Về sau người trung niên cứ mãi van nài, lại hứa hẹn sẽ để cho con cháu Thư gia có chức quan, ít nhất cái ghế hai Tuần kiểm Cử Châu đưa cho con cháu Thư gia gánh vác, đây mới khiến cho Thư gia khăng khăng một lòng giúp đỡ. Người trung niên này chạy tới mấy chỗ ổ sơn trại trộm cướp, hạng người lục lâm các lộ mới đầu đề phòng cực thận trọng, càng về sau thì hết mực cung kính, cũng có lúc tỷ võ hiểu rõ, tùy tùng bên cạnh người trung niên kia đều là dũng sĩ lấy một địch mười, rất có khả năng trấn trụ toàn trường.
Lại càng về sau chính là Thư gia mượn cớ tới lui với điền trang thăm dò tin tức, mật báo với sơn trại lục lâm, sau khi trộm cướp, sơn tặc xuống núi trù bị lương thực, đợi sau khi điền trang Từ Châu bị huyết tẩy, Thư gia và mấy thôn trang bản xứ gần kề không cảm thấy có gì không đành lòng, thậm chí vui mừng phấn chấn. Phân chia được hết nhưng ruộng đất khai phát tốt này, lần này cũng đã đáng giá rồi, thậm chí mọi người còn tính toán giống như Từ Châu đi chiêu mộ Liêu dân tới trồng trọt, đây thật hảo dụng sánh bằng trâu ngựa.
Sau khi hỏi rõ chân tướng, nam đinh Thư gia nhất loạt mất đầu, nữ quyến làm nô tì áp giải tới nơi Cát Câu Điếm, sẽ an bài đi tới điền trang một vùng Nghi Châu và Duyện Châu. Chỉ có điều mấy nơi sơn trại trộm cướp biết rõ rồi, nhưng những Liêu dân lâm trận phản bội kia lại chẳng biết đi đâu, kết cục những kẻ này chỉ là chết, Triệu Tự Doanh đối với bọn chúng sẽ vẫn luôn truy đuổi.
Thư gia trang đã bị phong tỏa thành doanh trại tiền tiêu đội nhân mã hơn ngàn của Triệu Tiến, sau khi chỉnh đốn dưới núi, xe ngựa chở thủ cấp theo hộ tống của mười gã gia đinh đưa xuống núi trở về Thư gia trang trước, sau đó đi hướng Cát Câu Điếm. Còn Triệu Tiến thì là dẫn đội lao thẳng tới Ưng Chủy Nhai ngoài sáu mươi dặm. Ở nơi đó có một đội mã tặc, sáu mươi mấy kẻ cưỡi ngựa, lại là một cánh thực lực mạnh nhất trong phương viên hai trăm dặm này, nghe nói là đội ngũ đào binh và mã tặc bản xứ tụ tập lại.
Nơi vùng núi trong thiên hạ, cái gọi là Ưng Chủy Nhai không có tám trăm cũng có một ngàn. Những mã tặc này kỳ thật không ở trên Ưng Chủy Nhai này dựng trại mà là đang ở trong thôn trang bên dưới đóng quân. Bọn họ đi ra ngoài cướp bóc vơ vét của cải, thôn này lại không đụng tới. Hơn nữa mấy trăm thôn dân nơi này cũng dựa vào đội mã tặc này hộ vệ, không cần đếm xỉa thuế má lao dịch, xem như cùng tồn tại cần có lẫn nhau.
Thật nếu có kẻ thù, nam đinh trong mấy trăm thôn dân này cũng sẽ ra trận giúp đỡ, đừng nhìn mã tặc ở nơi khác gây tai họa không nhẹ, đối với bọn họ lại có hữu ích. Tuy nhiên mấy trăm thôn dân gần trăm nam đinh này, ở trước mặt đội nhân mã Triệu Tự Doanh không đáng nhắc tới. Đám thôn dân thậm chí cũng không có lòng dạ chống đỡ thành thật ngoan ngoãn đầu hàng, biết gì nói đó, chỉ có điều những mã tặc kia không ở nơi này nữa.
Triệu Tự Doanh bấy giờ không một chút lòng từ bi đối với bá tánh bản địa này, thôn dân Ưng Chủy Nhai nói như vậy vẫn là phải tùy cơ bắt ra mấy người dùng hình tra khảo, sau đó sắp xếp người đi trong thôn trang lục soát, còn phải xem dáu vết vó ngựa xung quanh thôn trang. Sau khi từng lần xác nhận, mấy chục mã tặc này quả thật đi trước rồi, vả lại chiếu theo tin tức tra tấn ra được là có người sang đây mật báo.
Trại Ngưu Đầu và Ưng Chủy Nhai cách nhau sáu mươi dặm, hơn nữa giữa đôi bên có xích mích. Triệu Tiến dẫn theo một đội này đi lại rất bí mật, đối phương rất không có khả năng tự mình phát giác, hơn nữa mấy thổ phỉ còn sót lại trốn xuống núi này, rất không có khả năng nghĩa khí ngất trời tới nơi này báo tin.
