- Tiến gia, đập sông vỡ rồi! Bên ngoài là giọng nói của Tôn Đại Lâm, mấy người thân vệ bên người thay phiên gác đêm, tối nay là y ở bên ngoài.
Nghe được câu này, Triệu Tiến không ngờ không có tức tốc cử động, mà là ở nơi đó cứng đờ chốc lát, sau đó không màn tới mang giày nhảy thẳng từ trên giường xuống. Bởi vì cử động quá mạnh còn đụng ngã lăn một giá gỗ, bình hoa ở bên trên rơi vỡ đập nát ngay cả con cái cách vách phòng cũng bị bừng tỉnh ở nơi đó oa oa khóc lớn. Ở ngay lúc này, nha hoàn bên ngoài đã châm ngọn đèn đi sang chăm sóc. Từ Trân Trân khoác vội y phục ngồi dậy trên giường.
Lúc này cũng không có sức bố trí, nàng nhẹ giọng hỏi.- Phu quân!
Thật khéo vào lúc này nha hoàn cầm đèn đi vào, hào quang vừa đúng lúc chiếu rọi vào trên mặt của Triệu Tiến. Nhìn thấy thần sắc của Triệu Tiến, Từ Trân Trân hoảng sợ, vội vàng che miệng lại, suýt chút nữa kinh hãi kêu ra tiếng. Nàng lần đầu tiên nhìn thấy vẻ mặt này của Triệu Tiến. Không nhắc tới sắc mặt trắng bệch, trên trán lại có mồ hôi lạnh, Triệu Tiến không ngờ rất sợ hãi, phu quan sát phạt quyết đoán của mình kia không ngờ vào lúc này có chút hoảng loạn.
Mượn ánh lửa, Triệu Tiến cũng nhìn thấy nét mặt của Từ Trân Trân, hắn lập tức nhận ra được mình không quá ổn, Triệu Tiến thở hắt ra, hít vào thật sâu, khoát tay về phía Từ Trân Trân, sau đó đi tới bên cửa trầm giọng hỏi.- Nơi nào vỡ?
Tôn Đại Lâm thấp giọng trả lời.- Nơi mười lăm dặm phía tây châu thành. Đã được ngăn chặn, đoàn luyện và dân tráng gần kề đều chạy tới.
Nghe thấy tin tức này, Triệu Tiến chỉ cảm thấy thân thể mềm nhũn, bồn chồn bất chợt thả lỏng, thân thể thật có chút không kéo căng nổi nữa. Dọc bờ sông Hoàng Hà có bất kỳ dị động nào nhất định phải lập tức bẩm báo, đây là quân lệnh hắn ban ra, cũng đích xác được chấp hành nghiêm khắc. Lúc vừa mới bị bừng tỉnh, Triệu Tiến còn có chút hồ đồ, trong nháy mắt trong đầu óc hiện lên chính là đê điều sụp vỡ, một mảng nước mênh mông, toàn bộ Từ Châu đều bị Hoàng Hà nhấn chìm, lại không nghĩ tới tình hình không đổ vỡ như vậy.
Triệu Tiến dặn dò mấy câu.- Đánh thức hết người nghị sự đường. Bảo Thân Vệ sửa soạn ngựa. Đi mau! Tiếng bước chân bên ngoài gấp gáp, Tôn Đại Lâm đã đi an bài rồi.
Triệu Tiến lúc này mới có lòng dạ ngồi vào trên ghế để cho mình thả lỏng chốc lát. Từ Trân Trân khoác áo bước xuống giường đi bưng bát trà nóng sang, trên lò luôn luôn có lửa điều này thật tiện. Triệu Tiến uống mấy ngụm nước trà lúc này mới cảm thấy khôi phục bình thường, ngẩng đầu vừa muốn nói chuyện lại đối mặt với ánh mắt quan hoài của Từ Trân Trân. Triệu Tiến cười nói.- Không có đại sự gì, nàng đi dỗ con. Ta muốn ra khỏi nhà, nàng không cần đợi.
Từ khi tiến vào tháng sáu, Từ Châu liền thường xuyên có mưa, so với mùa khô năm ngoái đã là mưa nhiều rồi, những cũng không coi là gì, vẫn còn nói được một câu mưa thuận gió hòa.
Thay vào đó trời mưa không riêng gì Từ Châu, toàn địa phận Hà Nam nhiều mưa, từ hướng tây tới đông mưa như thế, mực nước Hoàng Hà cũng liền càng lúc càng trở nên cao. Hiềm rằng bùn cát trầm tích nhiều năm như vậy, các đoạn sông trung du Hoàng Hà hẹp lép vả lại cao hơn mặt đất bằng phẳng, là một "sông cạn". Còn tới nơi Từ Châu, đường sông trở nên rộng rãi, dòng nước trở nên chậm chạp giống như là sức nước tích tụ ở trung du đều muốn thi thố sức mạnh với Từ Châu cùng với hạ du, đây chính là nguyên nhân lũ lụt một vùng Từ, Bi.
