Theo thúc đẩy của tham lam và hưng phấn, đội ngũ vừa mới ngưng trệ lại tiến lên, lần này thậm chí người đằng sau còn đùng đẩy tới trước, càng tới càng gần trước mặt và những hàng đội tuần đinh kia.
Binh khí trên tay bọn tuần đinh đều để nằm ngang, tuy nhiên rõ ràng rất do dự. Trên khuôn mặt trung niên, thanh niên của bọn tuần đinh cũng có chần chừ bất an, thậm chí nhìn trái trông phải xem đồng bọn bên cạnh. Cũng có người quay đầu, dù trước mặt chính là người đọc sách, thật đều là đại lão gia cao cao tại thượng, bọn tuần đinh bình thường chính là giữ gìn trị an, trấn thủ trong thành, chẳng lẽ muốn xung đột với bọn lão gia khoác áo dài này. Đây sao xuống tay động thủ được?
Thần sắc này của bọn họ rơi vào trong mắt của kẻ sĩ, càng khiến cho bọn họ vô cùng hưng phấn, cảm giác đại sự lần này đã thành rồi. Ngươi một lời, ta một câu hô loạn xông về phía bọn tuần đinh.
- Đây là bài vị của Khổng thánh nhân Tiên Sư Chí Thánh, hoàng đế vạn tuế gia nhìn thấy cũng phải dập đầu!
- Các ngươi dám động thủ với người đọc sách đó chính là đại tội, cả đời này phải hạ ngục, kiếp sau cũng không có quả báo tốt đẹp!
- Hiện giờ theo về đại nghĩa còn không muộn, bây giờ quay đầu vẫn là lập công!
Uy hiếp mê hoặc mồm năm miệng mười này khiến bọn tuần đinh càng có chút không biết làm sao, mắt thấy cách gần tới hơn mười bước liền nghe thấy có người đằng sau hàng đội tuần đinh hô.- Đánh, đánh đuổi bọn chúng ra!
Hô hoán của tuần đinh bên này, bọn kẻ sĩ cũng nghe thấy, nhưng lúc này tình cảnh đã dâng trào, người người vô cùng cuồng nhiệt, một câu vốn dĩ không nghe rõ ràng càng không người nào để ý. Còn đội ngũ tuần đinh bên đó lại chần chừ chốc lát, có người sau khi bước ra hai bước, nhưng nhìn thấy đồng bọn không có động, bản thân cũng là dừng lại.
Đúng lúc này, một chỗ trong hàng ngũ tuần đinh có người gân cổ họng quát.- Các ngươi hồ đồ rồi sao? Không có Tiến gia, nào có chúng ta hôm nay. Được ăn cơm no, có ruộng đất, ngày thường nở mày nở mặt. Đám khốn khiếp này cho chúng ta cái gì? Các ngươi còn muốn trở lại tháng ngày đắng khổ trước kia sao? Con mẹ nó, đánh!
Một tiếng quát to này, đoán chừng chỉ có đội ngũ nơi chỗ y nghe thấy, tuy nhiên như vậy cũng là đủ rồi, tuần đinh cả đội ngũ đều giật mình thức tỉnh lập tức vung múa binh khí trong tay xông ra, rống giận nói.- Vì cuộc sống trước mắt, vì Tiến gia!
Một đội động, các đội khác cũng đều theo đó động. Lời bọn họ hô giống như bao hàm sức mạnh gì đó, chần chừ trên mặt mỗi người đều trở thành trống rỗng, thay vào đó là áy náy và giận dữ. Từng đội tuần đinh nâng binh khí xông ra, chẳng chút nào lưu tình ra sức đánh, mỗi người đều đang hô.- Vì cuộc sống lúc này! - Vì Tiến gia! - Vì Từ Châu!
Bọn kẻ sĩ vừa cảm thấy tính toán kỹ càng, không ít người đã đang suy ngẫm viết văn làm thơ vì việc trọng đại ngày hôm nay như thế nào, như thế nào vinh hiển công tích vĩ đại của chính mình, còn có sau khi đi vào mặc kệ những hàng hóa thô nặng kia, trước hết nhằm trúng những vàng bạc kia động thủ, ai ngờ tới được đối phương đột nhiên xông tới đánh nhau rồi!
Người đọc sách giỏi về giảng lý lẽ đại nghĩa, nói tới người khác tin, bản thân cũng cảm thấy thánh hiền hộ thể, bình thường lại bị bọn bá tánh quan phủ nhún nhường nâng đỡ, vốn dĩ không ngờ tới sẽ có người động thủ với bọn họ, càng không cần nói cái gọi là thư sinh yếu ớt, càng không có bản lĩnh động thủ với người khác, nhìn thấy đối phương hung thần ác sát xong tới, ngay lập tức rối loạn rồi.