Nếu như bên này vồ hụt rồi, vậy không cần chậm trễ ở nơi này, cách hướng bắc ba mươi dặm còn có một trại, bên kia vốn là điền trang thổ hào nào đó của Mông Âm, về sau bị đạo tặc vong mạng các nơi tới chiếm lấy, đang ở đó chiêu mộ lưu vong, hơn nữa sau lưng có cường hào thân sĩ chống lưng, ngay cả danh tiếng cũng rất mạnh. Trong khẩu cung của người Thư gia, cái gọi là thế lực trại Cao Lầu cũng tham gia vây đánh điền trang Từ Châu.
Tuy rằng ở vùng núi, nhưng ba mươi dặm đường này đều là tiến lên phía trên đất bằng phẳng bãi sông trong núi, cũng không gian nan chút nào, đội ngũ Triệu Tiến dẫn đầu sau khi nghĩ ngơi nửa canh giờ thì lên đường, bên này thả cho chạy, bên kia cũng không được bắt hụt.
Lần tập kích này đã không so đo sức ngựa chút nào nữa rồi, đòi hỏi phải đột ngột tiến nhanh về phía trước, nhưng làm cho người ta không nghĩ tới chính là, thôn trang này cũng trống không. Mặc dù cổng lớn đóng chặt, xem ra giống như là bộ dạng đóng cổng không ra, nhưng bên trong không có một bóng người, nhìn thấy được mười mấy xác chết đã sinh thúi, sau khi xem miệng vết thương phát hiện, đại khái là động thủ giết người một ngày rưỡi trước. Sau khi lục soát cẩn thận, vẫn còn phát hiện hai mươi mấy người sống, nhưng đều bị khóa trong hầm ngầm, các nữ nhân đã bị làm nhục không giống người, họ chỉ biết là đã một ngày không có ai đưa cơm đưa nước rồi.
Bên trong trại cũng còn lương thực tồn trữ, thậm chí còn có một phần vàng bạc được giấu ở nơi bí mật, thấy được lúc đi vội vàng, Triệu Tiến lấy vàng bạc và lương thực đuổi những nữ nhân đấy đi, sau đó dùng lương thực tồn trữ bù đủ số cho đội ngũ, lại thả một mồi lửa bên trong trại này, sau đó tiếp tục dẫn đội rời khỏi.
Liên tiếp hai lần đều chụp hụt, sĩ khí của đội ngũ có chút lắng xuống, Cát Hương cũng trở nên nóng vội, tuy nhiên vào lúc không còn cách nào đi tới nơi tiếp theo nữa, còn có một canh giờ trời tối nhưng cưỡi ngựa tiêu hao sức lực quá lớn, nhất định phải nghỉ ngơi. Triệu Tiến không cưỡng cầu cái gì, chỉ sắp xếp người hạ trại, đồng thời đem hai mươi mấy người có kỵ thuật tốt nhất có kinh nghiệm phong phú nhất trong đội ngũ tập trung lại.
- Mỗi người đều mang đủ lương thực dùng ba ngày, một người hai ngựa, thay thường phục, tối đa ba người một đội. Các ngươi không phải đi giết người giành thắng lợi, mà là đi dò la tin tức. Các thôn xóm trên đường chúng ta đi ngang qua, thôn trang lân cận cái gì là Ngưu Đầu Sơn, Ưng Chủy Nhai, các người đều âm thầm đến nhìn một chút. Nhìn xem đạo tặc có phải đã chạy tới đó rồi hay không, có tin tức gì không cần tham công, trước báo tin về. Triệu Tiến giải thích rất rõ ràng với bọn họ.
Tất cả mọi người đều vâng lệnh, lần này đi theo Triệu Tiến tới nơi này, ngoại trừ gia đinhi còn có nghĩa dũng Từ Châu, những người này tầm ba mươi bốn mươi tuổi, ra trận chém giết chưa chắc có dũng khí, nhưng đối với những lề lối giang hồ ở khắp chốn này là hiểu rõ nhất. Bọn họ cưỡi ngựa trinh thám, ra mệnh lệnh, mọi người trù bị, Triệu Tiến lại an bài người đi phóng hỏa thôn trang lân cận kia quan sát nếu có gì không bình thường, cũng lập tức đến bẩm báo.
Triệu Tiến trầm giọng nói.
- Dân phỉ một nhà, chỉ sợ những thôn trang chúng ta đi qua kia sẽ có người mật báo cho bọn cường đạo này, thậm chí còn sẽ thu lưu những bọn mã tặc cướp đường này tạm thời an thân. Thư gia trang bên kia e là chúng ta lưu lại ít người rồi, có lẽ có người chạy ra ngoài đến báo tin.