Hai con đường bên trên kia, Tạ Minh Huyền đều ở Liêu Trấn xem qua rất nhiều tiền lệ, không dám đi cũng không muốn đi. Nếu như mưu đồ an ổn giàu sang, bằng vào thứ vớt vát được trong lần đại loạn này của gã, chỉ cần thái bình thoát thân liền làm được. Nhưng lòng dạ riêng của Tạ Minh Huyền không chỉ như thế, gã còn muốn càng nhiều hơn nữa. Mà nhìn xung quanh Sơn Đông, chỉ có Triệu Tự Doanh Từ Châu này làm được, đại chiến như bẻ cành khô gỗ mục với loạn quân Văn Hương Giáo đã nói rõ điều này.
Trước khi tới thỏa thuê mãn nguyện, định sẵn chỗ của mình khá cao, cảm thấy lấy ra những người này tới, không so được với Triệu Tiến và mấy huynh đệ kết nghĩa bọn họ, một tầng bên dưới này cái gọi là đại đội trưởng gì kia hẳn bước lên được. Nhưng từ lúc ở trấn Ngung Đầu xuống thuyền, một đường về phía tây, từ Bi Châu tới được Từ Châu, Tạ Minh Huyền không dám nghĩ như thế nữa. Gã ven đường nhìn thấy hoàn toàn bất đồng với phồn hoa giàu có của Đại Minh tự mình có được, lại nhìn thấy võ lực căn cơ nhất của Triệu Tự Doanh cũng là dũng mãnh lẫm liệt như vậy.
Vào lúc này, Tạ Minh Huyền thậm chí có chút nản lòng, lấy ra vốn liếng bản thân mình hao hết tâm sức, trải qua trăm cay nghìn đắng, ở trước mặt Triệu Tự Doanh lại không đáng nhắc tới, hơn nữa ngay cả võ lực xếp hàng thứ ba thứ tư cũng không đáng nhắc tới. Nhìn thấy gia đinh đoàn luyện của Triệu Tự Doanh, Tạ Minh Huyền mới nhận thấy được thế nào mới là hạt giống tinh nhuệ. Gia đinh đoàn luyện như thế rải ra ngoài, mới sẽ một truyền mười, mười truyền trăm, mở rộng giống như lăn cầu tuyết, hơn nữa còn muốn có tài lực giàu có như Từ Châu kia, mới tạo dụng ra binh giáp hoàn mỹ, lương bổng phát xuống đầy đủ, chống đỡ nổi cường quân như Triệu Tự Doanh thế kia.
Đây hết thảy nếu như bảo mình tới làm liệu làm được như thế hay không? Sau khi Tạ Minh Huyền tự hỏi, tự mình cho câu trả lời phủ nhận. Mặc dù loại trừ một đám người Văn Thiết Quân, nhưng Tạ Minh Huyền đã không còn lòng tin nữa. Gã cảm thấy mình vô dụng, hết thảy suy nghĩ, mưu tính, sở học của mình, trước mặt thế lực và cục diện Triệu Tự Doanh Từ Châu cái gì cũng không phải, câu hỏi thẳng thừng của Triệu Tiến kia khiến gã càng nản lòng thoái chí.
- Đa tạ Tiến gia coi trọng. Tiểu nhân không dám có đòi hỏi xa vời gì, chỉ mong Tiến gia cho tiểu nhân bên này có một con đường sống, một chốn an thân. Tạ Minh Huyền tuy cười nói lớn tiếng, lời này của gã bọn đệ tử ở sau lưng cũng nghe thấy rõ rằng, song chẳng có ai cảm thấy căm phẫn bất bình. Điều nhìn thấy ven đường cộng thêm giáp sĩ trông giữ xung quanh này, khiến lòng dạ gì của bọn họ cũng không còn, chỉ có ý nghĩ ngoan ngoãn nghe lệnh cầu đường sống trong đầu.
Triệu Tiến nói chuyện vẫn không khách khí như trước.- Không phải coi trọng, là bởi vì các ngươi quả thật có bản lĩnh, ta cũng muốn dùng các ngươi. Tuy nhiên lời này lại khiến một đội người Tạ Minh Huyền đều là tinh thần phấn chấn.
Triệu Tiến ở trên ngựa cao giọng nói.- Các ngươi tới như thế, có phải mỗi người đều đáng tin yên lòng còn không định rõ. Phép tắc của Triệu Tự Doanh Từ Châu ta khác với bên ngoài, có ngươi học được hay không còn chưa định rõ. Các ngươi có bản lãnh, hiện giờ lại dùng ở Từ Châu, có lẽ còn có hại với Từ Châu, là không nên lập tức dùng tới. An bài cho các ngươi rất đơn giản. Ta sẽ chia rải các ngươi khắp nơi. Trước hết xem nhiều một chút, học nhiều một chút, ta cũng muốn quan sát các ngươi thật tốt. Đợi định rõ các ngươi đáng tin, đợi các ngươi đều học biết rồi, đó chính là lúc dùng tới. Đây chính là an bài của ta, các ngươi nghe theo.
