Đám thân vệ hộ vệ Triệu Tiến đi ra ngoài, ở trong Hà Gia Trang không cách nào phóng ngựa chạy nhanh, bọn người đang chuyển nhà đi về hướng Từ Châu và nơi khác trên đường đồng loạt né tránh, nhưng cũng có kẻ không đi nữa bên đường thi lễ, cầu chúc Triệu Tiến lần này đi đại thắng trở về.
Đợi sau khi rời khỏi thôn trang, đoàn gia đinh cưỡi ngựa đã chỉnh đốn hoàn tất, mặt khác còn có một trăm nghĩa dũng Từ Châu sung sức cũng đang ở bên đường chờ đợi. Hơn ngàn người cưỡi ngựa thanh thế đi đường to lớn tiến lên lại đi không được bao lâu lại nhìn thấy ven đường lại có hơn trăm người cưỡi ngựa đang chờ đợi, rõ ràng còn là dáng vẻ một người ba ngựa.
Khinh kỵ tiến ra trước rất nhanh đã mang tin tức trở về.- Tiến gia, là Vương Tự Dương ở bên đó.
Triệu Tiến không có dừng lại, chỉ đơn giản dặn dò một câu.- Bảo y đuổi theo nói chuyện.
Cước bộ đội nhân mã tiến lên cũng không mau lắm, Vương Tự Dương rất nhanh đã cưỡi ngựa nhích tới gần, hơn trăm người cưỡi ngựa y dẫn theo thì đi theo đằng sau đội ngũ. Từ sau khi Vương Tự Dương làm giàu, cho dù là bị Triệu Tiến thu dọn một lần, dáng người mập mạp này cũng không có trở nên ốm o, cưỡi ở trên ngựa rất không tự tại, y không được tự tại, vật cưỡi cũng rất cố sức.
- Tiến gia, tiểu nhân dẫn theo hộ vệ nhà mình, cố ý tới trợ chiến, vẫn xin Tiến gia ưng thuận. Vương Tự Dương ở nơi đó la lớn, vì trong tiếng vó ngựa sầm sập để làm cho người ta nghe rõ vẫn thật phải quát lớn, thế nhưng câu nói này của y hô ra, trên mặt mấy gã thân vệ bên cạnh Triệu Tiến đều là nghiêm nghị. Sát cục thương nhân giàu có cửa sông Thanh Giang bày ra vừa mới qua khỏi không lâu.
Vương Tự Dương quát thét.
- Tiến gia, những người này có kẻ là biên quân Đại Đồng bỏ trốn, có kẻ là mã tặc lưu lạc trên thảo nguyên, hạng người cơ khổ không có chỗ dựa vào, đối với tiểu nhân đều là trung thành tận tâm, cũng biết bản thân là người của Tiến gia, đều là bằng lòng đi vào sinh ra tử. Tuyến đường Từ Châu và phủ Quy Đức này tiểu nhân thường xuyên đi, cũng bằng lòng làm kẻ dẫn đường cho Tiến gia.
Triệu Tiến chỉ là đơn giản gật đầu mở miệng nói.- Đi tìm Ba Âm ở đằng sau báo một tiếng. Nghe theo hiệu lệnh của y, từ nay về sau quân pháp trói buộc, không nghe theo lệnh trảm!
Có hơn một trăm kỵ sĩ chạy sang, Triệu Tiến lại không khách khí như vậy, nhưng Vương Tự Dương kia lại mặt mày vui mừng, ở trên ngựa chắp tay làm lễ, tự mình thúc chuyển vật cưỡi đi tìm Ba Âm. Đợi Vương Tự Dương vừa đi xa, Ngưu Kim Bảo liền thanh âm buồn bực nói.- Lão gia, người này lúc trước không đúng đắn, lần này vẫn là nên đề phòng một chút.
Triệu Tiến trả lời đơn giản một câu.- Vương Tự Dương hiện giờ khiến người ta yên tâm. Ngưu Kim Bảo như thoáng chút suy nghĩ, những người còn lại thì không dám hỏi nhiều lần nữa. Trong chuyện buôn bán gia súc và rượu của Vương Tự Dương, có quá đông tai mắt ngầm của Vân Sơn Hành và Nội Vệ, đây quả thật là chẳng khác nào một phe cánh của Vân Sơn Hành, chỉ có điều bên ngoài nhìn không rõ ràng như vậy, bên trong gió thổi cỏ lay đều sẽ bị biết rõ.
Vương Tự Dương ở trên con đường buôn bán chiêu mộ chiến sĩ tinh thông cung mã, điều này Triệu Tiến sớm đã biết rõ, vả lại còn có Nội Vệ giả làm binh lính biên thùy trốn chạy đầu nhập vào bên trong. Cho nên Triệu Tiến biết rõ, Vương Tự Dương triệu tập đội ngũ này chính là vì hiến bảo vật. Giống như những mã tặc và nô lệ bỏ trốn Mông Cổ từ trước đó, đều sửa soạn đưa tới chỗ Triệu Tự Doanh làm gia đinh và hộ vệ. Lần này chính hay kịp lúc chiến tranh, y cũng liền sửa soạn tòng quân đi theo chiến đấu.
