Có thịt heo, thịt dê và thịt cá, hơn nữa không phải loại thái thành từng lát mỏng, đều là nguyên tảng thịt hầm lớn. Ở trên cõi đời này cũng coi là thịnh soạn rồi, ăn mấy miếng, tuy không nói là món ăn cao sang, nhung cũng coi là thành tâm, mì và cơm đều là loại lương thực ngon. Mã Xung Hạo lại không nghĩ rằng bọn Triệu Tiến ngày thường đều ăn cái này, hơn nữa trên bàn ăn mọi người đều không khách khí, chẳng những thế Lưu Dũng xới cơm cho Triệu Tiến còn bị ngăn lại, mọi người tự động thủ và bắt đầu ăn.
Từ khi gặp mặt đến giờ, một Mã Xung Hạo điềm tĩnh ung dung, vào lúc này lại lặng lẽ bưng bát cơm nhìn Triệu Tiến, Vương Triệu Tĩnh và Lưu Dũng ăn miếng thịt lớn, miếng rau lớn đềi là bọ dáng rất thơm ngon, lại không nhìn ra được người trước mặt đang giả vờ, tất cả đều là việc quen thuộc hàng ngày. Bên đó Triệu Tiến ăn xong một bát cơm mới nhận thây vẻ knh ngạc của Mã Xung Hạo, mở lời nói.- Đồ ăn có phải không hợp khẩu vị.
- Thuộc hạ ăn đến quen, thuộc hạ chỉ là không nghĩ tới thường ngày lão gia và các vị đều ăn cái này. Mã Xung Hạo cười khổ trả lời, Triệu Tiến vừa xới cơm vừa nói.- Đây không phải rất tốt sao?
Mã Xung Hạo lại lặng cả người, vì khi Triệu Tiến nói những lời này đều bình thường như vậy, cứ như vốn dĩ như vậy. Mã Xung Hạo vội vàng gật gật đầu, cười nói.- Rất ngon, thuộc hạ cũng bắt đầu ăn thôi.
Bên này gã ăn một miếng lớn, sáu món trên bàn đều nếm thử qua, lại là xác nhận không có gì lạ xảy ra, không phải cái gì mà thịt hầm rau trắng, cũng không phải thịt chân sau heo con chưa tới trăm ngày, đều là mùi vị của giá đình bình thường. Mã Xung Hạo trong lòng cảm khái, ở kinh sư và Nam Kinh gã đã trải qua rất nhiều, cũng nói được là từng ăn được, từng thấy được, phú quý sa sỉ cũng không thấy gì là mới mẻ. Bữa cơm trước mắt, Bách hộ làm việc có thực quyền trong Cẩm Y Vệ đều không hiếm lạ. Nếu còn ở kinh sư, ở nơi Nam Kinh, ăn dùng thường ngày của một Tổng kỳ so với cái này còn hơn rất nhiều, chớ đừng nói chí đến những thương gia giàu có, thân sĩ quý tộc, quan cao. Kẻ khác không nói tới, trong phủ của Từ gia Ngụy Quốc Công, tôi tớ bậc thứ ba ăn còn ngon hơn thứ này.
Nói ra cũng là một trong những điển cố trong thành Nam Kinh.phu nhân Ngụy Quốc Công thích ăn một món ăn, chỉ có điều là món ăn này cần dùng chân giò hun khói và bào ngư khô, sau khi làm xong, miếng chân giò, bào ngư khô, cùng với gà mái đều bỏ đi không dùng, chỉ dâng lên món ăn. Vì vậy những món chân giò, bào ngư và gà chính là thức ăn của bọn tôi tớ. Vì sao lại nói là bậc thứ ba.bởi vì trong phủ Ngụy Quốc Công tôi tớ vú già bậc thứ nhất và bậc thứ hai đều có phòng bếp riêng của mình, khinh thường lãng phí như vậy.
Lúc đầu khi Mã Xung Hạo vừa đến Nam Kinh, đối với điều này rất tò mò, tìm người nghe ngóng, hóa ra điển cố ngay đến cả kinh sư đều có người nghe qua này là thật. Hơn nữa mọi người còn không cho rằng là đúng, bởi vì hưởng dụng của bao nhiêu hào môn thế gia Giang Nam so với cái này còn tinh tế hơn nhiều. Tất cả đều nói phu nhân Ngụy Quốc Công chưa thấy qua việc đời.