Rất nhiều kẻ sĩ đọc sách thậm chí cũng không biết lập tức xoay người chạy trốn, đợi tới côn bổng kia nện ở trên thân, mới phát ra tiếng kêu thảm long trời lở đất. Nhưng câu đầu tiên hỏi ngược lại chính là.- Ngươi dám đánh ta? Câu trả lời có được thường thường chính là.- Đánh chính là ngươi. Hoặc là dùng sức lực càng hung ác hơn đánh xuống.
Toàn trường vô cùng hỗn loạn, đám đông lan tràn vừa mới tiến lên trước đang cuốn ngược trở về. Bọn bá tánh và kẻ nhàn rỗi xem náo nhiệt kia lại biết lợi hại của Triệu Tự Doanh, phát hiện bắt đầu động thủ, toàn bộ lòng dạ thừa lúc cháy nhà đi hôi của đều tiêu tan, ai nấy vội vàng xoay người chạy trốn, e sợ bị lan tới.
Nhưng nhiều người như vậy tràn ra nhìn, vừa mới rồi e mình rơi lại phía sau, chen chúc lẫn nhau, quảng trường trước mặt phân điếm Vân Sơn Hành tuy rằng rộng lớn trống trải, nhưng vừa rồi chen chúc chật như nêm cối, lúc này tản ra cũng không phải dễ dàng như vậy. Càng cuống quýt chạy trốn, càng là chen chúc lẫn nhau, lại càng là chạy không thoát. Hỗn loạn này lập tức liền dẫn tới giẫm đạp và đánh đập lẫn nhau, trong tiếng kinh hô kêu đau bắt đầu trộn lẫn tiếng rú thảm và kêu cứu, từ trước tới sau, trên mặt đất bắt đầu đổ máu rồi.
Nhưng bọn tuần đinh Triệu Tự Doanh không chút nào nương tay, tuần đinh cưỡi ngựa mười người một đội, ở trên ngựa giơ côn bổng hướng xuống bên dưới đánh loạn, cứng rắn xông ra một con đường, sau đó cứ như vậy xông về phía trước. Con ngựa xông tới giẫm lên, người chắn ở đằng trước đều đồng loạt né tránh, kẻ tránh không kịp lập tức bị ngựa giẫm lên, bọn tuần đinh không có ý tránh né chút nào.
Cứ như vậy bá tánh nhàn rỗi vẫn đang xông tới xem náo nhiệt, kẻ lớn gan chỉ đang ở nơi đó hô loạn.- Các vị lão gia Từ Châu, chúng tôi chỉ là tới xem, các ngài đánh những tên hủ nho kia là được rồi.
Tất cả mọi người liều mạng kêu la, muốn vạch ra đường biên với bọn kẻ sĩ kia, nói bản thân mình vô tội. Nhưng tuần đinh cưỡi ngựa vốn dĩ không có muốn quay đầu đánh trở lại, xông thẳng tới chỗ nhiều người nhất vọt tới, tìm đánh không bỏ sót.
Dân chúng nhàn rỗi xem náo nhiệt cứ như vậy bị đội nhân mã xua đuổi chạy ra bên ngoài, có người không cẩn thận té lăn ra đất ngay lập tức bị vô số bàn chân giẫm lên, không đợi ngựa chạy ngang qua, người cũng không bò dậy nổi nữa.
Không qua bao lâu, bọn tuần đinh đã đẩy lui về sau mấy chục bước, đầy đất đều là người đọc sách ôm đầu lăn lộn, hoặc là nằm xuống giả chết, chỗ xa xa càng thêm vô cùng hỗn loạn, máy chảy đầy đất, thảm không nói nổi. Nhưng tuần đinh Từ Châu xuống tay không chậm lại chút nào, không có một người nào không đành lòng hoặc là lùi lại, tất cả mọi người xuất ra đủ mười hai thành khí lực động thủ, giống như muốn lấy lại đủ vốn vì bản thân mình mới rồi.
Trong đội ngũ kẻ sĩ, chỉ có một người không bị đánh, vả lại ở bên cạnh gã còn tụ tập lại một đám kẻ sĩ, người này chính là vị Trần tú tài giơ bài vị Khổng phu tử kia.
Nhìn thấy bọn tuần đinh thực dám động thủ, cả người Trần tú tài này thật giống như điên, giơ bài vị kia cứng rắn xông về phía trước rống to.- Thánh nhân ở đây. Tiên Sư Chí Thánh ở đây. Các ngươi ai dám động. Các ngươi ai dám động!
Mọi người nhiều ít vẫn là có chút e dè, đều là tránh né Trần tú tài này. Sau đó Trần tú tài này trở nên càng thêm dũng mãnh, tay nắm bài vị, tả xung hữu đột, không ít kẻ sĩ cũng đều trốn ở đằng sau gã, trong lúc nhất thời rất có dáng vẻ chơi trò diều hâu bắt gà con. Tuy nhiên những người đọc sách này cũng không biết phản kích, chỉ là trốn ở sau lưng Trần tú tài thở hổn hển.