ bên trong quan binh có người dẫn đầu vây công, sau một trận chém giết, bọn họ mượn kỵ binh xông tới bên này muốn đầu hàng. Nếu như còn ở trong thôn trang, vậy chính là đại tai họa rồi.
Triệu Tiến đứng ở nơi đó thản nhiên gật đầu, quan quân mục nát không chịu nổi, nhưng tới mức như vậy vẫn là khiến người ta bất ngờ. Hai lộ quan quân nam bắc năm đó ép tới, cuộc chiến phía nam, phía bắc đều là tốc chiến đại thắng, nhưng lúc ấy ý chí chiến đấu của quan quân còn thật đáng khen, nhưng một lộ quan quân Phượng Dương này thật sự là không đáng nhắc tới.