Hôm mùng bảy tháng chạp, Triệu Tiến cho câu trả lời thương hội cửa sông Thanh Giang, nói là hắn sẽ tham gia đại hội tỷ võ năm nay, tầm vóc đại hội tỷ võ lần này phải làm long trọng một chút, tiền bạc sức người cần chi viện, Vân Sơn Hành bên này sẽ cung cấp viện trợ.
Tin tức này vừa tung ra, Từ Châu tới Bi Châu, Bi Châu tới cửa sông Thanh Giang, Thanh Giang tới Dương Châu, Dương Châu lại tới Giang Nam, Tế Ninh và Lâm Thanh ở hướng bắc, Khai Phong ở hướng tây tất cả người nhàn rỗi giàu có đã chú ý tới đại hội tỷ võ này đều trở nên hưng phấn.
Từ Châu có bị lũ lụt phá hoại hay không, có tổn thương nguyên khí nặng nề hay không, triều đình và khắp chốn sẽ bởi vì điều này làm ra cử động gì, thế cục sẽ có biến đổi gì, những người nhàn rỗi giàu có này lười đếm xỉa tới, bọn họ chỉ là bận tâm đại hội tỷ võ này sẽ còn làm tiếp hay không.
Có tỷ võ phấn khích bậc này, có loại tiêu khiển thanh sắc, bài bạc này, hơn nữa còn là bọn công tử phú hào trời nam đất bắc tề tựu nơi này, mang theo thứ đồ đáng giá nhà mình khoe khoang chọi nhau, trong thiên hạ ngoại trừ cửa sông Thanh Giang nào còn chỗ khác.
Năm trước sau khi tất cả trải qua đều là nhớ mãi không quên, năm nay các loại tin đồn nhảm phấn kích ít ai biết đến đã truyền khắp đại giang nam bắc. Nhân sỹ giàu có ở kinh sư, Sơn Tây và Mân Việt thậm chí có kẻ vào tháng mười đã tới nơi cửa sông Thanh Giang chờ đợi. Bọn họ còn phải nóng vội hơn so với những thương gia giàu có mời đích thân Triệu Tiến tới đó.
Đợi sau khi xác định, ai nấy reo mừng nhảy nhót, mọi người đều nghĩ rất rõ ràng, năm ngoái Triệu Tiến chưa có tới, đại hội tỷ võ này đã làm rực rỡ sắc màu vô cùng náo nhiệt. Lần này Triệu Tiến tới, nơi này lại khí thế hoan hỉ như điên bậc này, năm nay khẳng định là phải có có điều ngoạn mục đáng xem.
Reo hò nhảy nhót không riêng gì bọn họ, năm trước các lộ người nổi danh phát tài ở cửa sông Thanh Giang này sớm đã sắp đặt người ở nơi này dòm ngó, đợi tin tức này vừa truyền ra ngoài, vội vàng đi sang sửa soạn.
Các nơi nhà chứa thanh lâu của Giang Nam và Dương Châu, các nhà đoàn hát, tạp kỹ, nghệ nhân xiếc, hát kịch xướng ca cũng bắt đầu hướng về nơi cửa sông Thanh Giang chạy tới.
Thậm chí bọn thương nhân năm ngoái ở nơi này đắp nối mậu dịch kia cũng cảm thấy cơ hội khó có được. Hưởng lạc vui chơi là một chuyện, nhưng cơ hội buôn bán càng nhiều hơn, mọi người cùng nhau phát tài lại là một chuyện khác.
Tin tức cử hành đại hội tỷ võ, Triệu Tiến còn sẽ đích thân tới truyền ra, rất nhiều người giao thừa cũng không có trải qua, thậm chí cũng không sửa soạn đón năm mới, chẳng hạn như nói mấy nhà thương nhân buôn châu báu lớn nhất Giang Nam và Dương Châu, năm ngoái lúc đại hội tỷ võ ở cửa sông Thanh Giang, ngoại trừ tỷ võ, những con cháu công tử bột vô liêm sỉ ăn chơi trác táng tranh cái đẹp, kẻ biết chút khuôn phép lại không cam lòng ở sau người phải được khen ngợi giàu có, so đo châu báu của từng người này chính là một trong những hạng mục.
Mượn cơ hội này, bọn thương nhân buôn châu báu đều làm ra không ít chuyện làm ăn, đợi sau khi kết thúc tính sổ, tất cả đều là hoảng sợ. Buôn bán trong vòng nửa tháng ngắn ngủi này không ngờ bù lỗ được mấy tháng ế hàng, thậm chí ngay cả mùa trung thu và mùa tết thịnh vượng bậc này cũng không kém, hơn nữa đây đối với nghề châu báu mà nói càng là cơ hội tốt nổi danh. Những phân điếm Nam Kinh và Tô Châu đó, dáng vẻ tinh xảo, dùng chất liệu hoàn mỹ, nhưng tiếng tăm chỉ ở Giang Nam. Sau khi làm qua chuyện làm ăn ở đại hội tỷ võ cửa sông Thanh Giang, các nơi Giang Bắc cộng chung cả kinh sư, thậm chí Sơn Tây cũng lưu truyền tiếng tăm, tính toán về lâu về dài tất nhiên lần này cũng muốn tới.