Không cần nói gì khác, món bào ngư khô và chân giò hun khói so với những thức ăn trên bàn giá tiền đắt hơn rất nhiều, nếu như tính cả những bộ đồ ăn được chạm khắc hoa văn tinh mỹ với giá tiền cao ngất, điều này càng không gì so được. Phủ Ngụy Quốc Công vào ngày mùa đông tổ chức tiệc nhà đều dùng đĩa bạc hộp bạc, cái đĩa bạc đặt trên hộp bạc, trong hộp bạc có rựou mạnh đốt cháy giữ lấy thức ăn nóng. Càng phải nói cái gì mà cái chén ngọc bằng sừng tê giác khảm bảo thạch, bát bằng bạch ngọc các loại. Triệu Thiên Vương Triệu Bảo Chính uy Chấn nam bắc hằng ngày đều dùng như thế này, Triệu Tự Doanh không có tiền sao? Không giàu có bằng Ngụy Quốc Công sao?
Điểm này Mã Xung Hạo trong lòng cũng đã có tính toán. Năm đó, thời điểm mà gã mưu đồ Từ Châu, cũng là từng tra soát, khắp nơi núi vàng biển bạc, so sánh được với Triệu Tiến Giang Nam khả nang chỉ có mấy nhà quyền quý đẳng cấp mới so được, giờ đây chỉ sợ không cách nào với tới nữa.
Từ gia Ngụy Quốc Công dưới gầm trời này là nhà giàu có quyền quý đỉnh cao nhất. Hưởng dụng nhà bọn họ tất nhiên bất tầm thường, tôi tớ vú già nhà bọn họ hưởng dụng so với những nhà giàu bình thường đều hơn rất nhiều. Mã Xung Hạo cũng biết, rất nhiều Bách hộ Cẩm Y Vệ Nam Kinh, người giàu có đất Giang Nam so với mấy người bọn Triệu Tiến còn ăn dùng ngon hơn.
Đã nói chỗ ở Triệu Tiến và mấy người huynh đệ trước mắt ở Từ Châu cũng chẳng qua là dáng vẻ của gia đình bậc trung, nhiều nhất hơn kém ở ngăn nắp. Vừa qua cửa sông Thanh Giang đi tiếp về hướng nam, chính là dáng vẻ như gia đình binh thường rồi.
Giàu có như vậy, không ngờ lại chỉ hưởng dụng như vậy, Mã Xung Hạo cũng biết rất nhiều điển cố từ xưa đến nay, chỉ riêng phần giản dị không tô điểm này, cũng đủ để nói rõ tiền đồ vô lượng. Gã bên đó đã nghĩ rất nhiều, lại sợ thất lễ, nên chỉ ăn một bát thì dừng lại, kết cuộc Triệu Tiến còn nói đâu đâu hai câu.- Lão Mã, chúng ta mỗi ngày lao tâm lao lực, chính phải dựa vào ăn no uống đủ bù vào, đừng nghe theo đạo lý sai lệch cái gì mà ăn ít để dưỡng sinh, điều đó với chúng ta là hại thân thể.
- Thuộc hạ biết, đa tạ lão gia.
Mã Xung Hạo cười trả lời, nói một câu liền không nhịn được bật cười, lấy tay che miệng lại vẫn là không kìm nổi, khiến ba người bọn Triệu Tiến không hiểu ra sao cả, sau đó tiếp tục thêm cơm. Nghị sự thao luyện tập võ, mỗi ngày mọi người đều không ngừng nghỉ, hao phí rất lớn, không ăn nhiều thì chịu không nổi.
.
.
Mã Xung Hạo không vội vã trở về, so sánh trong cốt cán Triệu Tự Doanh, Mã Xung Hạo có ưu thế ai cũng không sánh bằng. Gã ở địa vị cao đã nhiều năm, đối với việc cai quản thuộc hạ, dựng lập khung sườn đều đã từng làm từng trải qua, cho dù chiêu số của gã không cùng một chiêu sô của Triệu Tự Doanh, nhưng vẫn là đề xuất ra rất nhiều kiến nghị.
