Nhưng uy lực cung tiễn và hỏa khí này cũng lớn, mưa tên thưa thớt hắt vẫy qua đó, rơi ở trên tấm ván gỗ và bè trúc đều bị ngăn đỡ, có mấy mũi tên rất may mắn rơi vào khe hở, lúc này mới có kêu thảm thiết phát ra, nhưng cũng không có hữu dụng gì, mà các loại hỏa khí chứa sắt cát đá vụn đủ loại, tối đa cũng chỉ bắn bè tre tấm ván gỗ thành cái lỗ thủng, nếu muốn phát huy uy lực, chỉ sợ phải tới gần trong vòng hai mươi bước, ai chịu mạo hiểm như vậy, ở khoảng cách này, công phu nhồi thuốc nổ súng đối diện cầm trường mâu đã vọt tới trước mặt rồi.
Cung tiễn và hỏa khí không tạo thành sát thương gì cả, lại làm cho đội ngũ quan quân xuất kích sĩ khí tăng thêm, kẻ địch rúc lại như là con rùa vậy, một bộ dạng mặc cho người ta chém giết, kẻ địch như vậy có cái gì phải sợ, xôngn tới trước mặt giết địch lập công. Không cần bọn quân tướng thúc giục, bước chân bọn quan binh càng nhanh hơn, thậm chí kia hơn một trăm kỵ binh quan quân còn chạy tới phía trước, vây quanh trận địa kẻ địch muốn tìm ra khe hở nhảy vào.
Nhưng không nói không được quy trận này đích thực chặt chẽ, bốn phía đều là giá gỗ tam giác ngăn đõw, trường mâu ở trong khe hở tấm ván gỗ bè tre lộ ra, đội ngũ thì rúc lại, nhưng không có hỗn loạn, kỵ binh đúng thật là tìm không thấy cơ hội tấn công, đi một vòng rút về lại, khoảng cách hai quân đã là hơn bốn mươi bước.
Nghe thấy được hò hét và tiếng trống của đối phương, nhìn thấy có tấm ván gỗ bè tre được di dời, nhưng chỗ nhìn thấy được trong tầm mắt lại tìm không được cơ hội bắn tên nổ súng, bọn quan binh bước chân lại nhanh hơn, sợ cái gì, đối phương cũng không phải bị cả hòm gỗ lớn che kín lại, đợi đến trước mặt, cầm đao thương hướng trong khe hở động thủ là được rồi.
Khoảng cách hai mươi bước, trong "quy trận" kia đột nhiên bộc phát ra tiếng hò hét, tất cả tấm ván gỗ bè tre đều bị dời đi đặt ở dưới chân, trong lúc đó lại có cung tiễn hướng bên này bắn tới, điều này làm cho hàng ngũ quan quân một trận hỗn loạn, đám quân giặc này thật đúng là gian xảo, giấu cung tiễn tới lúc này mới dùng, quan binh chạy ở phía trước không ít đều bị trúng tên bắn chết, lập tức một trận hỗn loạn.
- Không cần phải sợ, con mẹ nó chính là cung mềm săn thú, gần như vậy rồi, chúng ta tiến lên đi! Có quân tướng khàn giọng hô lớn, người hiểu chuyện tất nhiên nhìn ra phẩm chất của cung tiễn, cung săn bắn như vậy trong tầm bắn ba bốn mươi bước, không phải bắn trúng chỗ yếu hại cũng không có nguy hiểm đến tính mạng, uy hiếp thật sự là không lớn, huống chi khoảng cách gần như vậy, xông lên chúng còn bắn ra được mấy mũi tên.
Ở khoảng cách này rồi, muốn lui cũng không được, khoảng cách hai mươi mấy bước, ngươi muốn xoay người còn phải suy xét đồng bọn đằng sau, thậm chí ở mặt sau còn có đội đốc chiến bọn đầu mục quân tướng, mũi tên này sau khi dẫn tới tan tác ngắn ngủi, ngược lại làm cho quan quân bước chân đi tới nhanh hơn, chen chúc xông về phía trước, sửa soạn hoàn toàn đánh vỡ hàng ngũ đối phương.
Đối phương vẫn bất động như trước, chẳng qua từng đám trường mâu sắc bén lóe ra chĩa ra hướng bên ngoài, quan quân binh sĩ sau khi vọt tới trước mặt, lại phát hiện muốn tiến thêm một bước nữa, sắp đánh phá những trường mâu đó, nhưng trường mâu rậm rạp này thật là giống như bức tường lấp kín, càng phiền phức hơn chính là, bức tường còn này còn biết di động, đón đỡ phá được một cây, phá thêm hai cây, còn có càng nhiều thêm, chỉ có đâm vào chém giết lẫn nhau như vậy.