Tin tức vỡ đê từ châu thành Từ Châu bên này báo sang cần có thì giờ, đợi tới lúc Triệu Tiến bên này chỉnh đốn và bố trí hoàn tất xuất phát, phía chân trời đã có ánh mặt trời hiện ra.
Tuy nói mấy ngàn gần đây mới rơi xuống một trận mưa, nhưng Triệu Tự Doanh bảo hộ con đường vào lúc này trở nên hiệu nghiệm. Con đường đặt ở nơi khác sớm đã tích nước lầy lội ở Từ Châu vẫn coi như đi được. Triệu Tiến ở nơi này sau khi làm xong an bài, Lưu Dũng chạy tới đê đập Hoàng Hà gần kề Hà Gia Trang, Cát Hương an bài nhân mã thuộc hạ tới tuần tra đập sông, Vương Triệu Tĩn thì lại là điều động sức người và toàn lực sửa soạn đồ vật.
Sau khi biết nơi vỡ đê đã bị ngăn chặn, Triệu Tiến không có quá gấp gáp chạy tới. Một đường Hà Gia Trang tới châu thành Từ Châu cũng có quan đạo dọc theo sông, Triệu Tiến dứt khoát đi dọc theo đập sông, thỉnh thoảng đi lên nhìn xem tình hình.
Thế nước cũng không có tăng vọt, hơn nữa đã nhiều ngày không có trời mưa thậm chí tất cả mương máng trong địa phận Từ Châu dẫn nước đầy ắp không lý nào vỡ được.
Đợi chạy tới nơi đó, mặt trời đã dâng lên, bầu trời sáng choang, nhưng nhìn thấy dáng vẻ chỗ vỡ đập sông, thế nhưng càng nhìn giống như là đổ sụp mà không phải bị xông phá hủy hoại.
Nhìn thấy đám người Triệu Tiến đã đến, đám người Triệu Thập Nhất lang sớm chờ đợi ở nơi này vội vàng nghênh đón, ai nấy đều là mắt đầy tia máu, tính toán thì giờ, bọn họ đêm qua ngủ được một canh giờ đã không tệ rồi.
Chỗ vỡ đập sông một mảnh hỗn độn, nhìn thấy được nhà cửa bị vỡ tung, khắp chốn bùn đất, thậm chí còn có xác gia súc. Nhưng lạ lùng vẫn là lạ lùng, mức độ tổn hại này quá nhỏ rồi, cũng chỉ là một chỗ thôn trang nơi vỡ đập này bị phá hủy, thậm chí thôn trang này cũng không đáng nói tới bị phá hủy.
- Đêm qua đập sông đột nhiên đổ sụp một lỗ. Nước từ bên dưới tràn ra, sau đó một chỗ đập sông kia sụp đổ mất, nước sông ào ạt đi vào. Cũng may người tuần sông phát hiện kịp lúc, kề nơi đó lại có mấy trăm người tụ tập, hô bá tánh trong thôn trang kia cùng nhau ngăn chặn lỗ hổng này. Ông trời phù hộ, thế nước lúc đó còn chưa lớn, bằng không thành Từ Châu này bị phá hủy rồi.
Lúc Triệu Thập Nhất lang bẩm báo điều này, một bộ dáng vẻ lòng còn mang sợ hãi.
Vẻ mặt tuy rằng như thế, nhưng giọng điệu nói lời này lại nghiến răng nghiến lợi, Triệu Tiến đã cảm thấy có chút không ổn rồi, tuy nhiên điều phải biết kế tiếp lại khiến gã dở khóc dở cười.
Thôn trang gần kề đập sông này, thôn trại dựa gần bên Hoàng Hà Từ Châu đều có truyền thống, đó chính là tu sửa tường đất, chỉ có điều tường đất này không phải là vì phòng bị bọn trộm cướp mã tặc, mà là vì chống lũ.
Hoàng Hà mấy năm nay không có lũ lụt bùng phát lớn, cái gọi là tai họa do nước cũng chẳng qua là nước tràn ra, tường đất của bản thân thôn trại liền ngăn trở được nước, sau vài ngày nước dĩ nhiên là rút lui, huống chi mấy năm nay mùa khô hạn chiếm đa số.
Triệu Tự Doanh chân chính nắm được Từ Châu trong tay, sau khi điều động được sức người vượt quá vạn liền bắt đầu khởi công tu sửa thủy lợi, đập sông Hoàng Hà cũng từng ngày xây dựng mới hơn, thôn trại này cũng ra không ít sức lực.
Tuy nhiên chính là lúc thế nước tăng vọt gần đây nhất, thôn trại ven đập sông đều phải đưa người ra trú đóng đợi lệnh, sau đó thôn trại nhà này nhìn Hoàng Hà từng ngày tăng cao, người trong thôn trại càng lúc càng hoảng loạn, hơn nữa cảm thấy đập lớn quan gia tu sửa đều chưa từng chống qua nổi cái gì, Triệu Tiến này không danh không phận xây dựng đập lớn lại chống đỡ được cái gì, tuy nói đập lớn này thoạt nhìn rất có dáng vẻ.