Nói không có mảy may khách khí, cũng không đếm xỉa tới chiêu dụ gì. Ai nấy đều nghe rất không thoải mái, nhưng trong hoàn cảnh như thế này không có lựa chọn gì, chỉ đành nhận lấy. Nhưng chỉ cần trầm ổn lòng dạ nghĩ một chút, liền nhận ra Triệu Tiến nói hoàn toàn không sai. Vả lại là an bài công bằng công chính. Tạ Minh Huyền quỳ ở trên đất tâm phục khẩu phục, những người khác đồng loạt quỳ xuống, đồng thanh nói.
- Đa tạ Tiến gia thu nhận.
- Chỉ cần tin cậy yên lòng, lưu lại không có chuyện gì, muốn tiến lên tốt hơn nữa vậy phải xem bản lãnh làm việc và ngộ tính của chính các ngươi. Triệu Tiến vẫn như trước rất thẳng thắn.
Bên đó đã bắt đầu áp giải đội người Văn Thiết Quân ra ngoài, Vương Triệu Tĩnh và Lưu Dũng sẽ lưu lại an bài những người đầu hàng này. Lúc Triệu Tiến vừa muốn thúc ngựa rời đi, Tạ Minh Huyền quỳ gối tiến lên hai bước, mở miệng thưa bẩm nói.- Tiến gia, Văn Hương Giáo gây tai vạ loạn lạc Sơn Đông, vàng bạc cướp đoạt đều giấu ở mấy chỗ, tiểu nhân biết được, sẵn lòng hiến mấy chỗ bảo tàng cho Tiến gia.
Thanh âm lời này của gã không nhỏ, Văn Thiết Quân bên đó nghe thấy không màn tới một chân đi lại bất tiện, giãy dụa không màn sống chết đứng lên nhưng há miệng đã bị chặn vải rách, muốn cử động lại là bị cán mâu, sống đao hung hăng đánh mấy cái, đánh ngã lăn ra đất, cặp mắt kia giống như phóng hỏa nhìn Tạ Minh Huyền.
- Bảo tàng? Nói cho Vương tổng quản là được rồi. Triệu Tiến cười nói, không chút nào để ý tới điều này, tuy nhiên ngẫm nghĩ một chút lại xoay người nói.
- Từ trên người các ngươi lục soát ra được mấy trăm lượng vàng, đây sẽ trả lại cho các ngươi. Nơi Từ Châu này không có nhiều khuôn phép mục nát như vậy.
Nghe Triệu Tiến nói như thế, Tạ Minh Huyền cuống quýt lại là quỳ nói.- Những vàng bạc này coi như là lễ gặp mặt, hiến tặng cho Tiến gia.
Triệu Tiến lại cười nói.- Ta cần cái này dùng làm gì? Tức thì trâm ngâm nói.- Song để các ngươi trên mình mang quá nhiều ngân lượng cũng không tốt. Như thế này, những vàng bạc này coi như ngân lượng các ngươi hùn vốn, làm một nhà buôn Sơn Đông. Mỗi người các ngươi chia nhau huê lợi bên trong đó thì tốt rồi, cũng là có tiền vốn lập nghiệp truyền cho đời sau.
Hắn ở bên này nói như thế, đám người Tạ Minh Huyền tất nhiên không có dị nghị, trong lòng nghĩ thế nào mọi người cũng đoán ra được, chẳng khác gì là cho rằng Triệu Tiến tìm cớ khác thu lấy những vàng bạc này. Đối với bọn Tạ Minh Huyền thu lấy vàng bạc này rõ ràng càng khiến bọn họ vui vẻ hơn không thu.
Triệu Tiến rời khỏi, Lưu Dũng và Mã Xung Hạo cưỡi ngựa đuổi theo. Sau khi rời khỏi trang viên kia, Triệu Tiến thả chậm bước chân ngựa, ở trên ngựa nói.- Bên trong đó nếu như có thám tử Đông Xưởng, có tra ra được hay không?
Lưu Dũng nhìn về phía Mã Xung Hạo, y trầm ngâm một chút trả lời.- Chỉ cần có thì tra ra được, không có quá nhiều khả năng trà trộn vào.
Nhìn thấy Lưu Dũng và Triệu Tiến mang ánh mắt nghi ngờ, Mã Xung Hạo cười giải thích nói.- Lão gia, Dũng gia, tiếng tăm Đông Xưởng là không nhỏ, nhưng đó là mượn danh tiếng mấy vị đại đương đầu dọa người, dọa được quan các nơi, dọa được bá tánh tuân theo phép vua. Cái khác cũng không làm gì được. Dùng tới đều là Đông Xưởng của Cẩm Y Vệ, kẻ tự mình tìm tới đều là những loại tặc phỉ chốn giang hồ. Những kẻ này làm được cái gì? Huống chi trà trộn vào trong loạn quân Sơn Đông, trà trộn vào nơi này của chúng ta đều là có hung hiểm lớn. Bên trong Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ bọn đại gia hưởng thụ giàu sang thái bình sao sẽ tới, kẻ được an bài sang đều là một số cá tạp*, còn trên mình cá tạp này khẳng định có tín vật và ám ký. Nếu không có những thứ này, mặc kệ chuyện thành hay không, bọn chúng cũng có khả năng sẽ bị xem rằng là loạn tặc giết luôn. Cho nên chỉ cần lột sạch y phục, lục soát từng người một, khẳng định tra ra được kỹ càng.
(Cẩm Y Vệ mặc áo như cá cánh chuồn nên Mã Xung Hạo ví von như vậy)