Nhưng khi xông lên, đẩy trước chen sau, người chạy trước nhất đột nhiên dừng bước nhưng không dễ dàng như vậy, mỗi người đều muốn dừng lại phanh lại, nhưng từng hàng cộng dồn lại một bước nhỏ theo quán tính tiến lên cũng sẽ đem người phía trước đưa đến trên mũi thương, nếu như lấy mạng đổi mạng, đánh như thằng điên bất chấp tất cả đánh ra ngoài, nhưng trường mâu trong tay mình không đánh ra được, đao búa lại không đủ dài, cứ như vậy múa may vô ý nghĩa về phía trước, trơ mắt nhìn mũi thương không ngừng tới gần, sau đó đâm vào thân thể.
Tiếng tức giận la mắng và tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên, đợi sau khi cục diện hơi chút trói buộc, quan quân đã bỏ lại mấy chục cái thi thể, mà hàng ngũ đối phương không chút lay động, thường thường còn có tên bắn lén bắn ra, đến lúc này, sĩ khí quan quân lập tức sụt đổ, quân địch như vậy nhìn rất vụng về, nhưng ngươi vốn dĩ gặm không động, đụng phải còn sẽ bị chết bị thương, hơn nữa mọi người đều loáng thoáng biết thì giờ không chậm trễ được nữa, tiêu hao dần như vậy nhưng biết làm sao bây giờ.
Đúng lúc này đây, nghe trong trận địa bên địch có người hô.- Tiến lên tiến lên. Cũng không biết là mệnh lệnh tiến lên cái gì, dựa vào một người đầu tiên nhất cũng đích xác thấy có người chen chúc về phía trước, không kịp hiểu ra, lại nghe được có người kinh hô nói.- Quân giặc có súng kíp, mau tránh ra!
Súng kíp khai hỏa, tiếng nổ vang này ở trong tiếng người huyên náo cũng không bị để ý, nhưng trong đội ngũ quan quân không ngừng có người ngã xuống, thậm chí quan quân kỵ binh chạy lòng vòng xung quanh "quy trận" cũng có hai người bị bắn trúng, từ trên ngựa ngã thẳng xuống đất. Không ngờ là có súng kíp, điều này làm cho đội ngũ quan quân thất kinh hoảng loạn, đồng loạt lui về phía sau, cũng may súng kíp này của đối phương bắn ra tốc độ rất chậm, chỉ vừa mới tiếp chiến lẫn nhau, trong lúc vội vã lui về phía sau cũng nhanh không nổi, cũng đủ cho súng kíp khai hỏa đợt thứ hai.
Trên dưới quan quân cũng biết súng điểu này dùng được lắm, bắn được xa, bắn xuyên thủng được, nhưng thứ này phải nhắm chuẩn, phải đem nòng súng đặt lên trước mắt nổ súng. Nhưng nghề nghiệp quan tạo thật sự mục nát, sự tình nổ nòng mù mắt tổn thương tay này rất nhiều, nhiều lắm, mọi người đều là cầm xa ra trên tay bắn ra, nghe được tiếng vang cũng đừng nói là chính xác, cũng đừng nói chi là sát thương, còn không bằng đổi chút dụng cụ đường kính lớn, ở gần bắn ra đánh thương người, ai nghĩ được đối phương lại có súng kíp này, còn dám nhắm chuẩn rồi dùng.
Bên này súng kíp khai hỏa, đội ngũ quan quân lập tức loạn lên, người chết đi còn không nhiều bằng người chết bị thương xung phong đánh trận, nhưng cũng không ai biết được súng kíp này sẽ bắn trên người mình hay không, ngay cả kỵ binh đều tránh đi xa xa. Mọi người càng phải rời khỏi tầm bắn làm tiếp tính toán, phía trước muốn lui về phía sau, phía sau không muốn trở thành phía trước, đưa đẩy tranh giành, bắt đầu có chút rối loạn. Bọn quân tướng tức giận mắng chửi trói buộc cũng không có hiệu quả gì, chính bọn họ cũng đang né tránh xa xa, nói ra cũng không có người nghe.
Vừa lúc đó, tiếng trống nhỏ trong "quy trận" kia lại dồn dập vang lên, bọn quan binh cũng không để ý tới, có thêm chiêu trò gì ngươi cũng không đi ra khỏi được "mai rùa" của mình. Lại không ngờ vào lúc này, trước trận kẻ thù bộc phát ra từng đợt hò hét, không ngờ đẩy giá gỗ tam giác chắn phía trước người ra, nâng cao trường mâu vọt ra. Những người xông lên phía trước thất thanh la lên, tiếng la kia đã khàn khàn biến giọng, nếu cẩn thận đi nghe còn nghe được trong âm thanh mang theo kích động và sợ hãi.