Nếu như đã tuyên bố mở rộng biên chế, vậy cần phải nhanh chóng hoàn thành. Hiện tại tầng lớp cốt lõi của Triệu Tự Doanh ngoài việc làm của bản thân mình ra, thì mỗi ngày đều vì điều này mà không ngừng bàn tán. Cùng lúc đó khoái ngựa truyền tin bảo người phân chia trú đóng ở các nơi bất cứ lúc nào cũng hiểu rõ, bất cứ lúc nào cũng đưa ra kiến nghị của mình, thậm chí chủ lực của Triệu Tự Doanh và cốt cán Vân Sơn Hành cũng được báo cho biết. Lần mở rộng biên chế này, bọn họ được cho phép nói ra được kiến nghị của bản thân, tốt sẽ có trọng thưởng, không đúng cũng sẽ không bị trừng phạt. Những kiến nghị này đều có văn thư trên đất đó tụ hợp lại, sau đó do khoái mã đưa đến bên này
Trong mỗi ngày, Vương Triệu Tĩnh và mấy chục học đinh từng học qua lại vụ đọc thư tráp, sau khi phân thành các loại rồi gom lại đển bên chỗ Triệu Tiến, tập hợp lại rẩt nhiều kiến nghị của mọi người, bàn luận của mọi người. Triệu Tiến tham tường quyết đoán, hình thù khung sườn của Triệu Tự Doanh mai sau đã dần dần hinh thành như vậy.
Ngũ đại học đường Từ Châu và việc lập kế hoạch vận chuyển của các xưởng phường, đều là sau khi đưa ra các khuôn phép liền bắt đầu thi hành. Vốn cho rằng trong khoảng thời gian này, việc Triệu Tự Doanh mở rộng thay đổi biên chế sẽ trở thành công việc chủ chốt nhất, lại không nghĩ rằng buổi chiều ngày gặp Mã Xung Hạo hôm đó, từ bên Bi Châu đưa tới tin cấp bách.
Trong thư nói, có người trên tào vận tìm đến phía hãng buôn Tôn gia, nói là Văn Hương Giáo Sơn Đông có tàn dư muốn đầu hàng Triệu Tự Doanh hy vọng được thu nhận. Lúc này hãng buôn Tôn gia đại đa số là người của vân Sơn Hành buôn bán vận chuyển, sau khi biết được tin tức này cũng xem thành việc gì, thẳng thừng trả lời, ở hồ Lạc Mã trấn Ngung Đầu bên này xuống thuyền, sẽ sắp xếp người qua đó thu nhận.
Tuy nhiên người tào vận đưa tin tới lại không dám chậm trễ, nói đây xấp xỉ trên dưới tám trăm người, đều là những hán tử khỏe mạnh biết múa đao cầm thương, ra tay cũng rất hào phóng, không khéo chính là hạng người vai vế cao nhất trong Văn Hương Giáo. Vừa nghe con số tám trăm này, quản sự của hãng buôn tôn gia liền hoang mang rồi. Trấn Ngung Đầu bên này tổng cộng mới có bốn liên đoàn luyện, dùng hết tất cả người dùng được, ngay tức thì lấy ra được cũng mói chỉ có sáu trăm người.
Quản sự này cũng sợ người trên tào vận này làm ra việc huyền bí, liền phái người đến bến thuyền xem thử. Kết cuộc sau khi đi kiểm tra người trở về sắc mặt trắng bệch, nói người trên thuyền đó hung thần ác sát, chỉ sợ không xếp sau đoàn luyện chúng ta. Điều này làm cho người hãng buôn càng thêm bồn chồn, giam lỏng ngay người tào vận mật báo tin tức tra hỏi. Vị đó có vẻ mặt đau khổ, nói vốn lẽ ham tiền tài giúp mang người lên thuyền tránh nạn, có ai ngờ lại giúp một đám người như vậy, mình không đến báo tin, huynh đệ trên thuyền sẽ phải mất mạng, chiếc thuyền đó cũng sắp bị đốt rồi.
Hàng buôn Tôn gia và Vân Sơn Hành đến bên đó lập tức hướng về các nơi tuyên bố tin cấp bách, sau đó bảo người trên tào vận quay về nói, nếu thực sự muốn đầu hàng, thì đợi trên thuyền không được manh động, nếu không thì sẽ một cái vỗ tay sẽ chia làm hai mảnh. Lương thực trên bờ cung ứng, bốn liên đoàn luyện, cùng với hộ vệ của mấy hàng buôn, còn có đoàn luyện của sĩ hào, thân sĩ xung quanh đều được tập hợp lại, đi đến phía bến thuyền bên kia trông coi. Còn mười mấy chiếc thuyền là "tàn dư của Văn Hương Giáo"cũng đã phòng bị nghiêm ngặt, trên thuyền tay cầm đao kiếm tức khắc sửa soạn chiến đấu, dáng vẻ như vậy càng khiến người khiếp sợ. Mọi người đều nghe qua tin truyền rằng Sơn Đông bình loạn, nói con số lưu dân lưu tặc có đến mấy ngàn mấy vạn bị Triệu Tự Doanh và mấy trăm người đuổi chạy loạn khắp chiến trường, nhưng những gì ở trước mắt, rõ ràng không phải như vậy.