Chiến sự nổ ra, Vương Tự Dương liền bắt đầu sửa soạn đồ đạc cung mã, cả ngày khích lệ những hộ vệ đội thương nhân đó, nói bảo vệ Từ Châu, liều mạng vì Triệu Tự Doanh mới bảo vệ được những tháng ngày an lành hiện giờ. Cách làm này đích thật chuốc lấy người khác hoài nghi, bọn thương gia giàu có cửa sông Thanh Giang lúc mới đầu cũng làm chuyện y hệt, lúc ấy tuần đinh và gia đinh trong Hà Gia Trang đã phòng bị nghiêm thêm, bất cứ lúc nào cũng sửa soạn động thủ, tuy nhiên sau cùng xác nhận người này là chân tâm thật ý.
Nếm qua giáo huấn, biết vinh hoa phú quý của mình tới từ nơi nào, hơn nữa biết cội rễ của mình ở nơi nào, biết rõ không có Từ Châu và Triệu Tự Doanh, hết thảy mọi thứ hiện có của mình đều không có cách nào bảo hộ, dĩ nhiên sẽ trung thành và tận tâm.
Một đường Hà Gia Trang tiến về phía tây, trên nửa đường nhìn thấy được không ít đoàn luyện đang tụ tập chạy đi. Đại chiến sắp tới, phòng nông khẩn tụ tập đoàn luyện điền trang các nơi lại, mười liên làm một tổ, nghe theo hiệu lệnh linh hoạt công thủ, sau đó điền trang các nơi lại tổ thành đoàn luyện hộ vệ tạm thời. Nếu như mỗi cái thôn trang là một liên, thật nếu như gặp phải kẻ địch gì, chính là đoàn luyện hơn trăm người rất dễ dàng bị diệt sạch, nhưng sau khi tụ tập thành đoàn ngàn người, công thủ liền tự tại rất nhiều.
Những đoàn luyện này nhìn thấy đội nhân mã Triệu Tự Doanh ngang qua đều là tránh né ra hai bên đường đi. Nhìn thấy uy phong như thế của gia đinh cưỡi ngựa nhà mình, ai nấy phấn chấn, người người hâm mộ, đợi tới có người nhìn ra đại kỳ trong đội nhân mã này, sau khi biết Triệu Tiến ở bên trong, đoàn luyện bên đường đều không kìm lòng nổi lớn tiếng hoan hô. Bọn họ là người của Triệu Tự Doanh dĩ nhiên hy vọng Triệu Tự Doanh trường tồn bất bại.
- Binh mã của Dương Triệu Cơ và Chu Bảo Lộc sang sông tụ tập các lộ quan quân thì vẫn luôn tiến về phía tây. Bọn họ đi được không nhanh, cũng đi rất cẩn trọng, kỵ binh thả ra canh gác cảnh giới, mỗi lần tận hết sức dựa vào thôn trang thành trì, trói buộc đối với quân kỷ cũng rất nghiêm, mỗi ngày đều thi hành quân pháp trong lúc hành quân.
- Bộ hạ của Trương Hổ Bân lữ Thân Vệ đang đông tiến. Xe ngựa chúng ta đầy đủ, lương thảo sung túc, trên dưới sĩ khí nâng cao, dân chúng ven đường nhiệt tâm trợ giúp, hết thảy mọi chuyện thuận lợi. Trương lữ phó xin chỉ thị Tiến gia, có cần phải hội họp với Tiến gia hay không. Xin Tiến gia chủ trì đại cục đón đánh.
Hơn ngàn người cưỡi ngựa Triệu Tiến dẫn đầu tiến lên, trên đường tiến lên không ngừng có hồi báo của binh mã Triệu Tự Doanh tiền phương, khiến Triệu Tiến bất cứ lúc nào cũng hiểu được quân tình tiền phương, bất cứ lúc nào cũng đưa ra quyết đoán.
Câu trả lời của Triệu Tiến rất đơn giản.
- Đợi ta làm cái gì, tiếp tục tiến lên. Ta mau các ngươi chậm, khẳng định sẽ ở nửa đường hội hợp.
Thế cục lúc này, không phức tạp gì cả, gần kề vùng đất Hà Gia Trang và Từ Châu còn có dãy núi đi hướng nam bắc, đồ vật chính là bình nguyên không bờ bến, vào lúc này, Hoàng Hà cũng là trạng thái đóng băng, không có trở ngại trên địa hình gì cả cũng không có chỗ để che đậy ẩn núp gì, hơn nữa tầm vóc binh lực đôi bên này đều có kỵ binh đầy đủ bốn phía lùng bắt tra soát, càng không có khả năng sẽ có phục binh kỳ binh gì cả, nhất là theo tình hình đôi bên đều rất cẩn trọng.