Mọi người vốn ban đầu đều là làm ăn buôn bán nơi cửa hiệu, nhưng sau khi trải qua đại hội tỷ võ này, tất cả đều hiểu rõ cái gì, biết trọng yếu của việc tụ tập phân chia mậu dịch này.
Ngoại trừ chuyện buôn bán châu báu, còn có vải vóc và tơ lụa làm nên danh tiếng, còn có buôn bán phấn son, thậm chí còn có mấy người mối lái lớn nhất Giang Bắc, Giang Nam, hễ là người làm ăn giàu có đều là gom lại hết.
Bất kể là công tử giàu có, hay là các hạng người làm ăn buôn bán với bọn họ, vẫn luôn nói một chỗ tốt ở cửa sông Thanh Giang nơi khác theo không kịp. Đó chính là sẽ không có đầu trâu mặt ngựa tới quấy rối. Nếu đi nơi khác, trước hết phải cho đại lão gia lời nói có uy vọng trên đất ấy một phần cung phụng, thế lực các phương cũng phải đánh tiếng. Về phần cờ gian bạc lận, xảo trá lừa gạt, thiết lập ván cục lừa gạt vơ vét của cải vân vân, thậm chí dùng thuốc mê trộm cắp, mưu tài sát hại mạng người tuyệt nhiên không thấy, thậm chí trên đường phố ngay cả ăn mày cắp vặt cũng không có, khiến người ta vui chơi thoải mái, yên tâm ở lại.
Thời điểm năm trước, cũng không phải là thái bình như vậy, bến thuyền đường sông như cửa sông Thanh Giang này lại là chốn các lộ hảo hán tề tựu, không ít người rãnh rỗi giàu có và người làm ăn sinh sống nơi này, chịu thiệt gặp họa cũng đi tìm Triệu Tự Doanh bên kia kể khổ. Nhưng không trông cậy có giải quyết gì,, chỉ là nói tủi nhục oán giận của mình. Ai mà ngờ được xử trí kế tiếp lôi đình phong hỏa như vậy. Các loại người trộm vặt, đạo tặc, lừa đảo bị bắt, bị đánh, bị giết, hoàn trả tang vật, so với quan phủ không biết cao hơn bao nhiêu lần. Không quá bao lâu, cửa sông Thanh Giang biến thành thiên hạ thái bình, mọi người cũng sẵn lòng tới nơi này.
Đương nhiên, màn chính của đại hội tỷ võ này vẫn là tỷ võ, bọn thương nhân của cửa sông Thanh Giang và Dương Châu vì cử hành vang dội của trường tỷ võ này, cũng là ra vốn liếng lớn, mời tới tay giỏi võ nghệ các lộ tới tỷ thí.
Xuất thân cao thủ võ nghệ này, cũng không giống kẻ được nói tới trong bình thoại diễn nghĩa, càng là đứa bé vô tri nơi thôn dã, càng sẽ gặp được danh sư cao thủ gì đó. Chẳng hạn như nói lũ ăn mày, tăng đạo thân mang tuyệt kỹ, bởi vì đứa bé này cho nửa cái bánh ngô hoặc là dìu đỡ liền không mảy may tiếc rẻ truyền thụ võ công, sau đó khiến kẻ này nổi danh thiên hạ.
Trên đời không nhiều kỳ tích và ngẫu nhiên như vậy, cái gọi là võ nghệ tinh nhuệ, thiên phú ngộ tính dĩ nhiên trọng yếu, nhưng trọng yếu hơn hết vẫn là huấn luyện hằng ngày và trang bị. Nói tới càng trắng trợn hơn một chút, chính là tục ngữ "nghèo văn giỏi võ" rồi. Mặc kệ ngươi thiên tư thông tuệ, ngộ tính cực kỳ cao, nếu như yếu ớt không chịu nổi, trong ta cầm mộc côn, đao rỉ sét cũng đánh không lại kẻ địch thiên tư bình phàm lại thân thể khỏe mạnh, cầm đao bén bằng sắt cứng trước mặt.
Muốn học võ, vốn dĩ chính là phải được ăn no, cái này rất nhiều con cái nhà bá tánh bình dân bị gạch bỏ ra ngoài rồi. Muốn có sức lực, vậy thì càng phải được ăn thịt, cái này ngay cả người bậc trung cũng không quá nhiều đầy đủ. Muốn động thủ với kẻ khác không chịu thiệt, binh khí, đồ bảo hộ chế tạo bằng sắt tốt, thép tốt tất nhiên phải có, tiểu địa chủ nơi chốn cùng khổ cũng chưa chắc đặt mua nổi. Về phần muốn học được võ nghệ, hiểu rõ ứng biến gặp địch thế nào, vậy còn cần phải mời danh gia truyền thụ, đây lại là một món tiêu tốn. Nếu như tính thêm cả cung mã vân vân, vậy thì cái gì cũng không cần nói nữa.